Con Đường Giải Oan Của Nữ Pháp Y

Lượt đọc: 3533 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »
Chương 19
19: Trống Rỗng 19.

❊ ❊ ❊

Lúc Yến Quy tỉnh lại thì bức màn trong phòng đóng kín mít, chỉ có một chiếc đèn sáng ở đầu giường, tản ra ánh sáng nhàn nhạt, không chói mắt chút nào.

Nàng mở đôi mắt lớn để khôi phục ý thức của chính mình, dần dần nhớ ra đây là nơi nào, theo đó là những chuyện xảy ra vào tối hôm qua."Tỉnh?"Giọng nói quyến rũ nhỏ nhẹ truyền đến từ bên cạnh, Yến Quy ngơ ngẩn quay đầu nhìn qua, Cố Dĩ Di dựa vào đầu giường chơi di động, trên người còn mặc áo ngủ.Yến Quy chớp mắt, cơn buồn ngủ dần dần tan đi, nàng không ngồi dậy, chỉ ngửa đầu nhìn Cố Dĩ Di.Cảm nhận được ánh mắt của nàng, Cố Dĩ Di cũng cúi đầu nhìn nàng, hai người đối diện nhau, trong không khí có chút ánh lửa vô hình nảy ra.

Chưa đến thời gian một phút, Yến Quy từ trong ánh mắt dịu dàng đang nhìn mình của cô nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra tối qua, nàng không uống nhiều đến mức mất trí."Mấy giờ rồi?" Yến Quy không dời tầm mắt đi chỗ khác.Cố Dĩ Di quét mắt nhìn thời gian trên di động: "Chín giờ rưỡi."Thế mà lại ngủ lâu như vậy, Yến Quy có chút kinh ngạc, gượng đỡ cơ thể ngồi dậy, nói: "Đội trưởng Nhậm không tới sao?""Cô ấy đi gặp giáo sư Đỗ rồi." "Vậy à."Chỉ là đến chỗ Đỗ Long lấy kết quả kiểm tra giám định, một mình Nhậm Du Nhiên hay ba người cùng đi cũng không khác nhau, nhà cô ấy gần trường đại học công an, may mà đã tự đi qua, không đi đường vòng đến đón bọn họ.Cố Dĩ Di im lặng không lên tiếng, dịch đến bên cạnh Yến Quy, khoảng cách giữa hai người kéo gần, muốn không đụng vào cũng không được, dựa gần vào giường."Vẫn có thể nằm nghỉ thêm chút nữa, từ từ giữa trưa lại đến đó."Yến Quy: "Không nằm nữa, nằm thêm lại đau đầu." Nàng nói như vậy, nhưng lại không ngồi dậy, ngược lại tiếp tục dựa thành giường không động đậy.Cố Dĩ Di: "Không phải nói không nằm nữa sao? Sao lại không đứng dậy?" Yến Quy: "Không nằm, chỉ dựa."Cố Dĩ Di cười, nghiêng đầu nhìn nàng, đôi mắt đào hoa cong cong, "Tôi gọi ông chủ làm một ít đồ ăn, ăn một chút?"Yến Quy gật đầu đáp ứng.Hai người lại ở trên giường gần hơn một lát, nói chuyện câu được câu không, đa số vấn đề là Cố Dĩ Di hỏi, Yến Quy trả lời, lời ít mà ý nhiều.

Cơ bản vấn đề đều là chuyện lúc trước của Yến Quy, Cố Dĩ Di chỉ biết nàng là người ở sở tỉnh, được sở trưởng tỉnh Trương giới thiệu đến đây, đương nhiên vì vậy mà cho rằng nàng trước đó làm việc ở sở tỉnh, Yến Quy trả lời mọi câu hỏi của cô, nói dối mặt không đổi sắc, không hề bại lộ một chút chân tướng trước kia nào của mình.Qua tối hôm qua, mối quan hệ giữa hai người có một chút thay đổi vi diệu, nhưng cũng chỉ thế mà thôi, không ai nói rõ ràng.

Những câu chuyện của người trưởng thành đa số mọi khi là trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra, không giống như lúc còn thiếu niên mọi chuyện đều phải phân tách rõ ràng như vậy mới có thể hiểu.

Hai người trưởng thành cũng không loanh quanh lòng vòng nhiều như vậy, duyên phận rất thần kỳ, có vài người tìm kiếm nhau cả đời vừa gặp nhau sống rất hoà hợp nhưng cuối cùng chỉ là người xa lạ, nhưng có vài người người quen biết không bao lâu đã có thể khiến sự rung động sinh ra từ sâu trong đáy lòng.Cố Dĩ Di quy kết những chuyện này thành duyên phận, cô cảm thấy những cảm xúc quen thuộc trên người Yến Quy đều là công sức của ông trời.Nửa tiếng sau ông chủ đến đưa đồ ăn, Cố Dĩ Di đặt trên bàn trà, thúc giục Yến Quy đến ăn, sau đó cầm quần áo vào phòng tắm thay, để phòng lại cho Yến Quy.

Yến Quy không nhanh không chậm thay quần áo, trong đầu tự hỏi hành vi của Cố Dĩ Di.

Thật ra rất rõ ràng, hai cô gái ở chung một phòng thay quần áo trước mặt nhau đều rất bình thường, nhưng hôm nay Cố Dĩ Di càng muốn tránh đi, hàm ý ẩn trong đó càng rành mạch, không cần đoán.Cố Dĩ Di đóng cửa phòng tắm lại, tầm mắt rơi xuống trên chiếc khăn tắm vắt ở trên gương, nghi ngờ trong lòng lại lần nữa dâng lên.

Buổi sáng lúc cô lên đã phát hiện, trên gương vắt một cái khăn tắm, che hết toàn bộ mặt gương.

Trong ấn tượng của cô tối hôm qua Yến Quy tắm xong cuối cùng ra khỏi phòng tắm, sau đó ngủ thẳng một giấc đến hôm nay, cho nên khăn tắm này là do nàng vắt trên gương.Vì sao lại dùng khăn tắm che gương? Cố Dĩ Di nghĩ không ra, chỉ duỗi tay gỡ lấy khăn tắm từ trên gương xuống, sửa sang lại gương.Thay quần áo xong hai người cùng nhau ngồi trên sô pha ăn tinh tinh, nói chuyện cũng không nhiều lắm, ngẫu nhiên sẽ trao đổi về việc món nào ăn ngon hơn, không khí ấm áp.Sau khi ăn cơm xong, Cố Dĩ Di lấy ra di động mở mã QR WeChat đưa tới trước mặt Yến Quy: "Hai chúng ta đến WeChat cũng không có."Quá đúng rồi.Hai người biết nhau mới hai tuần, giao tiếp so với dự đoán đã nhiều hơn rất nhiều, Cố Dĩ Di cảm thấy cả hai đều mang lại cho nhau rất nhiều cảm giác đặc biệt, nhưng ai cũng không hỏi cách liên lạc của đối phương, thì vô cùng quá đáng.Thêm bạn tốt xong, Cố Dĩ Di nhìn trang của người này chỉ một màu trắng, nickname WeChat là ".", không nhịn được cười ra tiếng.Yến Quy liếc xéo cô một cái.Cố Dĩ Di cười không ngừng: "Phong cách thuần khiết của lão cán bộ."Yến Quy không cãi với cô.Cố Dĩ Di xích lại bên người nàng, dung giọng điệu dụ hoặc nói: "Như vậy cũng tốt, không trêu chọc người khác được."Yến Quy không để ý tới cô.Cố Dĩ Di tiếp tục: "Nói xem, người theo đuổi cô hẳn là không ít đi? Cô xem tối hôm qua chỉ mới ở quán bar uống một chút đã có cô gái nhỏ chủ động mời rượu cô đấy."Yến Quy cuối cùng cũng quay đầu nhìn cô, nói: "Không quá chú ý.

Tôi chỉ chú ý người tôi cảm thấy hứng thú."Lời này làm Cố Dĩ Di nghe ra ẩn ý, khóe miệng cô mím một cái, nhìn qua rất vui vẻ.Hai người ngây ngốc ở trong phòng chán muốn chết, Cố Dĩ Di đề nghị kéo theo Yến Quy chơi game, ăn gà.Yến Quy từ chối: "Tôi không chơi."Cố Dĩ Di lại kéo nàng nói: "Tôi dẫn cô mà! Yên tâm, nằm cũng thắng!"Bên ngoài cô là tay súng thiện xạ, trong thế giới giả tưởng cũng không ngoại lệ, loại trò chơi này cô chơi chỉ xem như tùy tiện giết thời gian, lúc chơi cũng có thể không trật một phát.Bị Cố Dĩ Di quấn lấy nửa ngày, Yến Quy cũng miễn cưỡng đồng ý chơi với cô, Cố Dĩ Di vui vẻ phấn chấn gửi lời mời lập đội cho nàng, hai người cùng nhau vào trò chơi.Một lúc sau khi chơi thật sự Cố Dĩ Di đã xác định, Yến Quy là cùi bắp hàng thật, nàng thậm chí sau khi ra khỏi phòng cũng không biết làm gì, miệng Cố Dĩ Di dạy nàng, hận không thể tay cầm tay dạy.Cuối cùng Cố Dĩ Di quyết định từ bỏ, trực tiếp để cho Yến Quy đi theo cô là được, dù sao một mình cô đã có thể thắng đến cuối cùng, Yến Quy căn bản cũng không cần làm gì, làm gà là được.Kết thúc một ván, Cố Dĩ Di một lời khó nói hết nhìn Yến Quy, nói: "Cô sao mà người đứng trước mắt cũng không nhìn thấy?"Yến Quy trầm mặc một chút, cuối cùng nhỏ giọng nói: "Tôi choáng với 3D." Cố Dĩ Di giật mình, ngay sau đó cười ngã trên sô pha."Ha ha ha ha ha.

Yến pháp y, Yến tiến sĩ, cô không choáng trước thi thể không choáng trước máu, thế mà lại choáng trước 3D!"Yến Quy: "..." Không muốn cãi với cô."Tiếp tục một ván nữa, tiếp tục ván nữa." Cố Dĩ Di bắt lấy cánh tay gầy của Yến Quy.Yến Quy mặt không biểu tình: "Không muốn.""Chỉ một ván thôi!""Không, muốn!"Hai người cô đuổi tôi trốn, ầm ĩ ngã xuống sô pha, Yến Quy bị Cố Dĩ Di đè ở dưới, đợi khi bọn họ phản ứng lại, hơi thở của hai người đã hoà lẫn vào nhau.Thật sự là dán quá sát vào nhau, Cố Dĩ Di đã nhận ra, cánh tay cô dùng sức khởi động cơ thể của mình, kéo khoảng cách giữa hai người ra một ít, nhưng lại không đứng lên, cứ như vậy từ trên cao nhìn xuống Yến Quy chằm chằm.Lúc này Yến Quy có chút sững sờ, trong hơi thở của nàng toàn bộ đều là hơi thở của Cố Dĩ Di, k1ch thích da đầu nàng tê dại, thần kinh toàn thân giống như bị tê, không thể làm ra bất kỳ phản ứng gì, cũng không duỗi tay đẩy cô ra.Vẫn là Cố Dĩ Di mở đầu hành động, cô vẫn không đứng lên, ngược lại giữ cái tư thế mờ ám này, hỏi một câu: "Ma bệnh, cô thích kiểu gì?"Yến Quy: "..."

Lúc Yến Quy tỉnh lại thì bức màn trong phòng đóng kín mít, chỉ có một chiếc đèn sáng ở đầu giường, tản ra ánh sáng nhàn nhạt, không chói mắt chút nào.

Nàng mở đôi mắt lớn để khôi phục ý thức của chính mình, dần dần nhớ ra đây là nơi nào, theo đó là những chuyện xảy ra vào tối hôm qua."Tỉnh?"Giọng nói quyến rũ nhỏ nhẹ truyền đến từ bên cạnh, Yến Quy ngơ ngẩn quay đầu nhìn qua, Cố Dĩ Di dựa vào đầu giường chơi di động, trên người còn mặc áo ngủ.Yến Quy chớp mắt, cơn buồn ngủ dần dần tan đi, nàng không ngồi dậy, chỉ ngửa đầu nhìn Cố Dĩ Di.Cảm nhận được ánh mắt của nàng, Cố Dĩ Di cũng cúi đầu nhìn nàng, hai người đối diện nhau, trong không khí có chút ánh lửa vô hình nảy ra.

Chưa đến thời gian một phút, Yến Quy từ trong ánh mắt dịu dàng đang nhìn mình của cô nhớ lại tất cả mọi chuyện xảy ra tối qua, nàng không uống nhiều đến mức mất trí."Mấy giờ rồi?" Yến Quy không dời tầm mắt đi chỗ khác.Cố Dĩ Di quét mắt nhìn thời gian trên di động: "Chín giờ rưỡi."Thế mà lại ngủ lâu như vậy, Yến Quy có chút kinh ngạc, gượng đỡ cơ thể ngồi dậy, nói: "Đội trưởng Nhậm không tới sao?""Cô ấy đi gặp giáo sư Đỗ rồi." "Vậy à."Chỉ là đến chỗ Đỗ Long lấy kết quả kiểm tra giám định, một mình Nhậm Du Nhiên hay ba người cùng đi cũng không khác nhau, nhà cô ấy gần trường đại học công an, may mà đã tự đi qua, không đi đường vòng đến đón bọn họ.Cố Dĩ Di im lặng không lên tiếng, dịch đến bên cạnh Yến Quy, khoảng cách giữa hai người kéo gần, muốn không đụng vào cũng không được, dựa gần vào giường."Vẫn có thể nằm nghỉ thêm chút nữa, từ từ giữa trưa lại đến đó."Yến Quy: "Không nằm nữa, nằm thêm lại đau đầu." Nàng nói như vậy, nhưng lại không ngồi dậy, ngược lại tiếp tục dựa thành giường không động đậy.Cố Dĩ Di: "Không phải nói không nằm nữa sao? Sao lại không đứng dậy?" Yến Quy: "Không nằm, chỉ dựa."Cố Dĩ Di cười, nghiêng đầu nhìn nàng, đôi mắt đào hoa cong cong, "Tôi gọi ông chủ làm một ít đồ ăn, ăn một chút?"Yến Quy gật đầu đáp ứng.Hai người lại ở trên giường gần hơn một lát, nói chuyện câu được câu không, đa số vấn đề là Cố Dĩ Di hỏi, Yến Quy trả lời, lời ít mà ý nhiều.

Cơ bản vấn đề đều là chuyện lúc trước của Yến Quy, Cố Dĩ Di chỉ biết nàng là người ở sở tỉnh, được sở trưởng tỉnh Trương giới thiệu đến đây, đương nhiên vì vậy mà cho rằng nàng trước đó làm việc ở sở tỉnh, Yến Quy trả lời mọi câu hỏi của cô, nói dối mặt không đổi sắc, không hề bại lộ một chút chân tướng trước kia nào của mình.Qua tối hôm qua, mối quan hệ giữa hai người có một chút thay đổi vi diệu, nhưng cũng chỉ thế mà thôi, không ai nói rõ ràng.

Những câu chuyện của người trưởng thành đa số mọi khi là trong lòng hiểu rõ nhưng không nói ra, không giống như lúc còn thiếu niên mọi chuyện đều phải phân tách rõ ràng như vậy mới có thể hiểu.

Hai người trưởng thành cũng không loanh quanh lòng vòng nhiều như vậy, duyên phận rất thần kỳ, có vài người tìm kiếm nhau cả đời vừa gặp nhau sống rất hoà hợp nhưng cuối cùng chỉ là người xa lạ, nhưng có vài người người quen biết không bao lâu đã có thể khiến sự rung động sinh ra từ sâu trong đáy lòng.Cố Dĩ Di quy kết những chuyện này thành duyên phận, cô cảm thấy những cảm xúc quen thuộc trên người Yến Quy đều là công sức của ông trời.Nửa tiếng sau ông chủ đến đưa đồ ăn, Cố Dĩ Di đặt trên bàn trà, thúc giục Yến Quy đến ăn, sau đó cầm quần áo vào phòng tắm thay, để phòng lại cho Yến Quy.

Yến Quy không nhanh không chậm thay quần áo, trong đầu tự hỏi hành vi của Cố Dĩ Di.

Thật ra rất rõ ràng, hai cô gái ở chung một phòng thay quần áo trước mặt nhau đều rất bình thường, nhưng hôm nay Cố Dĩ Di càng muốn tránh đi, hàm ý ẩn trong đó càng rành mạch, không cần đoán.Cố Dĩ Di đóng cửa phòng tắm lại, tầm mắt rơi xuống trên chiếc khăn tắm vắt ở trên gương, nghi ngờ trong lòng lại lần nữa dâng lên.

Buổi sáng lúc cô lên đã phát hiện, trên gương vắt một cái khăn tắm, che hết toàn bộ mặt gương.

Trong ấn tượng của cô tối hôm qua Yến Quy tắm xong cuối cùng ra khỏi phòng tắm, sau đó ngủ thẳng một giấc đến hôm nay, cho nên khăn tắm này là do nàng vắt trên gương.Vì sao lại dùng khăn tắm che gương? Cố Dĩ Di nghĩ không ra, chỉ duỗi tay gỡ lấy khăn tắm từ trên gương xuống, sửa sang lại gương.Thay quần áo xong hai người cùng nhau ngồi trên sô pha ăn tinh tinh, nói chuyện cũng không nhiều lắm, ngẫu nhiên sẽ trao đổi về việc món nào ăn ngon hơn, không khí ấm áp.Sau khi ăn cơm xong, Cố Dĩ Di lấy ra di động mở mã QR WeChat đưa tới trước mặt Yến Quy: "Hai chúng ta đến WeChat cũng không có."Quá đúng rồi.Hai người biết nhau mới hai tuần, giao tiếp so với dự đoán đã nhiều hơn rất nhiều, Cố Dĩ Di cảm thấy cả hai đều mang lại cho nhau rất nhiều cảm giác đặc biệt, nhưng ai cũng không hỏi cách liên lạc của đối phương, thì vô cùng quá đáng.Thêm bạn tốt xong, Cố Dĩ Di nhìn trang của người này chỉ một màu trắng, nickname WeChat là ".", không nhịn được cười ra tiếng.Yến Quy liếc xéo cô một cái.Cố Dĩ Di cười không ngừng: "Phong cách thuần khiết của lão cán bộ."Yến Quy không cãi với cô.Cố Dĩ Di xích lại bên người nàng, dung giọng điệu dụ hoặc nói: "Như vậy cũng tốt, không trêu chọc người khác được."Yến Quy không để ý tới cô.Cố Dĩ Di tiếp tục: "Nói xem, người theo đuổi cô hẳn là không ít đi? Cô xem tối hôm qua chỉ mới ở quán bar uống một chút đã có cô gái nhỏ chủ động mời rượu cô đấy."Yến Quy cuối cùng cũng quay đầu nhìn cô, nói: "Không quá chú ý.

Tôi chỉ chú ý người tôi cảm thấy hứng thú."Lời này làm Cố Dĩ Di nghe ra ẩn ý, khóe miệng cô mím một cái, nhìn qua rất vui vẻ.Hai người ngây ngốc ở trong phòng chán muốn chết, Cố Dĩ Di đề nghị kéo theo Yến Quy chơi game, ăn gà.Yến Quy từ chối: "Tôi không chơi."Cố Dĩ Di lại kéo nàng nói: "Tôi dẫn cô mà! Yên tâm, nằm cũng thắng!"Bên ngoài cô là tay súng thiện xạ, trong thế giới giả tưởng cũng không ngoại lệ, loại trò chơi này cô chơi chỉ xem như tùy tiện giết thời gian, lúc chơi cũng có thể không trật một phát.Bị Cố Dĩ Di quấn lấy nửa ngày, Yến Quy cũng miễn cưỡng đồng ý chơi với cô, Cố Dĩ Di vui vẻ phấn chấn gửi lời mời lập đội cho nàng, hai người cùng nhau vào trò chơi.Một lúc sau khi chơi thật sự Cố Dĩ Di đã xác định, Yến Quy là cùi bắp hàng thật, nàng thậm chí sau khi ra khỏi phòng cũng không biết làm gì, miệng Cố Dĩ Di dạy nàng, hận không thể tay cầm tay dạy.Cuối cùng Cố Dĩ Di quyết định từ bỏ, trực tiếp để cho Yến Quy đi theo cô là được, dù sao một mình cô đã có thể thắng đến cuối cùng, Yến Quy căn bản cũng không cần làm gì, làm gà là được.Kết thúc một ván, Cố Dĩ Di một lời khó nói hết nhìn Yến Quy, nói: "Cô sao mà người đứng trước mắt cũng không nhìn thấy?"Yến Quy trầm mặc một chút, cuối cùng nhỏ giọng nói: "Tôi choáng với 3D." Cố Dĩ Di giật mình, ngay sau đó cười ngã trên sô pha."Ha ha ha ha ha.

Yến pháp y, Yến tiến sĩ, cô không choáng trước thi thể không choáng trước máu, thế mà lại choáng trước 3D!"Yến Quy: "..." Không muốn cãi với cô."Tiếp tục một ván nữa, tiếp tục ván nữa." Cố Dĩ Di bắt lấy cánh tay gầy của Yến Quy.Yến Quy mặt không biểu tình: "Không muốn.""Chỉ một ván thôi!""Không, muốn!"Hai người cô đuổi tôi trốn, ầm ĩ ngã xuống sô pha, Yến Quy bị Cố Dĩ Di đè ở dưới, đợi khi bọn họ phản ứng lại, hơi thở của hai người đã hoà lẫn vào nhau.Thật sự là dán quá sát vào nhau, Cố Dĩ Di đã nhận ra, cánh tay cô dùng sức khởi động cơ thể của mình, kéo khoảng cách giữa hai người ra một ít, nhưng lại không đứng lên, cứ như vậy từ trên cao nhìn xuống Yến Quy chằm chằm.Lúc này Yến Quy có chút sững sờ, trong hơi thở của nàng toàn bộ đều là hơi thở của Cố Dĩ Di, k1ch thích da đầu nàng tê dại, thần kinh toàn thân giống như bị tê, không thể làm ra bất kỳ phản ứng gì, cũng không duỗi tay đẩy cô ra.Vẫn là Cố Dĩ Di mở đầu hành động, cô vẫn không đứng lên, ngược lại giữ cái tư thế mờ ám này, hỏi một câu: "Ma bệnh, cô thích kiểu gì?"Yến Quy: "..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170
Tiến »