Cổ Đại Thí Hôn

Lượt đọc: 10105 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »
Chương 179
hiểu lầm

❊ ❊ ❊

Hàn Thị chỉ thấy miệng Hoàng phu nhân khẽ động đậy, không nghe rõ là nói cái gì, hiện tại trong đầu mụ chỉ có một ý niệm, mụ bị lừa...

Tất cả nhà cửa, tiền bạc của mụ, mụ nên làm cái gì bây giờ? Minh Châu xám xịt từ thiên sảnh đi ra ngoài tìm mẹ, vốn định tố ủy khuất với mẹ, lại thấy sắc mặt mẹ mình tái nhợt dọa người.

"Dì, dì sao vậy?" Minh Châu hoảng hốt hỏi.

"Lý phu nhân, ta xem sắc mặt phu nhân không tốt, có chỗ nào không thoải mái sao?" Hoàng phu nhân ân cần hỏi.

Hàn Thị chậm chạp phản ứng: "A... Không, không có gì, có lẽ là do nơi này quá nóng."

"Con đỡ dì ra ngoài hóng mát một chút." Minh Châu đề nghị.

Hàn Thị gật đầu, cười yếu ớt một tiếng với Hoàng phu nhân: "Xin phép phu nhân, không tiếp được nữa."

"Không bằng mời đại phu xem sao?" Hoàng phu nhân hảo tâm nói.

Hàn Thị miễn cưỡng cười nói: "Không cần, tránh làm mất hứng lão thái thái."

Minh Châu dìu mẹ, trong lòng rất là lo lắng, chưa từng thấy mẹ bộ dạng thất hồn lạc phách thế này, lúc trước vẫn ổn mà.

"Minh Châu, con đi gọi chị dâu tới đây."

Ra bên ngoài chỗ ít người, Hàn Thị phân phó Minh Châu, mụ không còn lòng dạ nào lưu lại chỗ này, trước mắt, cần gấp nhất chính là biết rõ tình hình bên Sơn Tây kia. Vũ Dương Quận chúa cùng Bùi Chỉ Thiến đứng ở bên cửa sổ, nhìn Minh Châu cùng Hàn thị rời đi.

"Nếu những lời hôm nay của Quận chúa truyền ra ngoài, Lý Minh Châu còn muốn gả cho gia đình tốt, sợ là khó khăn." Bùi Chỉ Thiến sâu kín nói.

Vũ Dương cười lạnh một tiếng: "Ta đây coi là hành thiện tích đức, loại này xấu xa thối hoắc, vào nhà ai nhà ấy xui xẻo."

Bùi Chỉ Thiến bật cười nói: "Đi Tây Sơn ăn hai năm cơm chay, sao nói chuyện lại thô tục như vậy."

"Nói cô ta xấu xa thối hoắc là còn cân nhắc đấy, cô ta không nhìn xem mình thân phận ra sao, còn dám trước mặt ta lớn lối cuồng vọng."

Vũ Dương liếc mắt xem thường, dừng một chút, lại nói: "Lâm đại phu kia có thật thú vị như cô nói không?"

Bùi Chỉ Thiến cười nói: "Lúc nào Quận chúa gặp cô ấy chẳng phải sẽ biết sao?"

Vũ Dương hé miệng cười nói: "Mấy ngày nữa đã, ta vừa trở về, ngày ngày Thái hậu đều gọi tiến cung."

Hàn Thị hồi Lý phủ, lập tức sai người đi tìm Tôn tiên sinh. Khương mama thấy sắc mặt phu nhân không tốt, vội vàng nói: "Phu nhân, người..."

Hàn Thị vung tay lên, cho đám Xuân Hạnh lui xuống.

"Khương mama, bị lừa rồi." Hai mắt Hàn Thị ngây ra, giọng nói mơ hồ, phảng phất đã hồn du thiên ngoại.

Tâm Khương mama căng thẳng: "Là thế nào ạ?"

Phía ngoài Xuân Hạnh bẩm báo: "Tôn tiên sinh tới."

Không đợi Tôn tiên sinh hành lễ, Hàn Thị vội hỏi: "Vị Cổ tiên sinh rốt cuộc lai lịch thế nào? Ngươi có biết rõ hắn không?"

Tôn tiên sinh sửng sốt một chút, cái vấn đề này không phải phu nhân đã sớm hỏi rồi sao?

"Ngươi mau nói đi." Hàn Thị gấp giọng thúc giục.

"Vị Cổ tiên sinh kia từng làm vận chuyển đường thủy, hai năm trước làm lương thực, phu nhân, có gì không đúng sao?" Tôn tiên sinh nói.

Hàn Thị trầm mặc chốc lát: "Bây giờ ngươi có thể liên hệ với hắn không?"

Tôn tiên sinh trả lời: "Trong hai tháng Cổ tiên sinh tới lấy tiền lãi, đã nói cuối tháng tư phải về kinh một chuyến, đoán chừng lúc này hẳn là đang trên đường tới kinh thành."

Nhắc tới mười vạn tiền lãi, Hàn Thị càng hoảng sợ, vạn nhất Cổ tiên sinh dùng mười vạn tiền lãi lừa gạt mụ sáu mươi vạn... Hàn Thị không dám nghĩ tiếp, trước nay chưa từng có chuyện này, mụ không biết làm sao.

Khương mama nghe ra chút manh mối, lo lắng nói: "Phu nhân, có phải Cổ tiên sinh kia... không đáng tin cậy?"

Tôn tiên sinh cười nói: "Làm sao có thể? Cổ tiên sinh ở giới vận chuyển đường thủy là tiếng lành đồn xa."

"Nhưng hắn nói Hoàng viên ngoại Lang gia làm ăn ở mỏ than, hôm nay ta gặp Hoàng phu nhân, bà ấy nói không hề có chuyện này." Hàn Thị chất vấn.

Tôn tiên sinh kinh ngạc nói: "Không thể nào, đoán chừng là Hoàng phu nhân không muốn cho phu nhân biết chuyện này."

"Đúng thế ạ, con đường này phát tài, không muốn cho người ngoài biết cũng là bình thường." Khương mama an ủi.

Hàn Thị mờ mịt, có chắc Hoàng phu nhân giấu mụ? Nhưng nếu như lời Cổ tiên sinh, đến tháng tư sẽ sinh lời mà,... hẳn là không có vấn đề gì chứ.

Hàn Thị ép bản thân tỉnh táo lại: "Tôn tiên sinh, ngươi mau đi tìm hiểu về vị Cổ tiên sinh này, xem mấy mỏ mà hắn nói tham gia khai thác, có thực hay không."

Tôn tiên sinh nói: "Tiểu nhân lập tức đi ngay."

"Ngươi cẩn thận, chuyện này không thể sơ suất, có tin tức mau báo cho ta." Hàn Thị phân phó.

Trong lòng Khương mama cũng hoang mang rối loạn, đã sớm khuyên phu nhân cẩn thận, nhưng khi đó phu nhân đang hăng hái, hiện tại lại nói không thể bỏ qua điều gì, có phải là đã quá muộn? Chỉ mong, chuyện này không hỏng bét như vậy, kiếm nhiều tiền một chút, ngàn vạn lần không thể xôi hỏng bỏng không. Hàn Thị chỉ lo chuyện Sơn Tây, căn bản không lưu ý đến Minh Châu hôm nay có điểm gì lạ, cố kiềm chế bất an trong lòng, nói chuyện kết thân với Hoàng gia cho lão gia nghe, lão gia cảm thấy không tệ, chỉ chờ Hoàng gia tới cửa cầu hôn. Nhưng là đợi ba ngày, Hoàng gia không hề có một điểm động tĩnh nào, Hàn Thị nóng nảy nhưng lại không thể mặt dày đi thúc giục, nhưng kéo dài thế này cũng không phải là biện pháp, chợt nhớ tới, hôm đó Hoàng phu nhân đã nói, bà ấy có nói nếu hứng thú sẽ cùng bàn luận chuyện kinh doanh cho mụ, Hàn Thị liền coi đây là cái cớ, đưa thiệp mời tới Hoàng phu nhân, muốn mời Hoàng phu nhân ngày mai tới cửa. Bên này vừa đưa thiếp mời ra ngoài, bên kia Triệu quản sự tới báo, nói là hỏi thăm được người mua Điền Hoàng thạch không phải ai khác chính là nhị thiếu gia Lý Minh Doãn. Hàn Thị kỳ này tâm tình vốn hoang mang, phập phồng không yên, vừa nghe xong lời này toàn thân nổi da gà, không nói hai lời, đem theo Khương mama vọt tới thư phòng lão gia.

"Lão gia, lão gia phải phân xử chuyện này cho thiếp, thiếp thân nhìn trúng một khối Điền Hoàng thạch, vốn muốn mua làm lễ vật đưa tới Cát đại nhân, để Cát đại nhân chiếu cố Minh Tắc một chút, ai ngờ phút cuối lại bị người khác đoạt mất, lão gia biết người đó là ai không? Không phải ai lạ, chính là Minh Doãn, ông nói xem nó làm như vậy là có ý gì? Rõ ràng là muốn chặn đường đi Minh Tắc."

Hàn Thị vừa vào cửa liền nổi giận đùng đùng tố cáo, không chú ý tới Minh Tắc cùng Minh Doãn cũng ở trong thư phòng.

Lý Kính Hiền nhíu mày, ném cuốn sách lên bàn, không vui nói: "Bà đừng có nói gió thành mưa, chuyện chưa rõ ràng, kêu ca cái gì?"

Hàn Thị cả giận: "Này còn chưa hiểu rõ? Không phải rõ ràng rồi sao? Nó không muốn cho Minh Tắc được tốt hơn nó, ước gì Minh Tắc cả đời không ngóc đầu lên được..."

"Mẫu thân... "

Minh Tắc nghe không nổi nữa, đứng dậy nói: "Mẫu thân hiểu lầm nhị đệ rồi."

Hàn Thị quay đầu lại, phát hiện Minh Doãn ở đó, bộ dạng bình thản, mụ nhất thời lúng túng quẫn bách cùng tức giận, mụ thật sự là đã nhẫn quá lâu, chuyện khác coi như xong, nhưng nó dám tính toán trên đầu Minh Tắc, mụ quyết không cho phép.

"Lầm cái gì? Con nghĩ nó căn bản không biết chuyện này? Minh Tắc, con quá ngây thơ rồi..."

Hàn Thị lớn tiếng. "Đủ rồi. "

Lý Kính Hiền trần mặt quát. "Ta thấy người cần thanh tĩnh là bà, nói năng bậy bạ, còn có chút phong phạm khí độ nào của chủ mẫu đương gia không, Minh Doãn mua Điền Hoàng thạch, còn tự thân mang tới tặng Cát đại nhân, hi vọng Cát đại nhân có thể chiếu cố Minh Tắc, chuyên này còn chưa kịp nói cho bà, bà không phân được tốt xấu, thật không biết xấu hổ, lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử."

Lý Kính Hiền trách cứ.

Minh Tắc thấy phụ thân tức giận, vội khuyên nhủ: "Phụ thân bớt giận, chỉ là hiểu lầm mà thôi."

Minh Doãn cười nhạt, kính cẩn thi lễ, nói: "Nhi tử để cho mẫu thân sinh ra hiểu lầm, là trách nhiệm của nhi tử, có điều, nhi tử thật không biết mẫu thân nhìn trúng Điền Hoàng thạch kia, chẳng qua là biết Cát đại nhân thích thu thập những đồ này, mới cố ý đi tìm, nhi tử cũng là muốn giúp đại ca, sau này huynh đệ giúp đỡ nhau. Kính xin mẫu thân khoan thứ nhi tử không biết."

Hàn Thị biết rõ bề ngoài Lý Minh Doãn khiêm cung, bên trong cất giấu suy nghĩ thế nào, Minh Doãn tuyệt đối không thể nào có lòng tốt như vậy, nói không chừng hắn đang tỉ mỉ thiết kế một cái bẫy, nhưng là, cho dù biết đây là bẫy thì sao? Mụ có thể nói gì?

Nói thêm nữa chỉ càng khiến lão gia cảm thấy mụ không biết đạo lý, tâm tư hẹp hòi, Hàn Thị cân nhắc một chút, sắc mặt dịu xuống, không mặn không nhạt nói: "Con đừng trách mẫu thân chỉ trích, thật sự chuyện này quá mức đúng dịp, làm cho người ta phải sinh ra hoài nghi, nếu hiểu lầm đã làm sáng tỏ rồi, vậy thì không có chuyện gì rồi, sau này, có chuyện gì nhất định phải sớm thương lượng cùng phụ thân con, tránh lại sinh ra hiểu lầm."

"Nhi tử xin nghe mẫu thân dạy bảo." Lý Minh Doãn vẫn hết mực khiêm cung, nhìn không ra nửa điểm không vui.

Hàn Thị mệt mỏi, hậm hực nói: "Lão gia cũng đừng bận rộn quá muộn, chú ý thân thể, sớm đi an giấc."

Đứt lời, xoay người rời đi. Minh Tắc vỗ vỗ bả vai Minh Doãn, xin lỗi: "Nhị đệ chớ để ý, mẫu thân không phải cố ý làm khó dễ đệ."

Minh Doãn cười cười, có chút thương cảm nói: "Mẫu thân vậy là vì suy nghĩ cho đại ca, đệ không để ý, có điều, có chút ao ước được như đại ca, có một người mẹ ruột yêu thương như thế."

Lý Kính Hiền nghĩ đến Diệp Thị, trong lòng lại càng chán ghét Hàn Thị, hừ lạnh: "Mẹ của con càng ngày càng vô lý."

Hàn Thị nín một bụng khí, hỏi Khương mama: "Khương mama, nhị thiếu gia nói, ngươi tin không?"

Khương mama nghĩ ngợi nói: "Nhưng nhị thiếu gia mua Điền Hoàng thạch đích xác là vì đại thiếu gia... Nói không chừng là quả nhiên đúng dịp."

"Ta cảm thấy chuyện không đơn giản như vậy, nó đây là chồn chúc tết gà." Hàn Thị suy ngẫm nói.

"Rốt cuộc nhị thiếu gia toan tính gì, hiện tại chúng ta vẫn chưa biết được, lão nô sẽ cho người ngó chừng nhị thếu gia." Khương mama âm trầm nói.

Trở lại Ninh Hòa đường, Triệu quản sự lại tới đáp lời, nói Hoàng phu nhân thân thể có điểm bất an, chỉ sợ không thể tới ước hẹn ngày mai. "Làm sao mà thân thể có điểm bất an?"

Hàn Thị nghi ngờ nói: "Ngươi có gặp Hoàng phu nhân không?"

Triệu quản sự trả lời: "Nô tài không gặp Hoàng phu nhân, là quản sự Hoàng quý phủ ra ngoài nói."

Khương mama phỏng đoán: "Chẳng lẽ là bị bệnh thật? Lẽ ra, phu nhân nên dặn phải đưa tận tay thiệp mời, thể hiện coi trọng bà ấy."

Hàn Thị im lặng một lúc lâu, thở dài nói: "Nếu bà ấy bị bệnh, ta đi thăm bà ấy xem sao."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342
Tiến »