Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3713 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 203
để hắn trọng sinh

❊ ❊ ❊

Long Phi vươn tay hướng lên trên mặt hắn: “Sư huynh ngươi còn nhớ không? Đã từng không biết bao nhiêu lần ta muốn nằm ở trong lòng ngươi nhìn ngươi như vậy, hôm nay rốt cục đã được thực hiện rồi, ta đã thực thỏa mãn rồi.”

“Long Phi không cần nói nữa, để cho ta mang ngươi đi tìm đại phu, chờ ngươi khỏe lại ta sẽ cứ như vậy ôm ngươi có được không?” Tiêu Nam Hiên lại muốn ôm lấy hắn.

“Không cần, sư huynh, chỉ cần lúc này đây là đủ rồi, để cho như ta cứ như vậy nằm ở trong lòng ngươi, ta vốn không có gì phải tiếc nuối rồi.” Long Phi lắc đầu, chỉ cần để cho hắn lẳng lặng nằm trong lòng của hắn chết đi, cuộc đời này của hắn đã đủ rồi.

“Long Phi.” Tiêu Nam Hiên nghẹn ngào, hắn không biết hắn còn có thể nói gì sau đó nữa?

Vân Phi Tuyết chỉ đứng ở một bên, trong mắt đã đong đầy nước mắt nhưng mà nàng biết không thể đi quấy rầy bọn họ.

“Sư huynh ta thường thường nghĩ nếu không có thành kiến thế tục thì ngươi có thể đón nhận ta hay không?” Long Phi nhìn hắn, vấn đề này hắn đã từng hỏi qua chính mình cả trăm ngàn lần.

“ Sẽ, ta sẽ.” Tiêu Nam Hiên không chút do dự trả lời.

Long Phi đột nhiên cười khẽ , “Sư huynh tuy rằng biết ngươi gạt ta nhưng mà ta cũng thực vui vẻ.” Lời còn chưa dứt một ngụm máu tươi lại phun ra.

“Long Phi không cần nói nữa, ta mang ngươi đi tìm đại phu.” Tiêu Nam Tiên trong mắt đều là bối rối.

“Sư huynh không cần đâu, có thể chết trong lòng ngươi, so với còn sống ta càng cảm thấy hạnh phúc.” Long Phi mang theo vẻ mặt thỏa mãn, nhìn vẻ khẩn trương trên mặt hắn, nguyên lai sư huynh không phải đối với hắn không có cảm tình, nguyên lai sư huynh vẫn rất để ý hắn, có điều này vậy là đủ rồi, hắn còn cầu mong điều gì nữa chứ.

“Không, Long Phi, ta không cho ngươi chết, ta muốn ngươi còn sống.” Tiêu Nam Hiên ngữ khí bá đạo mang theo mệnh lệnh.

Long phi lại chính là mỉm cười, xoay đầu chuyển hướng về phía Vân Phi tuyết hướng nàng vẫy tay.

“Long Phi.” Vân Phi Tuyết nghẹn ngào, nước mắt ẩn chứa trong mắt không chịu khống chế mà rơi xuống, từng hạt rơi xuống dưới, ngồi xổm xuống bên người hắn.

“Phi Tuyết, ngươi biết không? Từ ánh mắt đầu tiên nhìn thấy ngươi ta đã thích ngươi rồi, thích của ngươi kiên cường, thích của ngươi không sợ.” Long Phi nhìn nàng, chỉ là chính mình cũng không có yêu thượng nàng.

“Phải, ta biết, ta cũng thích ngươi.” Vân Phi Tuyết cầm tay hắn , trong mắt chứa đầy nước mắt nhưng trên mặt vẫn cứng rắn, ngoại trừ một chút ý cười, nàng vẫn thiệt tình xem hắn là bằng hữu, thực lòng là bằng hữu.

“Nhưng mà ta yêu nhất vẫn là sư huynh, ngươi biết không? Ta rất ghen tị với ngươi, lần kia ta thật sự là muốn giết ngươi, Phi tuyết tha thứ cho sự ích kỷ của ta.”

“Ta biết ta không trách ngươi.” Nươc mắt của nàng chảy càng lúc càng dữ.

“Vậy là tốt rồi, Phi Tuyết đáp ứng ta, thay ta hảo hảo thương hắn, hảo hảo chiếu cố hắn, nhất định phải làm cho hắn hạnh phúc.” Trong lời nói của Long Phi mang theo thỉnh cầu.

“Không, Long Phi, ngươi muốn thì chính mình đi mà hảo hảo thương hắn, chiếu cố hắn.”

Long Phi trên mặt lại mang theo tươi cười, lấy tay chậm rãi kéo tay của bọn họ sau đó đặt ở cùng nhau, “Sư huynh, Phi Tuyết chúc các ngươi…hạnh…phúc.”

Bàn tay đang nắm chặt tay bọn họ , đột nhiên chậm rãi rơi xuống, đầu cũng chậm rãi hạ xuống, lại mang theo vẻ mặt tươi cười thản nhiên mà hạnh phúc, an tường như vậy.

“Long Phi.” Tiếng gọi thê thảm tuyệt vọng vang vọng khắp sơn cốc này.

Tiêu Nam Hiên thống khổ ngửa mặt lên trời thét dài, nơi khóe mắt nước mắt chảy xuống từng giọt rơi xuống trên gương mặt của Long Phi.

Thiên Sơn lão nhân thống khổ nhắm mắt, lại đột nhiên sắc bén mang theo bi ai thống khổ bắn về phía Vô Tình sư thái, âm thanh chất vấn nói: “Đây là kết quả ngươi muốn sao? Đây là trả thù ngươi muốn sao? Ngươi làm được rồi đấy, thế này so với giết ta càng làm cho ta thống khổ hơn, hiện tại ngươi vừa lòng rồi chứ.”

Vô Tình sư thái thân thể loạng choạng lui lại phía sau mấy bước , “Đây là kết quả nàng muốn, đây là nàng trả thù nàng muốn, nhưng là vì sao? Trả thù hắn rồi nhưng nàng không vui vẻ cũng không có được giải thoát giống như trong tưởng tượng, mà cảm giác chính là bi ai trống rỗng thê lương.”

Vân Phi Tuyết đột nhiên cầm tay Long Phi, quỳ trên mặt đất ngẩng đầu nhìn lên thiên không, trên mặt tràn đầy nước mắt mang theo thành tâm cầu nguyện: “Ta khẩn cầu trời cao cho Long Phi một cơ hội trọng sinh để cho hắn xuyên qua đến ngàn năm sau có được một tình yêu không giống như vậy.”

Một đạo hào quang đột nhiên từ trên bầu trời chiếu xuống trên người Long Phi trong giây lát rồi biến mất.

“Hiên, hắn trọng sinh rồi, hắn được tái sinh rồi.” Vân Phi Tuyết trên mặt mang theo kinh hỉ vừa khóc vừa cười.

“Hắn trọng sinh rồi.” Tiêu Nam Hiên thống khổ trong mắt hiện lên một tia hào quang lập tức nghĩ lại nói : “Ngươi là nói hắn cùng ngươi giống nhau.”

“Ân.” Vân Phi Tuyết gật gật đầu, “an bài như vậy đối với hắn cũng không phải là một chuyện không tốt, hắn cũng sẽ có được một tình yêu bất đồng như vậy.”

“Tiêu Nam Hiên chậm rãi buông thân thể hắn, biết hắn cuối cùng vẫn còn sống, cũng là một loại an ủi.

Vân Phi Tuyết đứng dậy cước bộ nặng nề đi từng bước đến trước Vô Tình sư thái, lòng của nàng rất lạnh đã không còn độ ấm.

“Tuyết nhi.” Vô Tình sư thái kêu một tiếng, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nàng sắc mặt lạnh như băng như thế.

“Sư phụ.” Trong tiếng ‘sư phụ’ này của Vân Phi Tuyết có vô hạn bi ai, “ta chưa từng trách ngươi luôn luôn lợi dụng ta, nhưng mà ta thật không ngờ ngươi vì cừu hận của chính mình, vì trả thù sư công, thanh kiếm trong tay cư nhiên muốn giết ta, chẳng lẽ ngươi đối với ta thật sự không có một chút tình thầy trò nào sao?”

“Tuyết nhi, không phải, ta biết bọn họ sẽ cứu ngươi.” Vô Tình sư thái nhìn thấy sự tuyệt vọng trong mắt nàng, thật sự không nghĩ muốn giết nàng nhưng mà nàng quả thật là muốn giết bọn họ, làm cho Thiên Sơn lão nhân thống khổ.

“Vậy sư phụ lại lợi dụng ta.” Vân Phi Tuyết bi ai cười lạnh, nói một chữ một vạn phần tuyệt tình: “Sư phụ đây là lần cuối cùng ta gọi ngươi một tiếng ‘sư phụ’, từ giờ trở đi ngươi không còn là sư phụ của ta nữa, ta không có sư ph tuyệt tình như vậy, ta với ngươi không còn quan hệ gì nữa.”

Nói xong đầu cũng quay lại mà bước đi đến bên cạnh Tiêu Nam Hiên, cùng hắn nâng thân thể của Long Phi dậy, một bên mắt mang theo nước mắt nói với Thiên Sơn lão nhân: “Sư công chúng ta trở về thôi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »