Cổ Đại Thí Hôn

Lượt đọc: 10025 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »
Chương 146
tình cảm đã hết

❊ ❊ ❊

Lý Minh Doãn đặt chén trà xuống, nhíu mày hỏi: "Ngọc Dung đi đâu vậy? Sao vẫn chưa quay lại? Bạch Huệ, ngươi đi ra xem thế nào."

"Vâng."

Bạch Huệ lên tiếng đi ra ngoài, buông rèm xuống, nhìn trong viện trống trơn, không khỏi cười thầm, thời gian không còn nhiều, bỏ lỡ cơ hội lần này, chỉ sợ hối hận cả đời, nhị thiếu phu nhân không thích cô ta cũng không sao, cô ta chỉ cầu có thể lưu lại, cho dù chỉ thỉnh thoảng mới có thể gặp mặt nhị thiếu gia, như vậy cô ta cũng cam tâm tình nguyện.

Tính toán thời gian dược lực phát tác, Bạch Huệ trở lại trong phòng. Nhị thiếu gia không có ở bàn trà, Bạch Huệ nhìn xung quanh, thấy rèm giường đã buông xuống, chạy tới nhìn thấy giày thiếu gia đã cởi bỏ ở ngoài...

Tim chợt đập mạnh, tay chân đổ mồ hôi lạnh toát. Cô ta hít sâu một hơi, không ngừng tự nói với mình, cơ hội lần này không dễ mà có, chỉ cần cô ta tiến tới, có thể được lưu lại...

Bạch Huệ đóng cửa lại nhưng không cài then, từ từ đi tới bên giường, đứng trở trước giường, nhìn bóng lưng bên trong, lẩm bẩm: "Nhị thiếu gia, đừng hận nô tỳ, nô tỳ là vạn bất đắc dĩ, nô tỳ chưa bao giờ nghĩ tới phải rời thiếu gia, muốn nô tỳ rời đi, không bằng bảo nô tỳ tìm cái chết... Nhị thiếu gia, xin người hiểu cho chân tình của nô tỳ, tha thứ cho nô tỳ..."

Bạch Huệ cắn chặt môi dưới, hai tay run rẩy, mấy lần không cởi được khuy áo, cắn răng một cái, cởi khuy áo ra, tới lúc này, không thể lui lại.

Áo cởi ra, màn xốc lên, Bạch Huệ nhất thời kinh ngạc sửng sốt, vén chăn nhìn xuống, bên trong vừa rồi rõ ràng là nhị thiếu gia, mà giờ là hai cái gối... Nhị thiếu gia đi đâu?

Không đợi cô ta kịp phản ứng, chỉ nghe "Bang" một tiếng, cửa bị đá văng. Bạch Huệ thất kinh kéo chăn che người, kế hoạch không phải như thế, tại sao nhị thiếu gia không ở đây? Mành trướng bị giật lên, Bạch Huệ che chắn không dám ngẩng đầu, cô ta biết kế hoạch đã thất bại, chờ đợi mình là cái gì, cô ta không dám nghĩ, tâm tư rơi thẳng xuống đáy vực.

Quế tẩu sắc mặt xanh mét nhìn Bạch Huệ quần áo xốc xếch, không khỏi nghiến răng nghiến lợi, đau lòng nói: "Bạch Huệ, ngươi hồ đồ quá."

"Triệu thẩm, Tôn mama, để cho cô ta mặc xiêm y lại chỉn chu, dẫn cô ta tới Đông viện." Quế tẩu lạnh giọng phân phó, đưa mắt lên nhìn, hai người kia hiểu ý gật đầu.

Bạch Huệ run lẩy mặc lại xiêm y, càng nghĩ càng sợ, sợ nhìn thấy ánh mắt xem thường của thiếu gia, sợ thiếu gia sẽ đuổi cô ta đi hoặc là bán đi... Cô ta vừa định há mồm thì đã bị Triệu thẩm nhét một cái khăn tay vào miệng.

"Lúc này mới nghĩ đến sĩ diện thì muộn rồi." Triệu thẩm không khách khí nói.

Trong phòng phía Đông viện, Lý Minh Doãn nghiêm mặt, ánh mắt lạnh lùng, nhìn Bạch Huệ quỳ trên mặt đất, trong lòng đủ tư vị, đau lòng cùng chán ghét.

"Ta lo lắng nhất là thế này, ngươi thật khiến ta thất vọng..." Lý Minh Doãn như rít lên.

Bạch Huệ đã nước mắt lưng tròng: "Là nô tỳ nhất thời hồ đồ..."

"Ngươi là nhất thời hồ đồ sao? Tại sao hôm nay phu nhân đột ngột bị bệnh phải ở lại trên núi? Tại sao hôm nay trong viện không có một ai? Tại sao ngươi lại muốn cho ta biết nhị thiếu phu nhân uống thuốc kia? Tại sao trong ấm trà có bỏ thuốc? Chẳng lẽ ngươi muốn ta tin hết thảy là trùng hợp? Kế hoạch phức tạp như thế, dựa vào thực lực mình ngươi có thể làm được sao? Ngươi coi thiếu gia ta là kẻ ngu đần ư?"

Lý Minh Doãn vô cùng tức giận. Bạch Huệ á khẩu không trả lời được, không ngừng rơi lệ.

"Nhị thiếu phu nhân không thích đốt trầm nên trong phòng không bao giờ đốt, nhưng ngươi lại đốt, định che giấu mùi lạ trong nước trà sao, ngươi quá khinh thường thiếu gia ta, thiếu gia ta uống trà Bích Loa Xuân đã mười mấy năm, đừng nói là nóng lạnh có vị thế nào, ngay cả qua nước trà còn đoán được trà đã để bao lâu, ta một mực cho ngươi cơ hội, hi vọng ngươi lúc đó thu tay lùi một bước, không ngờ ngươi lại có ý định phản nghịch, được lắm, được lắm. Ngươi vì dục vọng cá nhân, muốn lôi cả ta mang danh bất nhân bất nghĩa, ngươi khiến ta không còn lưu luyến chút ân tình cũ nào nữa, Bạch Huệ, ngươi thật khiến ta thất vọng."

Bạch Huệ run lên, cô ta biết, cô ta chỉ là kẻ ngu ngốc cố gắng tự cho mình là thông minh.

"Nhà này không thể lưu ngươi lại nữa, ta cũng không muốn hại Từ gia, Chu mama..." Lý Minh Doãn đưa mắt nhìn Chu mama.

"Không, nhị thiếu gia, van cầu người, đừng đuổi nô tỳ đi, nô tỳ không dám nữa, nô tỳ nhất định nghe lời nhị thiếu gia..., an phận thủ thường, không dám nữa..."

Bạch Huệ quỳ bò đến trước mặt nhị thiếu gia, kéo lấy vạt áo nhị thiếu gia khóc lóc, van xin.

Chu mama cùng Quế tẩu tiến lên lôi cô ta ra, Bạch Huệ gắt gao nắm vạt áo nhị thiếu gia: "Nhị thiếu gia, tha cho nô tỳ lần này, nô tỳ ngàn sai vạn sai, xin nhị thiếu gia lưu tình nô tỳ nhiều năm hầu hạ người, tha cho nô tỳ lần này..."

"Ngươi còn có mặt mũi nói tình cảm, nhị thiếu gia đối với ngươi đã hết lòng quan tâm giúp đỡ, nếu đổi là chủ tử khác, sớm ném ra đánh chết."

Chu mama mắng: "Ngươi không phải là không biết tình cảm thiếu gia hướng về ai, ngươi lại cùng phu nhân nghĩ kế chia rẽ hai người, vậy ngươi cùng những kẻ toan tính hại thiếu gia chẳng phải cùng một loại người sao?"

Chu mama nghĩ lại vẫn còn hoảng hốt, khi bà bị gọi sang phòng thu chi, hồi lâu không thoát được, bà đã cảm thấy lạ, nếu như không phải Đông Tử chạy tới nói không thấy Ngọc Dung đâu, cứng rắn kéo bà đi ra ngoài, bà nào biết chỉ trong chốc lát đã xảy ra chuyện lớn như vậy. Hiện tại vẫn chưa tìm thấy Ngọc Dung, Văn Sơn thay Cẩm Tú đi giải vây vẫn chưa quay lại, không biết tình hình thế nào, bà càng thống hận Bạch Huệ.

"Nô tỳ không muốn hại thiếu gia, nô tỳ chỉ là quá yêu mến thiếu gia...." Bạch Huệ khóc lóc giải thích.

"Ta nhổ vào ngươi, làm người mà không biết xấu hổ, ngươi cho rằng phu nhân giúp ngươi sao? Ngươi không chịu động não mà nghĩ, phu nhân tại sao phải giúp ngươi? Nếu để cho hôm nay các ngươi tính toán thành công, không nói chuyện nhị thiếu gia phải lập một di nương, không nói nhị thiếu phu nhân sẽ thương tâm thế nào, phu nhân nhất định sẽ mang chuyện này ra bên ngoài làm bại hoại danh tiếng nhị thiếu gia."

Quế tẩu không nhịn nổi nữa: "Bị người không có liêm sỉ như ngươi thích, đây không phải là phúc khí mà là thối khí."

Lý Minh Doãn mặt lạnh như băng: "Ta và ngươi tình cảm chủ tớ đã hết, sau này không còn liên hệ, các ngươi tự giải quyết cho tốt."

Tim Bạch Huệ như bị dao đâm, thê lương hô: "Nếu như thiếu gia nhất định phải đuổi nô tỳ đi, nô tỳ thà đâm đầu chết ở đây."

Lý Minh Doãn trên cao nhìn xuống, lạnh lùng nhìn cô ta: "Nếu ngươi cố ý muốn chết, ta cũng không ngăn được, chuyện ngày hôm nay, tất cả mọi người đều thấy, nếu quan phủ hỏi thì nói rõ ràng mọi chi tiết, Lý Minh Doãn ta ăn ngay nói thẳng, không sợ có người vu khống cũng không sợ bị uy hiếp."

Mặt Bạch Huệ xám như tro, tính tình nhị thiếu gia thế nào cô ta hiểu rõ, hoặc là không nói, nếu nói là một là một hai là hai, nói được làm được, cô ta hoàn toàn thất bại rồi, ảo tưởng cuối cùng đã tan vỡ, trong lúc nhất thời, mờ mịt không biết làm sao, đau lòng không biết vì sao, kết thúc rồi, hết thảy đã kết thúc. Chu mama thừa dịp Bạch Huệ đang ngơ ngẩn liền lôi mạnh một kéo, Lý Minh Doãn thoát thân, phẩy tay áo bỏ đi.

"Nhị thiếu gia... " Bạch Huệ hô lên thảm thiết, khàn cả giọng.

"Bạch Huệ, trời gây nghiệp chướng vẫn còn có thể sống, nhưng tự tạo nghiệt thì không thể sống, chuyện cho tới giờ, ngươi hối hận thì đã muộn, nhị thiếu gia nói, lập tức đưa ngươi xuất phủ, nếu ngươi muốn tự mưu sinh lộ, nhị thiếu cho đưa cho ngươi ba trăm lượng bạc, nếu ngươi muốn tìm cái chết, như vậy thì chọn chỗ nào xa xa một chút, ngươi luôn mồm nói thích nhị thiếu gia, nhưng trên đời này không có kiểu yêu thích thế này, ngươi làm hại nhị thiếu gia thiếu chút nữa khó giữ nổi danh dự, đừng làm loạn thêm cho nhị thiếu gia." Giọng Chu mama lạnh lùng.

Bạch Huệ khóc rống lên, đúng vậy, cô ta hối hận, hối hận không lập tức chết đi, nhị thiếu gia sẽ không tha thứ cho cô ta. Lý Minh Doãn ra Đông viện lập tức tới phòng bếp.

Trong phòng bếp, bởi vì Văn Sơn gia nhập, mấy vị mama không phải đối thủ của Văn Sơn, Đặng mama vội vàng gọi mấy gia đinh tới giúp đỡ, nghĩ muốn lấy mạng người Lạc Hà trai.

Lý Minh Doãn đến phòng bếp, nhìn qua một đám người vây đánh Văn Sơn, Văn Sơn ra sức đánh trả, nhưng đối phương người đông thế mạnh, không khỏi bị ăn đòn, trên người bị đánh thê thảm, mắt sưng vù, Cẩm Tú còn thảm hại hơn, đầu tóc bù xù, áo xống bị xé te tua, trên mặt toàn là vết cào cấu.

Lý Minh Doãn tức giận quát lớn: "Dừng tay cho ta."

Bọn hạ nhân lúc trước phụng mệnh tới đánh người, kiêu ngạo hung hăng, lúc này bị một tiếng quát chói tai của nhị thiếu gia, nhất thời cả bọn hồn phi phách tán, lập tức dừng lại, lo sợ nhìn nhau. Đặng mama trốn ở trong phòng nghe thấy giọng nhị thiếu gia thì sợ hết hồn, không phải nói hôm nay nhị thiếu gia không thể đi ra ngoài sao? Sao lại chạy tới phòng bếp?

Đám người Cẩm Tú nhìn thấy nhị thiếu gia, nhất thời ủy khuất khóc lên: "Nhị thiếu gia..."

Lý Minh Doãn trầm giọng nói: "Không được khóc."

Đám người Cẩm Tú vội vã lau nước mắt, cắn môi cố gắng chịu đựng ủy khuất trong lòng. Ánh mắt Lý Minh Doãn uy nghiêm quét qua đám hạ nhân trên mặt đất, cả đám chột dạ lập tức cúi đầu, nhất là mấy mụ mama thêu dệt chuyện càng sợ hãi lui về sau mấy bước.

Cuối cùng, ánh mắt Lý Minh Doãn rơi trên người Văn Lệ: "Nghe nói chuyện là bởi vì ngươi dựng lên, ngươi đem ngọn nguồn chi tiết nói ra, nếu là ngươi sai, bổn thiếu gia nhất định nghiêm trị không tha, nếu là có người cáo mượn oai hùm, sinh sự từ việc không đâu, muốn gây phiền toái cho Lạc Hà trai, vậy thì... Bổn thiếu gia tuyệt đối không khách khí."

Văn Lệ được ủng hộ, chỉ vào một mama nói: "Chính là bà ta, Thích tẩu, nô tỳ vốn đang làm công việc trong Lạc Hà trai, bà ta tới nói tổ yến Lạc Hà trai đặt đã tới, gọi nô tỳ đi lấy cùng bà ta, nô tỳ tới nơi, Thích tẩu nói bà ta có chuyện gấp, đồ ở ngăn thứ ba tủ bát đĩa, bảo nô tỳ tự cầm về, nô tỳ không chút nghi ngờ liền mở tủ lấy, vừa mở tủ ra thì Uông tẩu chạy vào, nói nô tỳ trộm đồ, túm tóc đánh nô tỳ, nô tỳ giải thích thì bà ta không nghe, còn gọi một đám người tới đánh nô tỳ, lúc sau Vân Anh cùng Cẩm Tú tỷ tỷ chạy tới, bọn họ không nói hai lời cũng lôi vào đánh luôn."

Thích tẩu cả vú lấp miệng em nói: "Ta gọi ngươi lấy tổ yến là ở ngăn tủ thứ hai, ngươi lại làm trái đi, nhìn thấy bạc Uông tẩu đặt trong tủ quần áo, nghĩ muốn chiếm lấy."

Văn Lệ cả giận: "Rõ ràng bà nói là ô thứ ba."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »