Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Lượt đọc: 5321 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »
Chương 6
khuôn phép

❊ ❊ ❊

“Nhìn cái gì, trường học có một học sinh tinh anh như tôi thật bình thường, có loại ngu ngốc như cậu phải nói là kì tích.” Nguyên Tích khinh bỉ liếc La Tiểu Lâu một cái, tiếp tục cúi đầu ăn cơm, không quá hai phút sau lại bắt đầu phàn nàn: “Khó ăn muốn chết, tại sao toàn là khoai tây, trong bộ não đơn giản của cậu, chẳng lẽ ngoài khoai tây, không còn thứ gì khác sao?”

La Tiểu Lâu lại nhìn khoai tây nóng hổi cách đó không xa một cái, sau đó nhìn về phía ánh mắt soi mói của Nguyên Tích, nhỏ giọng nói: “Vậy ngày mai đổi, hôm nay cũng không còn kịp rồi.”

Nguyên Tích hừ một tiếng, rốt cuộc không nói gì nữa.

La Tiểu Lâu nhẹ nhàng thở ra, dùng tốc độ nhanh nhất kết thúc bữa cơm, sau đó đi vào phòng mình.

“Uy, lát nữa cậu phải dọn dẹp bàn cơm đó.” Phía sau truyền đến yêu cầu vô cùng tự nhiên.

“….Biết rồi. Nửa tiếng nữa tôi sẽ đi ra.”

Nguyên Tích đại khái đã cảm thấy đả kích La Tiểu Lâu như vậy là đủ rồi, không gọi cậu nữa.

Một tiếng sau, La Tiểu Lâu ra khỏi phòng. Trong phòng khách quả nhiên không có ai.

Nhìn chén dĩa được xử lý sạch sẽ, khóe miệng La Tiểu Lâu trừu rút một chút, còn nói không thể ăn cái gì chứ, tất cả đều bị ăn hết rồi. Hơn nữa, loại chuyện như dọn dẹp bàn ăn rửa chén, trong thời đại này không mất đến hai phút, rốt cuộc là kiểu gia đình nào lại có thể nuôi lớn loại cực phẩm hỗn đản này a!

Nhìn chất liệu quần áo của Nguyên Tích, không phải là loại mà cậu có khả năng mua, loại thiếu gia nhà giàu này, vì sao phải đến chỗ của cậu, ngay cả một chút ý định rời đi cũng không có?

Chẳng lẽ là trốn nhà đi?

Nghĩ đến đây, La Tiểu Lâu có loại cảm giác vô cùng hả hê. Tuy rằng thân thể này chỉ mới 17 tuổi, nhưng cậu nguyên bản là người đã tốt nghiệp đại học đi làm, mà kẻ xấu xa này chẳng qua chỉ là một tiểu quỷ sinh hờn dỗi với gia đình mà thôi – ở loại thời điểm này, La Tiểu Lâu lựa chọn quên đi sự thật là tiểu quỷ này dám giết người.

An ủi chính mình như vậy, tâm lý của La Tiểu Lâu trở lại cân bằng.

Đúng lúc này, cửa chủ phòng mở ra, Nguyên Tích từ bên trong đi tới.

Động tác dọn dẹp bát đĩa của La Tiểu Lâu tức khắc cứng lại, dù cho cậu đã cố gắng không nhìn Nguyên Tích, nhưng có những người mang trên mình cảm giác hiện diện quá mạnh mẽ.

Nguyên Tích đứng ở cửa phòng bếp, nhìn La Tiểu Lâu đang bận bịu bên trong, chờ cậu xong việc, mới nói: “Đến thư phòng, để chuẩn bị cho cuộc sống sau này của chúng ta, tôi đã lập ra một vài luật lệ.”

Vừa nghe thấy hai chữ sau cùng, trước mắt La Tiểu Lâu biến thành một màu đen.

Hai người một trước một sau trong trạng thái tinh thần hoàn toàn bất đồng tiến vào thư phòng. Tuy rằng La Tiểu Lâu chưa thật sự chăm lo cho nhà mới của mình, nhưng những vật dụng tặng kèm cũng giúp thư phòng có khuôn có dạng.

Một cái tủ lớn, bàn học màu trắng, bên trên bày máy tính, bên cạnh còn có một cái máy, công dụng cụ thể La Tiểu Lâu chưa tìm hiểu, cậu chỉ biết trong đó có chức năng photocopy và scan.

Nguyên Tích tùy ý ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng, bắt chéo chân. Sau đó ngẩng đầu nhìn La Tiểu Lâu, vẫy tay ý bảo cậu đến trước mặt y.

“Tôi có thấy quần áo cậu đã giặt, tuy rằng gấp khó coi muốn chết, nhưng xem như cũng tạm đạt yêu cầu.” Nguyên Tích ra vẻ thi ân nói, y cảm thấy, cho dù là nô lệ, y cũng nên vừa đánh vừa xoa, đương nhiên cũng không thể để nô lệ quá kiêu ngạo, bằng không cậu ta vĩnh viễn cũng không tiến bộ.

Đối diện với loại khích lệ này, La Tiểu Lâu quả thực không biết nên nói gì, cuối cùng cậu phát hiện Nguyên Tích cư nhiên đang đợi cậu phản ứng, hơn nữa sắc mặt đã có xu hướng càng ngày càng đen, chỉ có thể nói một câu tẻ nhạt: “Ân, tôi quả thật không biết gấp quần áo, có lẽ tôi không có năng khiếu đó.”

Những ngón tay của Nguyên Tích lại phát ra một tiếng vang đáng sợ, y nghiêm mặt nói: “Được rồi, cậu biết tự nhận thức là được, lần sau lại cố gắng. Về sau, mỗi ngày cậu phải dọn dẹp lại phòng của tôi, giặt quần áo, còn phải nấu cơm. A, tôi còn nghĩ phải tuyển người làm thêm linh tinh gì đó, nhưng hiện tại xem ra không cần, tôi không thích nhìn thấy người khác trong phòng mình. Còn những chuyện khác, tạm thời tôi chưa tính đến, khi nào nghĩ xong tôi sẽ nói với cậu.”

La Tiểu Lâu cúi đầu, thậm chí còn có suy nghĩ muốn bóp chết chính mình, tại sao lúc đó lại giúp Nguyên Tích dọn phòng, giặt quần áo nấu cơm a! Nếu cậu không làm, đại thiếu gia như Nguyên Tích tựa hồ sẽ không nghĩ đến!

La Tiểu Lâu ngẩng đầu, cẩn thận nói: “Kỳ thật, tôi làm không tốt chút nào, anh có thể cân nhắc tìm người, quả thật, tôi chủ yếu là sợ anh không quá vừa lòng….”

Nguyên Tích bực mình phất phất tay, nói với La Tiểu Lâu, “Được rồi, nếu tôi không vừa lòng sẽ chịu trách nhiệm dạy lại cậu, chẳng lẽ cậu cho rằng chủ nhân như tôi ngay cả nô lệ của mình cũng không có khả năng dạy dỗ hay sao?”

La Tiểu Lâu không nói nên lời, cậu hối hận đến mức muốn đi đập đầu vào tường cho xong.

“Ngoài ta, cậu mỗi ngày ra ngoài làm gì? Bây giờ còn đang nghỉ hè, cậu như vậy, tôi ăn uống rất bất tiện, giống như hôm nay, tôi phải chờ cậu về. Sau này, không cho phép ra khỏi cửa!” Nguyên Tích trách móc, thuận miệng quyết định thay cho La Tiểu Lâu.

“Chuyện gì cũng được, chỉ có chuyện này là không được, anh dù gì cũng phải nói đạo lý một chút đi, tôi cũng có công chuyện của chính mình.” La Tiểu Lâu nhỏ giọng mà lại kiên định nói, cậu ngẩng đầu, lần đầu tiên đối diện với Nguyên Tích mà không vội quay mặt tránh đi nơi khác.

Cậu phải ra ngoài làm công, cậu còn muốn tiền đóng học phí. Hơn nữa nếu lần này thỏa hiệp, có khi nào lần tới Nguyên Tích sẽ yêu cầu cậu không được đến trường, chuyên tâm làm người hầu của y hay không?

Gương mặt xinh đẹp của Nguyên Tích bởi vì tức giận mà có chút vặn vẹo, y không quen có người cự tuyệt y, hơn nữa người này lại là nô lệ nhát gan đến chết mà y mới thu nạp. Nhất là mỗi khi y tức giận, cơ hồ chưa từng có ai dám nói không với y.

Nhưng mà La Tiểu Lâu nhỏ gầy trước mặt y, cho dù phát run, ánh mắt cũng không hề né tránh.

Nguyên Tích tức giận đứng lên, giơ cao nắm tay, sau đó ra sức vung tới.

La Tiểu Lâu từng chứng kiến sức mạnh cùng tốc độ của Nguyên Tích, cậu biết bản thân căn bản không thể trốn thoát, hơn nữa, cậu không biết rằng xương cốt của mình còn rắn chắc hơn cả sắt thép. Cậu nhắm mắt lại, sắc mặt tái nhợt. Chẳng lẽ lần trọng sinh này đến đây là kết thúc?

Rõ ràng cậu đã không ngừng nhượng bộ, rõ ràng đã cố gắng sinh tồn, vì sao kết quả vẫn như vậy.

Một tiếng động thật lớn vang lên bên lỗ tai cậu, nắm tay của Nguyên Tích dừng lại trên bức tường sau lưng La Tiểu Lâu.

Lúc này La Tiểu Lâu mới phát hiện, tim cậu đập nhanh khủng khiếp, nhưng mà, cậu còn sống….

Ngay lúc này, chiếc tủ lớn ở phía sau La Tiểu Lâu lung lay, muốn ngả về phía trước.

Nguyên Tích bị chọc tức, tên nô lệ này quả thật không biết tốt xấu! Đây là biểu hiện của việc thiếu giáo huấn! Nhưng y biết nô lệ trước mặt thể năng quá kém – người kém cỏi như vậy rốt cuộc trúng tuyển vào học viện quân sự hàng đầu bằng cách nào cơ chứ – cho nên, nắm tay của y vốn đang trên đường đáp lên mặt La Tiểu Lâu trong nháy mắt lệch sang bên cạnh.

Y còn chưa muốn mất tên nô lệ này, tuy La Tiểu Lâu kém như vậy, tốt xấu gì cũng sẽ không phản bội y, cũng có thể làm những công việc nhà cơ bản nhất. Cho dù là y, cả đời cũng chỉ có thể ký ba lần khế ước như thế này, lúc ấy nhất định là đầu óc của y không minh mẫn, mới ký kết khế ước với người này. Cấp bậc gen quá kém, thể năng quá kém….cậu còn có thể tệ hơn như vậy nữa sao.

Trong lúc Nguyên Tích suy nghĩ tìm cách thích hợp để giáo huấn La Tiểu Lâu, chiếc tủ lớn kia bởi vì không chịu nổi ảnh hưởng từ nắm đấm của y, ngã sang hướng này.

Nhìn nhìn La Tiểu Lâu đang ở trước giá sách, lo lắng tủ sách có thể ép chết người này, y thật sự không biết khả năng chịu đựng sức nặng của loại người nhỏ bé này là bao nhiêu.

La Tiểu Lâu nhìn Nguyên Tích một lần nữa nghiêm mặt vươn tay, chẳng lẽ y vẫn quyết định đánh cậu? Đợi nửa ngày, phát hiện cơn đau trong tưởng tượng cũng không đến, mà tay của Nguyên Tích đang chống trên giá sách sắp ngã xuống phía sau cậu.

Nguyên Tích thịnh nộ mà đẩy giá sách về chỗ cũ, dễ dàng nắm áo nhấc La Tiểu Lâu lên, phẫn nộ nói: “Nghe cho rõ, cậu thích ra ngoài thì cứ đi, nhưng nếu làm làm lỡ giờ cơm chiều của tôi, dù chỉ là một lần! Tôi cũng sẽ giáo huấn cậu!” Nói xong xoay người đi ra ngoài, dùng sức đóng sầm cửa phòng.

Chân của La Tiểu Lâu có chút nhuyễn mà ngồi sụp xuống trên thảm trải phòng, cậu còn có thể ra ngoài làm việc, thật sự tốt quá. Một lát sau, La Tiểu Lâu dường như có chút đăm chiêu quay lại nhìn giá sách kia, có lẽ Nguyên Tích cũng không đến mức xấu xa như cậu tưởng, ít nhất, y cho phép cậu có thời gian riêng tư, hơn nữa, cũng không có đánh người.

Mới vừa nghĩ như vậy, La Tiểu Lâu dùng sức cốc đầu mình, cậu tại sao phải tìm điểm tốt của tên kia – chẳng lẽ phiền toái và khuất nhục mà y mang đến cho cậu còn chưa đủ hay sao?

Sáng sớm hôm sau, La Tiểu Lâu lại bắt đầu cuộc sống quanh quẩn quanh hai điểm nhà xưởng và nhà.

Bởi vì chi phí ăn uống của Nguyên Tích vốn không có trong tính toán ban đầu, La Tiểu Lâu mỗi ngày đều tăng ca vài giờ bởi vì cậu muốn bảo đảm, mỗi ngày, ngoại trừ khoản tiền dùng để mua thức ăn, cẫu vẫn có thể còn lại bảy trăm đồng liên bang. Hết thảy đều diễn ra theo kế hoạch của La Tiểu Lâu, tiền trong tài khoản mỗi ngày một tăng.

Nếu không phải lo lắng tính cách bá đạo không nói lý lẽ của Nguyên Tích, thì cuộc sống hiện tại của La Tiểu Lâu có thể nói là vô cùng vừa lòng.

Nhưng mà, sau hai mươi lăm ngày đi làm công, Dương tiên sinh lại tìm đến La Tiểu Lâu.

Sau khi chắp tay sau lưng đi qua đi lại hai vòng trong phòng làm việc, Dương tiên sinh cuối cùng cũng đến, trên mặt mang theo vẻ khó xử cùng khẩn cầu: “Tiểu Lâu à, lần này cậu phải giúp Dương thúc.”

La Tiểu Lâu vội hỏi lí do, nguyên lai, mội tháng nhà xưởng sẽ đưa linh kiện đã được lắp ráp đến cho khách hàng, nhưng mỗi lần số lượng của các loại linh kiện đều giống nhau. Hiện tại, vì tốc độ của La Tiểu Lâu quá nhanh, linh kiện số 05 mà cậu lắp ráp đã hoàn thành vượt mức. Mà có vài loại linh kiện, bởi vì những nguyên nhân khác nhau, số lượng còn thiếu khá nhiều. Ý của Dương tiên sinh là nhờ La Tiểu Lâu giúp đỡ lắp ráp các loại linh kiện khác.

“Tiểu Lâu, Dương thúc cũng không gạt cậu, bình thường, mỗi công nhân chỉ phụ trách một linh kiện cố định, bởi vì có liên quan đến mức độ thuần thục, nếu chúng ta đổi linh kiện giữa chừng, đối với người hay nhà máy đều đem lại tổn thất. Nhưng lần này thật sự không còn cách nào, hơn nữa, nếu cậu có thể hỗ trợ, số lượng giao hàng lần này của chúng ta sẽ nhiều hơn trước, nói không chừng có thể ký hợp đồng với khách hàng lớn.” Nói xong, Dương tiên sinh dùng ánh mắt trông ngóng mà nhìn về phía La Tiểu Lâu. “Tiểu Lâu, giúp đỡ lần này đi, Dương thúc chỉ còn biết trông cậy vào cậu.”

La Tiểu Lâu phát sầu, cậu lắp ráp nhanh là có nguyên nhân, chính là cậu đã cải biến các bước lắp ráp, nếu bây giờ đổi linh kiện, cậu không còn khả năng làm nhanh như hiện tại.

“Tiểu Lâu, xem như Dương thúc năn nỉ cậu, thế này đi, nếu tốc độ lắp ráp của cậu chậm hơn nhiều so với tốc độ lắp ráp linh kiện số 05, nếu không được đến bốn trăm đồng liên bang, Dương thúc làm chủ bù vào khoản chênh lệch cho cậu, nhiều nhất có thể cho cậu thêm hai trăm, nếu như nhiều hơn nữa, Dương thúc cũng không thể làm chủ.” Dương Dật cắn răng nói.

Như vậy, kỳ thật có thể nhờ một công nhân khác, nhưng Dương Dật biết, công nhân mới bắt đầu làm sao có được tốc độ như La Tiểu Lâu, nếu La Tiểu Lâu mỗi ngày chỉ có thể hoàn thành một tổ, ông cũng chấp nhận. Mà vạn nhất, La Tiểu Lâu có thể hoàn thành hai tổ một ngày, coi như là xưởng buôn bán lời.

Hơn nữa, điểm mấu chốt chính là khách hàng lần này rất lớn. Trước kia ông chưa bao giờ nghĩ đến một công ty lớn như vậy sẽ có lúc lựa chọn xưởng gia công nhỏ như bọn họ, nếu lần này có thể đúng lúc giao hàng vượt mức, ký được hợp đồng với khách hàng này, như vậy, ở tổng công ty bên kia ông cũng được xem như là công thần.

Nhìn vẻ mặt chờ mong của Dương Dật, ông lại từng giúp đỡ La Tiểu Lâu không ít, La Tiểu Lâu nghĩ nghĩ, chỉ có thể nói: “Vậy đi, Dương thúc, ngày mai tôi sẽ thử xem thế nào.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »