Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3680 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 205
không cần đánh thức hắn

❊ ❊ ❊

Ma quân mang theo đệ tử Thiên Sơn chờ ở dưới chân Thiên Sơn, rất xa đã thấy một chiếc xe ngựa chạy vội lại đây đứng ở trước mặt bọn họ .

“Sư phụ.” Ma quân đi qua, hiện tại hắn còn không dám tin tưởng tin tức Long Phi đã chết trên thư bồ câu đưa đến.

“Đệ tử tham kiến sư tôn.” Đệ tử Thiên Sơn cũng hiểu lễ nói.

“Đều đứng lên.” Thiên Sơn lão nhân vung tay lên, trên mặt bi ai trầm trọng.

“Sư phụ.” Tiêu Nam Hiên cùng Vân Phi Tuyết cũng đi tới, đồng dạng mang theo đau xót.

“Hiên nhi.” Ma quân nhìn vào trên xe ngựa, hắn không dám gọi tên Phi nhi , Phi nhi thật sự đã rời xa hắn rồi sao?

Tiêu Nam Hiên yên lặng xoay người ôm thân thể Long Phi ra, tươi cười trên gương mặt hắn vẫn như trước, trên người sớm đã thay đổi bộ y phục màu trắng không nhiễm một hạt bụi mà hắn yêu nhất .

“Phi nhi.” Ma quân thanh âm có chút run run thống khổ nhắm mắt lại.

Vân Phi Tuyết hốc mắt lại nóng lên, nước mắt lại không kiềm được rơi xuống dưới.

“Quay về thiên sơn.” Ma quân xoay người sang chỗ khác, trong đôi mắt luôn luôn lãnh khốc đã phủ đầy một tầng mờ mịt, việc bọn họ có thể làm chính là an táng hắn thật tốt.

Đoàn người cước bộ nặng nề lặng ngắt như tờ đi theo phía sau Tiêu Nam Hiên, hướng phía trước mà đi.

Trong phòng Thiên thượng.

“Triệt nhi ta vừa mới nghe nói nguyên nhân sư công mang theo người đi xuống núi nguyên lai là đón cha cùng nương, chúng ta cũng đi được không?” Điệp nhi cùng Bình nhi lập tức xông vào hưng phấn nói.

“Kêu thúc thúc.” Triệt nhi nhìn các nàng sửa lại lời nói cho đúng.

“Thúc thúc thì thúc thúc, chúng ta cũng đi đón bọn họ được không?” Điệp nhi cùng Bình nhi rất nhanh sửa miệng, ai bảo là các nàng có chuyện đi cầu hắn cơ chứ, nếu các nàng biết đường thì sẽ không tìm đến hắn rồi.

“Các ngươi xác định là hoàng huynh cùng hoàng tẩu về đến chứ?” Triệt nhi cũng có chút động tâm, hắn cũng nghĩ như các nàng.

“Ân ân ân.” Các nàng vội vàng gật đầu.

Triệt nhi ánh mắt chuyển động một chút, hoàng huynh bọn họ đã trở lại nhưng mà sư phụ vì cái gì không nói cho hắn chứ? Thật sự là tò mò quá.

“Thúc thúc nhanh lên, chúng ta đi thôi, chúng ta rất nhơ mụ mụ?” Điệp nhi cùng Bình nhi thúc giục rõ ràng, giữ chặt cánh tay hắn kéo ra bên ngoài.

“Không cần kéo, ta tự đi được rồi.” Triệt nhi rút tay của mình về, hắn lại càng muốn đi.

Thân ảnh của ba người vừa ra khỏi sân đã bị hai đệ tử Thiên Sơn ngăn lại nói: “Các ngươi không thể đi ra .”

“Chúng ta sao lại không thể đi ra?” Triệt nhi hỏi lại hắn.

“Chính là sư phụ mệnh lệnh cho các ngươi ở nơi này.” Đệ tử hồi đáp.

“Sư phụ hạ lệnh này lúc nào, ta sao lại không biết?” Triệt nhi trừng mắt hắn.

“Buổi sáng hôm nay.” Đệ tử hồi đáp như thế.

“Vì cái gì? Có phải hay không xảy ra chuyện gì?” Triệt nhi cau mày, sư phụ từ trước cho tới bây giờ đều không có hạn chế qua tự do của hắn, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Đệ tử này cũng không biết, chỉ là nghe theo mệnh lệnh sư phụ. Đệ tử canh giữ ở nơi này sẽ không lộ ra miệng một chút nào về chuyện sư phụ đề nghị chuyện quan trọng hơn nữa là không thể để cho hắn biết.

Thấy bọn họ tựa hồ không chịu tránh ra, Bình nhi cùng Điệp nhi liếc mắt nhìn nhau trao cái nhìn, đồng thời xuất thủ điểm huyệt bọn họ, sau đó vỗ tay một cái nói: “Giải quyết xong rồi, quả là sảng khoái, chúng ta đi thôi.”

Ba thân ảnh hướng phía dưới núi mà chạy, ở phía xa xa đã thấy được người ở phía dưới.

“Mẹ, mẹ!!!.” Điệp nhi cùng Bình nhi liếc mắt một cái đã thấy được Vân Phi Tuyết, liền giang hai tay cao hứng xông đến.

“Điệp nhi, Bình nhi.” Nàng lập tức ôm lấy các nàng, không biết vì sao chỉ là nước mắt không kiềm được.

“Mẹ! ngươi sao lại khóc? Ai khi dễ ngươi.” Điệp nhi cùng Bình nhi lấy tay lau nước mắt nàng.

Vân Phi Tuyết lắc đầu, các nàng kỳ quái nhìn nàng, nhìn đến người bên cạnh cũng cảm giác được không khí không đúng, liền hiểu biết đứng ở một bên, không nói một lời.

Bọn họ đột nhiên đến làm cho tât cả mọi người đều trở tay không kịp.

“Sư phụ, để ta cho người dẫn Triệt nhi rời đi.” Ma quân nói, còn hai tiểu cô nương này hắn không thực lo lắng lắm, dù sao các nàng cùng Long Phi không có cảm tình nhưng còn Triệt nhi thì không giống vậy.

“Thôi, hắn đã đến đây rôi thì dù sao cũng phải cho hắn biết.” Thiên thượng lão nhân lắc đầu, Triệt nhi đã không còn là tiểu hài tử nữa rồi.

Triệt nhi nhìn hoàng huynh ôm Long Phi, chậm rãi đi từng bước một qua, ánh mắt nho nhỏ đều mang theo sợ hãi cùng hoảng sợ bất an.

“Triệt nhi.” Tiêu Nam Hiên thống khổ nhìn hắn.

Triệt nhi đi đến bên người hắn, lấy tay sờ sờ gương mặt của Long Phi, lau đi nước mắt đang chảy, lại đột nhiên cười nói: “Hoàng huynh, sư huynh rất lười a, cố ý giả bộ ngủ để cho ngươi phải ôm.”

Nghe hắn nói như vậy, nước mắt của mọi người lại nhịn không rơi xuống.

Tiêu Nam Hiên trong mắt đong đầy nước mắt, “ Phải, hắn thực lười, cố ý giả bộ ngủ. Nếu hắn thật sự giả bộ ngủ thì thật tốt.”

“Hoàng huynh, sư huynh nhất định là mệt chết rồi, ta không cần đánh thức hắn được không?” Triệt nhi không ngừng lau đi từng giọt nước mắt lớn, hắn sớm đã hiểu được chết là có ý nghĩa gì.

“Được, chúng ta không lay tỉnh hắn.” Tiêu Nam Hiên cưỡng chế nội tâm đau xót, hắn càng biết bi thống của Triệt nhi lúc này.

“Các ngươi gạt người, thúc thúc rõ ràng đã chết, vì sao lại nói hắn đang ngủ?” Điệp nhi đột nhiên mở miệng nói, làm cho Vân Phi Tuyết cũng không kịp ngăn cản.

Triệt nhi lập tức quay đầu oán hận nhìn nàng, lớn tiếng quát: “Câm miệng, sư huynh không có chết hắn chỉ là đang ngủ.”

“Oa…” Điệp nhi bị hắn rống mà sửng sốt, sau đó lập tức bị dọa khóc lớn lên.

Một bên Bình nhi thấy nàng khóc lập tức quát lại: “Ngươi mới câm miệng, hắn chính là đã chết.”

“Điệp nhi, Bình nhi câm miệng.” Vân Phi Tuyết bất chấp mà mắng các nàng, nàng không thể để cho các nàng tiếp tục kích thích Triệt nhi nữa, nàng biết Triệt nhi đối với cái chết rất mẫn cảm.

Nhìn thấy mụ mụ lần đầu tiên hung dữ với chính mình như vậy, Điệp nhi cùng Bình nhi lập tức ủy khuất khóc lớn, nước mắt lưng tròng nhìn nàng hỏi: “Mẹ à chúng ta nói sai rồi sao?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »