Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Lượt đọc: 4977 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »
Chương 21
dục vọng

❊ ❊ ❊

La Tiểu Lâu sâu sắc cảm thấy, rất nhiều chuyện đều có điềm báo trước.

Một tuần bảy ngày nếu không phải đến trường thì phải đi làm, nên La Tiểu Lâu vẫn duy trì thói quen ngủ sớm dậy sớm. Nhưng tối thứ bảy, sau khi La Tiểu Lâu xử lý hết những chuyện vặt vãnh thông thường cho Nguyên Tích thiếu gia thì cũng không có trở về phòng lên mạng học rồi ngủ, mà ôm một ít tư liệu vào thư phòng.

Nguyên Tích thấy thế, một bàn chân chuẩn bị bước vào phòng ngủ lại thu trở về, đi theo La Tiểu Lâu vào thư phòng.

La Tiểu Lâu nghi hoặc liếc nhìn Nguyên Tích một cái, rõ ràng đã thay áo ngủ, cũng đã đến thời gian lên giường mọi ngày, lúc này lại vào thư phòng làm gì?

Nguyên Tích đương nhiên chiếm lấy sô pha tốt nhất trong thư phòng.

La Tiểu Lâu thức thời cũng không bắt bẻ y, trong căn nhà này, so với chủ nhân là cậu thì Nguyên Tích còn có địa vị hơn.

Lại liếc nhìn sách giáo khoa trên tay Nguyên Tích một cái, khóe miệng La Tiểu Lâu run rẩy, rốt cuộc là Nguyên Tích muốn nháo đến mức nào, từ trước đến nay y chưa từng xem sách vào mỗi tối, thành tích cũng đã tốt đến mức khiến người khác phải ghen tị, chẳng lẽ y thật sự là đang dùng hành động để nói y không có việc gì làm.

Nguyên Tích nhanh chóng nhận thấy tầm mắt của La Tiểu Lâu, giấu đầu hở đuôi mà quay quyển sách giáo khóa đang để ngược lại, sau đó ngẩng đầu cao ngạo nói: “Tuy tôi biết cậu rất mê luyến – bộ dáng của tôi, nhưng cũng không cần phải nhiệt tình không chút che đậy như vậy, cậu như vậy tôi hoàn toàn không thể tập trung ôn bài.”

Anh thật sự đang ôn bài sao!?

Cố nén tiếng rống giận đến bên miệng, La Tiểu Lâu làm bộ ngoan ngoãn giải thích: “Thật xin lỗi đã quấy rầy anh.”

Sau đó, khó khăn mà ám thị bản thân là trong phòng không hề có sự hiện diện của một kẻ mang trên mình cảm giác tồn tại mạnh mẽ như Nguyên Tích, bắt đầu sắp xếp lại tư liệu trong tay.

Vạch ra những điều không hiểu trong những tiết học gần đây, như vậy thứ hai có thể nhờ giáo sư miễn phí Athes giảng lại lại ghi chép lại những gì mình học được trong ngày hôm nay về linh kiện bậc hai, nếu để qua hôm nay, có trời mới biết cậu còn nhớ được bao nhiêu.

Hiện giờ, La Tiểu Lâu đã biết được tầm quan trọng của những tư liệu này, nếu nói tư liệu về linh kiện cơ giáp bậc một trên mạng là ít, thì linh kiện bậc hai càng hiếm thấy, hơn nữa còn là được sắp xếp có hệ thống như vậy.

Một giờ sau, La Tiểu Lâu nhu nhu trán, a, hình như cũng không còn việc gì nữa, linh kiện bậc một thì có thể quay về phòng lên mạng học, bất quá, hiện tại xem ra nhu cầu mua sáu trăm loại linh kiện bậc một càng lúc càng lớn.

Hiện tại học về linh kiện bậc hai cần sử dụng không ít tư liệu về linh kiện bậc một, đợi đến khi cậu sửa sang lại phòng, còn phải lắp ráp tất cả những linh kiện trong đó, nếu không có chút kinh nghiệm thao tác thực tế, thì xác suất thành công nhỏ bé đến đáng thương để cậu hoàn thành nhiệm vụ trong vòng một tháng lại càng ít.

Những thứ này phải đi đâu mua thì tốt? Thật sự là cần phải bỏ một số tiền lớn để mua?

Vừa tự hỏi vấn đề, La Tiểu Lâu vừa vô ý thức kéo quyển vở trên bàn lại gần. Sau đó nhìn cây bút trong tay, La Tiểu Lâu tính toán một chút xem nếu mua tất cả linh kiện thì cậu cần tổng cộng bao nhiêu tiền.

Đây là một máy laptop loại hiếm, hình như là lúc trước mang theo từ La gia, ở thời đại máy tính bản lưu hành, một quyển vở như vậy khiến cho La Tiểu Lâu có cảm giác vô cùng thân thiết. Cậu mở ra trang đầu tiên, còn chưa kịp lên kế hoạch cho tiểu kim khố của cậu, đã đọc thấy một câu như thế này:

“Đến giờ tôi mới phát hiện, thì ra đây mới là chân tướng. Thế giới này vốn phân làm ba bảy loại, làm người quả nhiên không nên hi vọng xa vời vào kẻ cao cao tại thượng, không cùng loại người với mình. Ngoại trừ hối hận và tiếc nuối chuyện này, trong đời tôi không còn lưu luyến gì nữa. Nguyện kiếp sau không bao giờ gặp lại anh, Lăng Tự.”

La Tiểu Lâu nhất thời ngỡ ngàng, miệng càng ngày càng mở lớn. Đây, đây rốt cuộc là có ý gì?!

Bút tích quen thuộc này khiến cậu dù muốn phủ nhận không phải là La Tiểu Lâu trước kia viết cũng không được.

La Tiểu Lâu nháy mắt nghĩ đến thời điểm cậu vừa xuyên không, nguyên lai chủ nhân của thân thể này đang muốn tự sát, nếu bỏ qua một chuyện ngoài ý muốn là mình, thì nguyên chủ nhân xem như tự sát thành công.

Chẳng lẽ chủ nhân của thân thể này quen biết Lăng Tự, hơn nữa còn là kẻ thù? Không, không, theo ngữ khí này thì đây là điển hình của tương ái tương sát a, theo ý tứ này thì có vẻ La Tiểu Lâu trước kia là vì Lăng Tự mà tự sát?!

Tuy rằng La Tiểu Lâu vô cùng tò mò chuyện này rốt cuộc là như thế nào, nhưng có thể không cần nhắm ngay lúc cậu tỏ ra tốt bụng đối với Lăng Tự hay không – cậu thật sự không có cố ý giữ thang máy chờ bọn họ, dù rằng cuối cùng cũng không ai thèm nhìn đến – sau đó mới để cậu nhìn đến một đoạn văn như vậy?

Trời ạ, đây là một màn rất trớ trêu[1] có phải không?

La Tiểu Lâu vừa khiếp sợ vừa quẫn bách, ban ngày Lăng Tự ngạo mạn không nhìn đến cậu, nhưng ánh mắt châm chọc kia vẫn rất rõ ràng, trời ạ, rốt cuộc thì cậu đã làm chuyện gì, Lặng Tự xem cậu là loại người gì, là kẻ sau khi bị khinh bỉ vứt bỏ vẫn còn vô sỉ muốn dây dưa?

“Tôi cảm thấy, là chủ nhân của cậu, tôi cần phải hiểu một chút về ý nghĩa của đoạn văn này và lý do vì sao cậu xem đoạn văn này.” Một âm thanh lạnh lùng nói.

La Tiểu Lâu hoảng sợ ngẩng đầu thì thấy Nguyên Tích đã mang theo gương mặt âm trầm đứng bên cạnh cậu, dường như y vẫn luôn muốn làm như vậy – La Tiểu Lâu mới nhìn qua mấy lời này vài giây Nguyên Tích đã không một tiếng động mà đứng trong này, có lẽ y đã ở đây từ trước đó nữa kia.

“Ý nghĩa của đoạn văn này? Chính là, sao tôi lại phải giải thích ý nghĩa của đoạn văn này cho anh?” La Tiểu Lâu thì thào nói, có trời chứng giám, cậu càng muốn biết đoạn văn chết tiệt này có ý gì để tránh cho mình sau này lại làm ra chuyện dọa người nào đó.

Phát hiện La Tiểu Lâu không ngoan ngoãn giải thích như trước kia, sắc mặt của Nguyên Tích càng tối, y túm áo La Tiểu Lâu, dễ dàng xách cậu lên, nghiến răng: “Tôi hỏi cậu nói, chỉ cần trả lời là được, quan hệ giữa cậu và Lăng Tự là gì?!” Nguyên Tích cảm thấy bản thân vô cùng phẫn nộ, vô cùng không thoải mái, cảm giác này đã bắt đầu từ lúc La Tiểu Lâu cao hứng cầm quyển vở kia vào thư phòng.

Nhưng y cũng không rõ là chuyện gì đang diễn ra, ngày đầu tiên đến căn hộ này y đã thấy quyển vở kia, nhưng vì sao đến giờ mới cảm thấy phẫn nộ? Đương nhiên, điều này cũng không quan trọng. Quan trọng là, hiện giờ y cảm thấy không thoải mái thì đừng có ai mong được thoải mái.

Khi bị ném lên sô pha, La Tiểu Lâu cuối cùng cũng phát hiện Nguyên Tích khác thường, lập tức từ bỏ hành động giãy dụa bị xem nhẹ, cuống quýt giải thích: “Không có vấn đề gì! Tôi cam đoan, tôi và anh ta, một chút quan hệ cũng không có.”

Bởi vì động tác thô bạo của Nguyên Tích, áo ngủ của y bị mở ra, lộ ra thân thể thon gọn cường tráng, làn da trắng nhẵn nhụi, tựa như một sự kết hợp hoàn mỹ giữa cái đẹp và sức mạnh. La Tiểu Lâu vừa nhìn thoáng qua lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác, hình ảnh kia thật sự – thật sự, so với hành động hiện tại của Nguyên Tích, càng làm cho cậu cảm thấy nguy hiểm.

Thế nhưng, Nguyên Tích cũng không có ý định buông tha cho La Tiểu Lâu, chân của y chặn ngang thân thể La Tiểu Lâu, chỉ cần một bàn tay của y cũng đủ để không chế cả hai tay của cậu, một bàn tay khác nắm chặt lại, chẳng lẽ y muốn hành hung cậu?!

“Như vậy, ý của cậu là, cậu cảm thấy tôi thất học, đọc không hiểu ý nghĩa trong thư tình của cậu?” Nguyên Tích đằng đằng sát khí quát, mặt mày hung ác, thoạt nhìn y như là tức giận đến hỏng rồi, ngay cả hai mắt cũng đỏ lên, chẳng khác nào một dã thú đang phát cuồng, đặt cậu dưới móng vuốt, mở ra cái miệng máu me, có thể nuốt cậu vào bụng bất cứ lúc nào.

La Tiểu Lâu hơi co rúm lại, tưa hồ có thể cảm nhận được nắm tay đấm vào người đau đớn, cậu tuyệt vọng kêu lên: “Không có! Tôi thật sư không có viết thư tình cho anh ta, kia căn bản không phải là thư tình – tại sao tôi lại phải viết thư tình? Tôi, lúc ấy, nhất định là bị điên mới viết ra một đoạn như vậy. Nhưng tôi cam đoan tuyệt đối không có ý nghĩa gì khác!” Sao Nguyên Tích lại phải nổi giận? La Tiểu Lâu không có thời gian tìm hiểu, nhưng cậu cảm thấy nếu mình không giải thích hoặc làm gì đó, Nguyên Tích thật sự sẽ phẫn nộ đến mức muốn giết cậu!

Trời ạ, chẳng lẽ ngoài việc tình cảm mang giá trị âm thì năng lực lý giải của Nguyên Tích cũng có vấn đề, rốt cuộc là con mắt nào của y nhìn ra đây là thư tình, chẳng lẽ với gen cấp S của mình y đã học ngữ pháp đến trình độ này rồi sao….

Phẫn nộ và rét lạnh trong mắt Nguyên Tích dần dần thối lui, sắc mặt không ngừng biến đổi mà trừng La Tiểu Lâu hết nửa ngày, sức mạnh có thể giết người trong tay cuối cùng cũng giảm bớt. Đúng lúc La Tiểu Lâu mừng rỡ nghĩ rằng Nguyên Tích đã tha cho cậu thì y lại cúi người xuống, tiến đến bên tai La Tiểu Lâu, gần đến mức cả cổ của La Tiểu Lâu cũng có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Nguyên Tích.

“Nghe đây, tôi mặc kệ trước kia có chuyện gì. Cậu từ nay về sau đều là nô lệ của tôi, đừng có cấu kết với người ngoài, tôi ghét người hầu[2]” Nguyên Tích nghiên răng nghiến lợi nói bên tai La Tiểu Lâu.

La Tiểu Lâu rụt cổ, không nhịn được run rẩy trả lời: “Tôi không có, cũng tuyệt đối không làm như vậy.”

Trời biết, bởi vì sự việc không minh bạch trước kia, cậu mới là người bị tổn hại nhiều nhất.

Sau này cậu sẽ không dính dáng gì đến Lăng Tự nữa, trước kia xảy ra chuyện gì cậu không thể kiểm soát, nhưng hiện tại cậu có thể thực hiện nguyện vọng cuối cùng của chủ nhân nguyên bản, cậu và Lăng Tự học cùng trường, nếu nói tuyệt đối không gặp mặt thì thật là khoa trương, nhưng cậu có thể cam đoan vĩnh viễn không nhìn Lăng Tự.

Nguyên Tích bình tĩnh cúi đầu nhìn La Tiểu Lâu trên ghế sô pha, giống như một dã thú đang nghĩ xem nên xử lý con mồi dưới móng vuốt của mình như thế nào, hiển nhiên là con mồi rất biết phối hợp, hoàn toàn không nhúc nhích, để lộ ra hai vị trí yếu ớt nhất cổ và bụng, đây là một tư thái tỏ ra thần phục.

Nguyên Tích híp mắt nhìn chằm chằm chiếc cổ thanh tú trắng nõn lộ ra ngoài cổ áo để mở của La Tiểu Lâu, chịu đựng cảm giác muốn cắn một miếng. Hiển nhiên Nguyên Tích cũng không phải loại người ủy khuất chính mình, y cúi đầu cắn lên cổ La Tiểu Lâu một cái.

La Tiểu Lâu sợ đến mức kêu to. Nguyên lai còn có một phương pháp ngược đãi người khác như thế này sao?!

Nguyên Tích không thích ầm ĩ, nhíu mày, y không có dùng sức, y cũng không muốn nô lệ yếu ớt này bị thương thật sự. Dù sao đi nữa, nếu cậu bị thương, thì những nhu cầu sinh hoạt hằng ngày của y cũng gặp rất nhiều phiền toái.

Hơn nữa, ngay cả bản thân Nguyên Tích cũng không hiểu vì sao mình lại có cảm giác muốn cắn La Tiểu Lâu, sau khi dùng đầu lưỡi liếm qua liếm lại hai cái khiến La Tiểu Lâu run rẩy kịch liệt, Nguyên Tích cuối cùng cũng đứng thẳng dậy: “Tôi chỉ không muốn khi tôi không biết mà trên người nô lệ của tôi có ấn ký của người khác. Tốt nhất cậu nên tự ý thức điều này.”

“Đương nhiên, tôi dám cam đoan, từ nay về sau trong lòng tôi chỉ nghĩ đến anh, trên thực tế, tôi cũng không có thời gian rỗi để nghĩ đến những người khác.” La Tiểu Lâu lập tức phối hợp trả lời, tuy rằng trong câu nói cuối cùng có mang theo chút oán giận, ý muốn sở hữu và không chế của dã thú đối với mọi việc – cho dù là nô lệ – quả nhiên thật đáng sợ.

Nguyên Tích đứng lên, liếc nhìn quyển vở trên bàn, lạnh lùng ra khỏi thư phòng. Y tự nói với mình: y mới không thèm để ý đến quá khứ của tên nô lệ hoàn toàn không biết ơn và biết quý trọng này!

La Tiểu Lâu xoay người đứng lên khỏi sô pha, ngơ ngác đứng trong chốc lát, đặt quyển vở vào trong góc tận cùng của giá sách, sau đó rời khỏi thư phòng. Bởi vì Nguyên Tích vô cớ nổi điên, hiện tại toàn thân cậu đều là mồ hôi lạnh, phải tắm rửa một cái.

Cậu vốn nghĩ đã tìm được cách thức tốt nhất để ở chung với Nguyên Tích, trên cơ bản, chỉ cần phục tùng tất cả mệnh lệnh của tên kia thì sẽ không có chuyện gì.Hiện tại xem ra cậu còn phải làm thêm một việc, tuyệt đối trung thành? Có lẽ về sau cậu thích ai, hoặc là muốn kết hôn, vân vân, đều phải báo cáo với người này, sau đó chờ y quyết định.

La Tiểu Lâu rơi lệ đầy mặt, trời ạ[3] vượt qua bốn ngàn năm rồi còn gì, cậu không muốn bị ép duyên!

——————————–

[1], [3]: hai chỗ này, nguyên bản là khanh đa 坑爹

[2]: trong bản gốc cũng là hai dấu sao như vậy đó.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »