Cơ Giáp Khế Ước Nô Đãi

Lượt đọc: 5248 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »
Chương 24
khoan dung nhẫn nại

❊ ❊ ❊

Do say rượu, sáng hôm sau, La Tiểu Lâu chỉ thấy toàn thân đau nhức, hơn nữa cảm giác rất kì quái. Phía trên không cảm giác được chiếc chăn mềm mại, nhưng dưới thân lại thấy rất nóng, La Tiểu Lâu nhịn không được muốn đem thứ gì đó phía dưới lật lên.

Người bên dưới hừ một tiếng, tuy rằng bực mình nhưng vẫn nương theo lực của La Tiểu Lâu đem một tay khoát lên lưng cậu.

La Tiểu Lâu giật cả mình, chậm rãi mở mắt ra, gương mặt tuấn mĩ của Nguyên Tích đang ở ngay trong tầm với. Bọn họ chưa bao giờ gần gũi như vậy, La Tiểu Lâu cứng đờ, sợ đến mức thở cũng phải thở thật nhẹ nhàng.

Nguyên Tích còn chưa tỉnh giấc, lúc này hàng mi thật dài che khuất cặp mắt sắc bén luôn mang theo châm chọc kia, khiến cho gương mặt của y nhìn có vẻ còn đẹp hơn thường ngày. Chân mày hơi hơi bắt chéo, tựa hồ ngay cả trong lúc ngủ mơ cũng thoáng mang theo bực mình.

Nếu chỉ đơn thuần nhìn bộ dạng của người này lúc ngủ, thật sự là rất dễ nhìn, dã tính cả người biến mất, cho dù muốn dùng động vật để miêu tả thì cũng là một loại động vật cao quý mà xinh đẹp – La Tiểu Lâu ngơ ngác nhìn vài giây, sau đó mới chậm chạp nhận ra là mình đang đè Nguyên Tích ngủ trên sô pha, bởi vì sự khác biệt hình thể, cậu gần như là bị Nguyên Tích ôm vào trong ngực.

La Tiểu Lâu chậm rãi nhớ lại chuyện hôm qua, trời ạ, cậu, cậu cư nhiên bám lấy Nguyên Tích ngủ trên sô pha suốt một đêm, xem tình hình này thì Nguyên Tích và cậu chắc là đều chưa tắm rửa, a – Nguyên Tích tỉnh lại chắc chắn sẽ muốn giết người.

Mới nghĩ như vậy, Nguyên Tích bên dưới cũng vừa động đậy, ôm La Tiểu Lâu cọ cọ, tựa hồ là một động tác trong vô thức.

Anh, anh đây là muốn càn quấy đến mức nào?! Cư nhiên lại làm ra loại động tác giống như làm nũng này, nhất định là đợi lát nữa diệt khẩu, đúng, đúng không….

La Tiểu Lâu trợn mắt nhìn chằm chằm người bên dưới, hoàn toàn không nhận ra cơ thể của mình đang cứng ngắc, tim đập nhanh hơn, ngay cả bàn tay đang đặt trên người Nguyên Tích cũng không tự chủ được mà run lên nhè nhẹ.

Sau đó, La Tiểu Lâu còn chưa nghĩ ra cách nào để rời khỏi sô pha mà không đánh thức Nguyên Tích thì Nguyên Tích đã tỉnh dậy.

Giống như một con mèo trong nháy mắt biến thành một con sư tử hung mãnh, Nguyên Tích lười biếng chớp chớp mắt, sau khi nhìn rõ, ánh mắt trừng lớn, nắm áo La Tiểu Lâu ngồi dậy.

“Cậu! Cậu…tối hôm qua sao lại thế này?!” Miệng thì đang chất vấn nhưng hình như Nguyên Tích còn chưa để ý thấy mình đang ôm La Tiểu Lâu, mà bởi vì tư thế ngồi, nhìn càng giống La Tiểu Lâu đang ngồi trên eo y.

La Tiểu Lâu vừa cố gắng di chuyển ra xa Nguyên Tích vừa chột dạ nói: “Chuyện là tôi nghĩ anh tối cuối tuần mới về, ngày hôm qua tôi đi mua linh kiện cơ giáp, sau đó trở về mời mấy người bạn đã giúp đỡ tôi đi ăn cơm chiều.”

La Tiểu Lâu cẩn thận quan sát sắc mặt của Nguyên Tích, cậu cũng không đoán ra được chính xác Nguyên Tích đang nổi giận vì chuyện gì, nhìn tình huống trước mắt của hai người, La Tiểu Lâu lại nhỏ giọng bổ sung: “Lúc ăn cơm có uống chút rượu, hôm qua, hôm qua, không có thấy anh. Anh…anh về lúc nào vậy? Đã ăn cơm chiều hay chưa?”

Như thể đáp lại câu hỏi của La Tiểu Lâu, bụng của Nguyên Tích kêu lên một tiếng, thân thể y cứng ngắc, mặt lập tức đỏ lên, căm giận nói: “Tối hôm qua cậu vừa về đến đã kéo tôi làm nũng, khóc đòi tôi ôm cậu ngủ, tôi làm sao có thời gian ăn cơm chiều!”

Cái, cái gì?! La Tiểu Lâu trợn mắt há mồm nhìn Nguyên Tích, làm nũng, khóc, xin y? La Tiểu Lâu dám thề, trước kia cho dù uống rượu cậu cũng chưa bao giờ làm chuyện mất mặt như vậy, trời ạ, nếu việc thật sự xảy ra như vậy, đây chính là thói quen của chủ nhân cũ, tuyệt đối không có khả năng là của cậu.

Nhiệt độ trên mặt La Tiểu Lâu vụt tăng lên, cậu luống cuống tay chân tránh ra khỏi Nguyên Tích, “A, thật sự xin lỗi, anh chắc hẳn rất đói bụng, tôi, tôi đi rửa mặt nấu cơm trước.”

Nói xong đồng thủ đồng cước[1] chạy vào phòng khách.

Nguyên Tích quét mắt quanh phòng khách, nhìn thấy những chiếc thùng, hồi tưởng lại tình cảnh ngày hôm qua.

Y xử lý xong việc liền trở về gấp, vì để thoát khỏi những kẻ truy đuổi mình, y phải đi qua đi lại các con đường khác nhau thật lâu mới vào cửa, mà La Tiểu Lâu vốn là nên ngoan ngoãn ở nhà nấu cơm cho y thì không thấy đâu. Nguyên Tích tức mình ngồi trên sô pha đợi người trở về, kết quả, La Tiểu Lâu còn chưa trở về y đã ngủ say.

Buổi tối khi La Tiểu Lâu đi vào, bị say nằm trên người y, Nguyên Tích lười nhúc nhích, liền ôm lấy La Tiểu Lâu tiếp tục ngủ trên sô pha.

Về phần làm nũng và khóc năn nỉ y, kỳ thật là khi La Tiểu Lâu bị y kéo lên sô pha, quả thật có phản kháng, cậu muốn quay về giường ngủ. Người ta khi say thì lá gan có khi sẽ lớn hơn bình thường một chút, con thỏ bị chọc tức cũng sẽ cắn người, nhưng đương nhiên là những giãy dụa của La Tiểu Lâu cuối cùng cũng bị Nguyên Tích dễ dàng trấn áp – Nguyên Tích vô cùng đắc ý hồi tưởng.

Chính là, sao y lại phải đem sự thật nói cho La Tiểu Lâu? Vạn nhất cậu ta biết mình đối với cậu ta tốt như vậy, mỗi ngày làm nũng với mình – sắc mặt của Nguyên Tích lại đỏ lên một cách đáng nghi.

Nguyên Tích thay đổi tư thế, vuốt cằm tiếp tục hồi tưởng, có vẻ cảm giác tối hôm qua cũng không tệ lắm, ánh mắt suy nghĩ sâu xa của Nguyên Tích dừng lại trên những chiếc thùng trong phòng…

Khi La Tiểu Lâu bưng điểm tâm lên bàn, Nguyên Tích ho khan một tiếng, ngồi ngay ngắn lại, hất cằm tuyên bố: “Những linh kiện này để trong phòng của cậu.”

La Tiểu Lâu đang uống canh rau thiếu chút nữa là bị sặc, “Cái gì? Giường trong khách phòng đã chiếm rất nhiều chỗ, làm sao có thể chứa thêm mấy thứ này? Tôi tính đặt trong thư phòng…”

“Dọn cái giường trong phòng cậu đi, mấy thứ này chắc sẽ để vừa, a, cứ đem phòng ngủ của cậu đổi thành phòng thí nghiệm cơ giáp đi.” Nguyên Tích nói.

La Tiểu Lâu kinh ngạc kêu lên: “Như vậy sao được, tôi nghỉ ngơi ở đâu?”

“Trước mắt cậu có thể ở trong phòng tôi, dù sao giường cũng đủ lớn. Tuy rằng cậu có rất nhiều khuyết điểm, nhưng là một chủ nhân rộng lượng, tôi có thể khoan dung nhẫn nại một chút.”

La Tiểu Lâu không cam lòng tiếp tục nói: “Nhưng tôi có thể để mấy thứ này trong thư phòng, tôi vốn tính như vậy.”

“Không được, tôi muốn dùng thư phòng. Cậu ở trong chủ phòng dù gì cũng tiện cho việc giúp tôi chuẩn bị quần áo, dọn dẹp, massage…Nếu về sau cậu trở thành cơ giáp chế tạo sư thì nên có phòng thí nghiệm của riêng mình. Tốt lắm, cứ quyết định như thế đi.” Nguyên Tích giải quyết dứt khoát, đưa cái bát rỗng cho La Tiểu Lâu, ý bảo cậu bới cơm.

Anh còn có thể vô sỉ hơn nữa sao? Anh dùng thư phòng từ khi nào vậy?! Từ từ, có một gian phòng thí nghiệm của chính mình? Chuyện này quả thật là làm cho người ta động tâm.

La Tiểu Lâu trừng mắt nhìn Nguyên Tích vài giây, cuối cùng thỏa hiệp, dù sao cũng không thể tệ hơn được nữa, cho dù không ở chủ phòng, thì mấy việc này cũng đều do cậu làm. Nếu nghĩ theo hướng tốt thì điều kiện trong chủ phòng tốt hơn trong khách phòng không ít.

Đạt được mục đích, Nguyên Tích cảm thấy mĩ mãn, quyết định ngon ngọt với nô lệ của mình một chút, “Trưa cuối tuần, chúng ta phải tiến hành các loại huấn luyện mô phỏng, nếu cậu tan học trước có thể đến tìm tôi, dùng thẻ của tôi vào luyện tập chung.”

Mắt La Tiểu Lâu sáng ngời, tuy là huấn luyện mô phỏng, như đó chính là huấn luyện dành cho chiến sĩ cơ giáp chính quy, “Được, tôi nhất định sẽ đến.”

————————————–

[1] Đồng thủ đồng cước: tức là chân trái và tay trái hoặc chân phải và tay phải di chuyền cùng một lúc, trong khi người bình thường thì di chuyển chân trái và tay phải hoặc là tay phải và chân trái. Ý của thành ngữ này là chỉ người đang trong trạng thái bối rối, cuống quýt…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 23 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168-1 Chương 168-2 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267-1 Chương 267-2 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297-1 Chương 297-2 Chương 298-1 Chương 298-2 Chương 299-1 Chương 299-2 Chương 299-3 Chương 299-4 Chương 300 Chương 301 Chương 302-303
Tiến »