Cô Dâu Thứ Mười Của Quỷ Vương

Lượt đọc: 3702 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »
Chương 204
mất đi cánh tay

❊ ❊ ❊

Vô Tình sư thái thân mình chấn động, nàng hận suốt mấy chục năm để rồi hôm nay rốt cục đã trả thù hắn được rồi, nhưng vì cái gì lại có kết cục như vậy? Nàng sai lầm rồi sao? Không nên để xảy ra như vậy.

“Hiên, chúng ta mang Long Phi trở về nhà đi.” Vân Phi Tuyết nói xong nâng thân thể hắn dậy.

Tiêu Nam Hiên đột nhiên xoay người cầm lấy bảo kiếm ở một bên, vẻ mặt phẫn nộ hướng về phía Vô Tình sư thái đâm tới, hắn nên vì Long Phi báo thù, hắn không thể để cho Long Phi cứ n vô tội mà chết đi như vậy được.

Vân Phi Tuyết kinh hãi nhìn hắn, căn bản không kịp ngăn cản.

Vô Tình sư thái kiễng mũi chân một chút, thân thể liền bay lên trời, tránh thoát một kích trí mạng của hắn.

Tiêu Nma Hiên lại không cho nàng có chút cơ hội để thở nào, kiếm trong tay lại đâm tới.

Đối với từng chiêu đều bức người của hắn, Vô Tình sư thái ánh mắt cũng lạnh lùng ngoan độc ra tay lấy mạng, võ công của nàng còn hơn Tiêu Nam Hiên một bậc nhưng mà lúc này, trong con ngươi đen của hắn đã biến thành màu đỏ khát máu, dùng hết công lực suốt đời chỉ vì muốn giết nàng.

Chiêu chiêu hung ác, chiêu chiêu đoạt mệnh khiến Vô Tình sư thái cũng bị chọc giận, chiêu thức trong tay cũng đột nhiên biến đổi, ‘đây chính là chính hắn muốn muốn chết’ xuống tay cũng không lưu tình chút nào .

“Leng keng..” Kiếm trong tay Tiêu Nam Hiên rơi xuống trên mặt đất, chưởng lực của nàng hướng thẳng đến trước ngực hắn.

“Cẩn thận.” Vân Phi Tuyết lo lắng hét lên, không chút suy nghĩ thân thể đã bay tới liền ngăn cản.

Thiên Sơn lão nhân bên cạnh lại cực nhanh chưởng lên phía trước nàng, hai người nội lực thâm hậu đánh cùng một chỗ nhất thời phát ra một tiếng vang trời long đất lở, bên cạnh cát bay đá văng làm ọi người không mở mắt ra được, nội lực đẩy lùi lui về phía sau vài bước

“Phốc.” Một ngụm máu tươi từ trong miệng Vô Tình sư thái phụt ra, thân thể cấp tốc lui lại phía sau.

“Sư phụ.” Đệ tử phía sau vội vàng tiếp được nàng.

Còn chưa có phục hồi lại tinh thần, Thiên Sơn lão nhân đã dùng chân đá lên, thanh bảo kiếm liền hướng về phía Vô tình sư thái mà đến.

Mọi người chỉ kinh ngạc nhìn hắn đột nhiên thay đổi, đều không kịp phản ứng.

Vô Tình sư thái cũng kinh ngạc đứng đó, động cũng không động, ‘hắn muốn giết nàng sao?’

Mọi người chỉ nghe thấy ‘răng rắc’ một tiếng, đã thấy một cánh tay máu chảy đầm đìa dừng ở trước mặt.. Những đệ tử Vô Tình cốc nhát gan bị dọa thét lên chói tai.

Vân Phi Tuyết nhìn Vô Tình sư thái bả vai mất đi cánh tay trái, kinh ngạc đứng ở nơi đó, nàng không nghĩ là sư công sẽ ra tay.

Hận ý trong mắt Tiêu Nam Hiên vẫn khó tiêu, không nghĩ tới sư phụ lại giữ lại cho nàng một mạng

“Ngươi..” Vô Tình sư thái lại không thể tin được, hắn cư nhiên chặt đứt một cái cánh tay của nàng, thân thể có chút lay động, vừa rồi bị trọng thương, hiện tại lại mất quá nhiều máu , vội vàng lấy tay điểm huyệt trên vai trái.

“Vô Tình sư thái, một cái cánh tay này là ngươi nợ tính mệnh Phi nhi, ta không giết ngươi là vì không muốn ân oán của chúng ta cứ tiếp tục kéo dài, từ nay về sau ân oán của chúng ta xóa bỏ, nếu như ngươi lại vi phạm Thiên Sơn ta tuyệt đối không thủ hạ lưu tình, Thiên Sơn lão nhân nói xong ném bảo kiếm trong tay xuống, trong mắt tràn đầy đau xót.

“Ha ha ha ha.” Vô Tình sư thái lại đột nhiên cuồng tiếu, trong mắt đột nhiên rơi xuống vài giọt nước mắt, tựa hồ mất đi trụ cột của sinh mệnh, ngồi dưới đất thầm than : “nếu ngươi sớm tuyệt tình như vậy thì ta đã sớm chết tâm, có lẽ sẽ không hận ngươi cho tới tận hôm nay. Như vậy hết thảy những chuyện ngày hôm nay sẽ không sẽ phát sinh, nhưng tất cả đều đã chậm.”

Thiên Sơn lão nhân xoay người lại đi về phía sau, nàng nói rất đúng, là do hắn không kiên quyết, là do hắn nhân từ, mới có thể làm cho Phi nhi gặp bất trắc.

“Đứng lại, ngươi làm bị thương sư phụ, chúng ta nên vì sư phụ báo thù.” Đệ tử Vô tình cốc đột nhiên rút kiếm,cùng nhau chỉ về phía hắn.

Thiên Sơn lão nhân xoay người sang chỗ khác, ánh mắt quét về phía các nàng.

Các nàng thân thể run lên, một nữ tử trong đó đột nhiên đối với Vân Phi tTuyết hô: “Tuyết nhi, võ công cảu ngươi đều là sư phụ truyền thụ, hiện tại là lúc ngươi báo ân, lại đây cùng chúng ta thay sư phụ báo thù.”

Vân Phi Tuyết lại chỉ hừ lạnh một chút nói: “Ta đã nói qua rồi, ta cùng nàng không có quan hệ gì, báo thù ? Long Phi đã chết ta nên tìm ai báo thù?” Tuy rằng cánh tay sư phụ bị chặt bỏ, nàng cũng không phải thờ ơ, nhưng tính mệnh của Long Phi so sánh với cánh tay của nàng thì có tính là gì?

Nữ tử sắc mặt đột nhiên khó coi, hướng về phía người bên cạnh hô: “Nàng có thể đã phản bội chúng ta, không thể báo thù cho sư phụ, giết nàng.”

Hơn mười thanh kiếm nhất thời cùng nhau hướng về phía trên người Thiên Sơn lão nhân mà đâm tới

“Dừng tay.” Vô Tình sư thái đột nhiên gọi các nàng lại.

“Sư phụ.” Các nàng dừng lại quay đầu nhìn nàng.

“Đê cho bọn họ đi đi.” Vô Tình sư thái phân phó, các nàng sao lại ngăn được hắn chứ.

Nghe được mệnh lệnh của sư phụ, các nàng lúc này mới do dự một chút rồi thu hồi bảo kiếm.

Thiên Sơn lão nhân mãi cho đến khi đi đến bên người Long Phi ôm lấy thân thể hắn : “Hiên nhi, Phi Tuyết chúng ta đi.” Vừa dứt lời liền thi triển khinh công bay xuống núi.

Vân Phi Tuyết quay đầu liếc mắt nhìn Vô Tình sư thái một cái rồi cũng kiên quyết dứt khoát quay đầu cùng Tiêu Nam Hiên thi triển khinh công tháp tùng sư công mà đi.

“Phốc.” một ngụm máu tươi lại từ trong miệng Vô Tình sư thái phun ra.

“Sư phụ.” Đệ tử ở một bên vội vàng đỡ lấy nàng.

“Dìu ta hồi cốc.” Vô Tình sư thái cố gắng giữ vững thần trí phân phó nói, chỉ có chính nàng biết đã bị thương nghiêm trọng, chỉ sợ cả đời này đều không thể khôi phục được.

“Da.” Đệ tử vội vàng nâng nàng dậy hướng Vô Tình cốc đi đến.

[ Phóng viên một bên lau nước mắt một bên phỏng vấn nói: “Long Phi ngươi thấy chính mình chết có oan không?”

Long phi cười cười lắc đầu: “Sẽ không, ta thấy thực hạnh phúc, biết rõ loại tình yêu này không có kết quả, còn sống làm sao có thể không phải đối diện với một loại tra tấn chính mình, có thể chết ở trong lòng người yêu, với ta mà nói hẳn là một loại hạnh phúc [ cười lớn ] sớm chết sớm siêu thoát đầu thai, nói không chừng kiếp sau ông trời sẽ bồi thường cho ta, huống chi chuyện xưa này từ đầu tới đuôi ta đều chịu áp lực , hiện tại rốt cục cũng giải thoát rồi.

Phóng viên cũng cười: “Nhìn thấy ngươi nghĩ thoáng như vậy, chúng ta cũng có thể chúc phúc ngươi rồi.”]

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208
Tiến »