Con Đường Giải Oan Của Nữ Pháp Y

Lượt đọc: 3693 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »
Chương 23
23: Trống Rỗng 23.

❊ ❊ ❊

Yến Quy nhìn lướt qua bản thú nhận đã ký tên, Nghiêm Phi Vũ thú nhận rằng cậu ta đã đến nhà Thân Ngộ sau 23:30 ngày hai mươi sáu, là do Thân Ngộ gọi cậu ta đến.

Sáng ngày hôm sau họ sẽ đi Kinh Thành công tác, cậu ta cần đến nhà Thân Ngộ vào đêm hôm trước, lúc cậu ta đến Thân Ngộ không ở trong phòng làm việc,cậu ta giấu ở sau cửa đợi Thân Ngộ đi vào sau đó nhân lúc ông ta không chú ý liền siết cổ ông ta, lúc đó Thân Ngộ đã ngã xuống đất, liều mạng giãy giụa, cậu ta vừa siết cổ Thân Ngộ vừa khống chế ông ta đi vào trong phòng làm việc, sau đó Thân Ngộ không động đậy nữa."Lúc đó cậu trai trẻ này tưởng rằng Thân Ngộ đã chết rồi, tố chất tâm lý kém nên mới hoảng sợ bỏ chạy, thực ra cũng không xác định là người đã chết hay chưa."Cố Dĩ Di nghe xong không khỏi nôn khan: "Trong lòng cậu trai trẻ này còn tính toán giết người sao? Thật đáng tiếc, cậu ta thực sự có thể ra tay."Yến Quy nhìn thấy một tình tiết ở trong lời thú nhận: "Nghiêm Phi Vũ nói khi cậu ta đi vào trong phòng làm việc thì trên bàn đã đặt một ly rượu vang đỏ rồi.

Cậu ta nhìn thấy ly rượu vang ở đó nên mới xác định là Thân Ngộ chắc chắn sẽ quay lại phòng làm việc."Nhậm Du Nhiên đương nhiên cũng nhận thấy điều đó, cô ngước mắt lên nhìn Yến Quy nói: "Đúng vậy, cho nên người hạ độc đã ra tay trước khi Nghiêm Phi Vũ ở đó.""Trước đó Hạo Thời nói rằng anh ta đã đến tìm Thân Ngộ vào lúc 22 giờ ngày hai mươi sáu và một giờ sau thì rời đi.

Lúc đó anh ta không nhắc đến chuyện ly rượu vang, cho nên chúng ta không thể xác định, rượu vang là cho anh ta để được, còn nữa sau khi anh ta đi còn có người khác nữa." Yến Quy trầm ngâm nói: "Không đúng, khả năng người động thủ vào trong ly rượu là cô ta sao...."Phòng thí nghiệm gửi thông tin đến nhanh chóng, mảnh xương này thực sự là của Đinh Niệm.Ngoài ra trưởng phòng Trần Băng cũng mang đến một thông tin cực tốt, trong di vật của Đinh Niệm có một cái hộp hình tròn bằng kim loại nhỏ, sau khi chúng tôi mở ra phát hiện bên trong có thể là một bức ảnh nhỏ được chế tác thành một chiếc vòng cổ.

Mặc dù đã trải qua mười năm bức ảnh cũng đã có những mức độ hư hại nhất định, nhưng chúng tôi đã cố gắng để khôi phục hình thức ban đầu của bức ảnh này."Trần Băng đã in bức ảnh được phục chế ra, đây là một bức ảnh nhóm, trong bức ảnh có hai cô gái đứng cạnh khoác vai nhau, một người là Đinh Niệm, người bên cạnh cô bé là Hàn Tiểu Phong của mười năm trước.Diêu Viễn liền hét lên muốn đưa Hàn Tiểu Phong tới, Nhậm Du Nhiên gật đầu đồng ý.....................Đây là lần đầu tiên Hàn Tiểu Phong tới phòng thẩm vấn, cô ta là người báo án, cô ta đã bị cảnh sát thẩm vấn ngay tại hiện trường rồi, vì không có bằng chứng chứng minh cô ta có thể liên quan đến vụ án nên cô ta không được đưa đến cục.

Nhưng lần này thì khác rồi, một vài nhân viên cảnh sát đã trực tiếp đến gặp cô ta, hơn nữa còn đưa ra giấy chứng nhận mong rằng cô ta sẽ đến cục để hợp tác điều tra.Cô ta không có gì để từ chối cả, cảnh sát bảo cô ta đến thì cô ta sẽ đến, biểu hiện vô cùng phục tùng.

Không chỉ như vậy, từ đầu tới cuối cô ta cũng không nói năng gì, sau khi đến phòng thẩm vấn cũng chỉ im lặng ngồi tại đó, cúi đầu và mím môi, có thể thấy cô ta đang rất căng thẳng, nhưng không thể nhìn ra được cô ta đang nghĩ gì.Lần này khác với lần trước, Nhậm Du Nhiên tới gặp cô ta, trong khi đó Yến Quy và Cố Dĩ Di ở trong phòng giám sát nghe.Hàn Tiểu Phong nhìn thấy Nhậm Du Nhiên đang ngồi đối diện với mình, cô ta có ấn tượng về nữ cảnh sát nghiêm túc này và nhớ rằng cô ấy chính là người thẩm vấn cô ta vào ngày đầu tiên phát hiện vụ án.

Cô Hàn, tình cảm sâu đậm tới mức có thể luôn mang bức ảnh chụp chung này theo bên người, cô sẽ không kiên trì nói các cô chỉ là bạn học bình thường nữa chứ?"Khoảnh khắc Hàn Tiểu Phong nhìn thấy sợi dây chuyền, cô ta không kìm được mà xúc động, nước mắt lưng tròng, bắt đầu nức nở trong phòng thẩm vấn.Nhậm Du Nhiên cũng không làm phiền cô ta, mang khăn giấy cho cô ta, sau đó lặng lẽ ngồi đối diện với cô ta cho cô ta một chút thời gian để trút bỏ cảm xúc.Hàn Tiểu Phong khóc rất lâu, rồi sau đó vừa khóc vừa nói một cách ngắt quãng.Cô ta biết Đinh Niệm khi cô ấy chuyển tới trường tiểu học Thanh Vân, khi đó cả hai đều mới mười tuổi, họ ngồi cùng bàn.

Đinh Niệm rất sợ cuộc sống khi chuyển tới trường mới, cho nên mọi chuyện đều do Hàn Tiểu Phong giúp đỡ cô ấy.

Khi ở trưởng tiểu học, thường xuyên phát sinh trường hợp các bạn cùng lớp bắt nạt nhau, đặc biệt là những có gái có tính cách hướng nội và thu mình lại rất dễ trở thành mục tiêu của những đứa trẻ hư.Khi đó Đinh Niệm bị bắt nạn, nhốt trong nhà vệ sinh, dội nước lạnh và bỏ sâu vào thức ăn, chuyện gì cũng có hết.

Khu đó Đinh Dịch đã đến thành phố Tân Hà để làm việc rồi, Đinh Niệm sống ở trong trường, sau khi Hàn Tiểu Phong biết được đã chủđộng xin gia đình cho đến trường ở, cô ta luôn luôn bên cạnh Đinh Niệm, và trở thành người mà cô ấy dựa vào trong suốt thời thanh xuân của cô ấy.Sau đó hai người họ vẫn luôn ở cùng nhau, từ tiểu học đến trung học cơ sở rồi trung học phổ thông, mãi cho tới khi Đinh Dịch chết Đinh Niệm cũng mất tích.Đối với Đinh Niệm, một cô gái không cha không mẹ lại mất đi chị gái thì người duy nhất quan tâm tới sự mất tích của cô ấy có lẽ chỉ có Hàn Tiểu Phong.

Nhưng lúc đó Hàn Tiểu Phong mới mười năm tuổi, cô ta muôn cha mẹ báo cảnh sát nhưng dù sao đó cũng không phải chuyện của nhà họ nên cha mẹ cô ta chỉ làm cho có lệ rồi không quan tâm lắm.Câu chuyện của Đinh Niệm cũng kết thúc ở đó, bây giờ mọi người đã biết kết thúc của cô ấy.Nhưng với Hàn Tiểu Phong thì sao? Câu chuyện của cô ấy vẫn còn tiếp tục, và đã tiếp tục trong mười năm rồi.

Yến Quy nhìn lướt qua bản thú nhận đã ký tên, Nghiêm Phi Vũ thú nhận rằng cậu ta đã đến nhà Thân Ngộ sau 23:30 ngày hai mươi sáu, là do Thân Ngộ gọi cậu ta đến.

Sáng ngày hôm sau họ sẽ đi Kinh Thành công tác, cậu ta cần đến nhà Thân Ngộ vào đêm hôm trước, lúc cậu ta đến Thân Ngộ không ở trong phòng làm việc,cậu ta giấu ở sau cửa đợi Thân Ngộ đi vào sau đó nhân lúc ông ta không chú ý liền siết cổ ông ta, lúc đó Thân Ngộ đã ngã xuống đất, liều mạng giãy giụa, cậu ta vừa siết cổ Thân Ngộ vừa khống chế ông ta đi vào trong phòng làm việc, sau đó Thân Ngộ không động đậy nữa."Lúc đó cậu trai trẻ này tưởng rằng Thân Ngộ đã chết rồi, tố chất tâm lý kém nên mới hoảng sợ bỏ chạy, thực ra cũng không xác định là người đã chết hay chưa."Cố Dĩ Di nghe xong không khỏi nôn khan: "Trong lòng cậu trai trẻ này còn tính toán giết người sao? Thật đáng tiếc, cậu ta thực sự có thể ra tay."Yến Quy nhìn thấy một tình tiết ở trong lời thú nhận: "Nghiêm Phi Vũ nói khi cậu ta đi vào trong phòng làm việc thì trên bàn đã đặt một ly rượu vang đỏ rồi.

Cậu ta nhìn thấy ly rượu vang ở đó nên mới xác định là Thân Ngộ chắc chắn sẽ quay lại phòng làm việc."Nhậm Du Nhiên đương nhiên cũng nhận thấy điều đó, cô ngước mắt lên nhìn Yến Quy nói: "Đúng vậy, cho nên người hạ độc đã ra tay trước khi Nghiêm Phi Vũ ở đó.""Trước đó Hạo Thời nói rằng anh ta đã đến tìm Thân Ngộ vào lúc 22 giờ ngày hai mươi sáu và một giờ sau thì rời đi.

Lúc đó anh ta không nhắc đến chuyện ly rượu vang, cho nên chúng ta không thể xác định, rượu vang là cho anh ta để được, còn nữa sau khi anh ta đi còn có người khác nữa." Yến Quy trầm ngâm nói: "Không đúng, khả năng người động thủ vào trong ly rượu là cô ta sao...."Phòng thí nghiệm gửi thông tin đến nhanh chóng, mảnh xương này thực sự là của Đinh Niệm.Ngoài ra trưởng phòng Trần Băng cũng mang đến một thông tin cực tốt, trong di vật của Đinh Niệm có một cái hộp hình tròn bằng kim loại nhỏ, sau khi chúng tôi mở ra phát hiện bên trong có thể là một bức ảnh nhỏ được chế tác thành một chiếc vòng cổ.

Mặc dù đã trải qua mười năm bức ảnh cũng đã có những mức độ hư hại nhất định, nhưng chúng tôi đã cố gắng để khôi phục hình thức ban đầu của bức ảnh này."Trần Băng đã in bức ảnh được phục chế ra, đây là một bức ảnh nhóm, trong bức ảnh có hai cô gái đứng cạnh khoác vai nhau, một người là Đinh Niệm, người bên cạnh cô bé là Hàn Tiểu Phong của mười năm trước.Diêu Viễn liền hét lên muốn đưa Hàn Tiểu Phong tới, Nhậm Du Nhiên gật đầu đồng ý.....................Đây là lần đầu tiên Hàn Tiểu Phong tới phòng thẩm vấn, cô ta là người báo án, cô ta đã bị cảnh sát thẩm vấn ngay tại hiện trường rồi, vì không có bằng chứng chứng minh cô ta có thể liên quan đến vụ án nên cô ta không được đưa đến cục.

Nhưng lần này thì khác rồi, một vài nhân viên cảnh sát đã trực tiếp đến gặp cô ta, hơn nữa còn đưa ra giấy chứng nhận mong rằng cô ta sẽ đến cục để hợp tác điều tra.Cô ta không có gì để từ chối cả, cảnh sát bảo cô ta đến thì cô ta sẽ đến, biểu hiện vô cùng phục tùng.

Không chỉ như vậy, từ đầu tới cuối cô ta cũng không nói năng gì, sau khi đến phòng thẩm vấn cũng chỉ im lặng ngồi tại đó, cúi đầu và mím môi, có thể thấy cô ta đang rất căng thẳng, nhưng không thể nhìn ra được cô ta đang nghĩ gì.Lần này khác với lần trước, Nhậm Du Nhiên tới gặp cô ta, trong khi đó Yến Quy và Cố Dĩ Di ở trong phòng giám sát nghe.Hàn Tiểu Phong nhìn thấy Nhậm Du Nhiên đang ngồi đối diện với mình, cô ta có ấn tượng về nữ cảnh sát nghiêm túc này và nhớ rằng cô ấy chính là người thẩm vấn cô ta vào ngày đầu tiên phát hiện vụ án.

Cô Hàn, tình cảm sâu đậm tới mức có thể luôn mang bức ảnh chụp chung này theo bên người, cô sẽ không kiên trì nói các cô chỉ là bạn học bình thường nữa chứ?"Khoảnh khắc Hàn Tiểu Phong nhìn thấy sợi dây chuyền, cô ta không kìm được mà xúc động, nước mắt lưng tròng, bắt đầu nức nở trong phòng thẩm vấn.Nhậm Du Nhiên cũng không làm phiền cô ta, mang khăn giấy cho cô ta, sau đó lặng lẽ ngồi đối diện với cô ta cho cô ta một chút thời gian để trút bỏ cảm xúc.Hàn Tiểu Phong khóc rất lâu, rồi sau đó vừa khóc vừa nói một cách ngắt quãng.Cô ta biết Đinh Niệm khi cô ấy chuyển tới trường tiểu học Thanh Vân, khi đó cả hai đều mới mười tuổi, họ ngồi cùng bàn.

Đinh Niệm rất sợ cuộc sống khi chuyển tới trường mới, cho nên mọi chuyện đều do Hàn Tiểu Phong giúp đỡ cô ấy.

Khi ở trưởng tiểu học, thường xuyên phát sinh trường hợp các bạn cùng lớp bắt nạt nhau, đặc biệt là những có gái có tính cách hướng nội và thu mình lại rất dễ trở thành mục tiêu của những đứa trẻ hư.Khi đó Đinh Niệm bị bắt nạn, nhốt trong nhà vệ sinh, dội nước lạnh và bỏ sâu vào thức ăn, chuyện gì cũng có hết.

Khu đó Đinh Dịch đã đến thành phố Tân Hà để làm việc rồi, Đinh Niệm sống ở trong trường, sau khi Hàn Tiểu Phong biết được đã chủđộng xin gia đình cho đến trường ở, cô ta luôn luôn bên cạnh Đinh Niệm, và trở thành người mà cô ấy dựa vào trong suốt thời thanh xuân của cô ấy.Sau đó hai người họ vẫn luôn ở cùng nhau, từ tiểu học đến trung học cơ sở rồi trung học phổ thông, mãi cho tới khi Đinh Dịch chết Đinh Niệm cũng mất tích.Đối với Đinh Niệm, một cô gái không cha không mẹ lại mất đi chị gái thì người duy nhất quan tâm tới sự mất tích của cô ấy có lẽ chỉ có Hàn Tiểu Phong.

Nhưng lúc đó Hàn Tiểu Phong mới mười năm tuổi, cô ta muôn cha mẹ báo cảnh sát nhưng dù sao đó cũng không phải chuyện của nhà họ nên cha mẹ cô ta chỉ làm cho có lệ rồi không quan tâm lắm.Câu chuyện của Đinh Niệm cũng kết thúc ở đó, bây giờ mọi người đã biết kết thúc của cô ấy.Nhưng với Hàn Tiểu Phong thì sao? Câu chuyện của cô ấy vẫn còn tiếp tục, và đã tiếp tục trong mười năm rồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »