Trong lúc quan sát em tiếp nhận câu hỏi này, giác quan của tôi chợt phải hứng chịu một thứ mà tôi chỉ có thể miêu tả là sự phân tán chú ý tàn bạo - một cú tập kích khiến cho tôi phải lập tức đứng bật dậy, và dựa hoàn toàn vào phản xạ mà giữ chặt lấy em, kéo em vào gần, và trong khi ngã người tựa vào món đồ đạc gần nhất, tôi theo bản năng giữ em quay lưng về phía cửa sổ. Bóng ma xuất hiện sừng sững trước chúng tôi mà lúc này đây tôi buộc phải đối mặt: Peter Quint đã bước vào tầm mắt như một tên lính canh xuất hiện trước cửa nhà tù. Điều tiếp theo tôi nhìn thấy là, từ bên ngoài, hắn với tay đến cửa sổ, và khi đó tôi biết rằng, áp sát cửa kính và nhìn trừng trừng xuyên qua nó, hắn một lần nữa trình ra cho căn phòng thấy khuôn mặt trắng toát bị nguyền rủa của mình. Để miêu tả những gì diễn ra trong tôi khi nhìn thấy cảnh tượng đó, phải nói rằng ngay vào giây phút ấy tôi đã đi đến quyết định; thế nhưng tôi tin rằng không một người phụ nữ nào bị choáng váng đến vậy có thể khôi phục ý thức hành động trong một khoảng thời gian ngắn nhường ấy. Ngay trong nỗi kinh hoàng về thứ hiện diện trước mắt, tôi lập tức nhận ra rằng, phải thấy và đối mặt với thứ tôi đang thấy và đối mặt, hành động tôi cần làm là không cho bản thân cậu bé hay biết gì. Ý tưởng này - tôi không thể gọi nó bằng từ nào khác - là thứ tôi tự giác, tuyệt đối cảm thấy mình có thể làm được. Như thể tôi đang chiến đấu với một ác quỷ để giành giật một linh hồn người, và khi tôi đã trân trọng nó hết lòng, tôi thấy linh hồn đó - bị giữ chặt trong vòng tay run rẩy của tôi - đổ một giọt mồ hôi hoàn hảo trên vầng trán trẻ thơ đáng yêu. Khuôn mặt gần tôi trong gang tấc trắng bệch hệt như khuôn mặt đang áp vào cửa kính, và từ đó lập tức phát ra một âm thanh, không khẽ khàng cũng không yếu ớt, mà như thể từ xa vọng tới, thấm vào lòng tôi như một làn hương tươi mới.
“Phải… con đã lấy lá thư đó.”
Nghe vậy, cùng với một tiếng rên vui mừng, tôi kéo em tới gần, ôm chặt vào lòng; và trong khi tôi giữ em trước ngực, tôi có thể cảm thấy trong cơn sốt đột ngột ở cơ thể nhỏ bé nơi em nhịp đập dồn dập của trái tim bé nhỏ, tôi không rời mắt khỏi thứ ngoài cửa sổ và thấy nó di chuyển rồi thay đổi tư thế. Tôi đã từng so sánh nó với một tên lính canh, những bước chân chậm rãi của nó, trong một khoảnh khắc, có phần giống với động tác rình mò của một con thú đang bối rối. Tuy nhiên, lòng can đảm vội vã của mình là thứ tôi cần che đậy để không cho nó lọt vào. Trong khi đó khuôn mặt kia lại một lần nữa nhìn trừng trừng vào cửa sổ, tên vô lại dán chặt mắt vào đó như thể quan sát và chờ đợi. Chính lòng tự tin rằng hiện giờ tôi có thể chống lại hắn, cũng như tin chắc rằng vào lúc này, đứa trẻ vẫn chưa hay biết gì, đã khiến tôi tiếp tục. “Con lấy nó làm gì?
“Để xem cô nói gì về con.”
“Con đã mở thư rồi à?”
“Con mở rồi.”
Lúc này tôi đẩy em ra xa hơn một chút, mặt tôi nhìn xuống khuôn mặt Miles, trên đó vẻ giả vờ đã sụp đổ, cho tôi thấy nỗi bất an đã gây ra sự tàn phá nghiêm trọng đến mức nào. Điều đặc biệt là cuối cùng, nhờ thành công của tôi, giác quan của em bị che kín và sự giao tiếp của em đã bị ngắt đứt: em biết rằng đang có thứ gì đó hiện diện ở đây, nhưng không biết là thứ gì, và càng không biết tôi cũng nhìn thấy và tôi biết. Và chút rắc rối này có quan trọng gì khi mà vào lúc mắt tôi trở lại cửa sổ, tôi chỉ thấy không gian đã trong sạch trở lại, và thông qua chiến thắng của bản thân tôi, ảnh hưởng xấu đã bị dập tắt? Không có gì ở đó cả. Tôi cảm thấy quyền chủ động thuộc về tôi và rằng tôi nên nắm chắc lấy toàn cục . “Và con không phát hiện được gì?” Tôi thể hiện ra ngoài nỗi vui mừng của mình.
Em dành cho tôi cái lắc đầu u sầu, đầy suy nghĩ. “Không thấy gì cả.”
“Không gì cả, không gì cả!” Tôi hầu như hét lên trong vui mừng.
“Không gì cả, không gì cả,” em buồn bã nhắc lại.
Tôi hôn lên vầng trán ướt đẫm của em. “Thế con đã làm gì với nó rồi?”
“Con đốt rồi.”
“Đốt rồi ư?” Bây giờ hoặc không bao giờ. “Đó có phải là việc con đã làm ở trường?”
Ôi, việc mà câu hỏi này khơi lên! “Ở trường là sao cô?”
“Có phải con đã lấy thư? Hay những thứ khác?”
“Những thứ khác?” Giờ đây em có vẻ đang nghĩ đến thứ gì xa xôi, thứ chỉ đến với em thông qua áp lực của nỗi lo lắng. Nhưng rốt cuộc nó cũng đến với em. “Con có ăn cắp hay không ư?”
Tôi cảm thấy mình đỏ gay tới tận chân tóc đồng thời tự hỏi việc gì kì lạ hơn, việc đặt ra một câu hỏi như vậy với một quý ông hay việc chứng kiến em tiếp nhận nó bằng thái độ thú nhận sẽ tạo ra chính độ cao cho cú sa ngã của em trên thế giới này. “Có phải vì việc đó mà con sẽ không được trở lại trường?”
Cảm xúc duy nhất của em là một chút ngạc nhiên có phần nhạt nhẽo. “Cô đã biết rằng con sẽ không được trở lại ư?”
“Cô biết tất cả.”
Em dành cho tôi cái nhìn kéo dài và kì lạ nhất. “Tất cả?”
“Tất cả. Thế nên có phải con đã…?” Nhưng tôi không thể nhắc lại câu hỏi.
Miles thì có thể, rất đơn giản. “Không, con không ăn cắp.”
Vẻ mặt của tôi hẳn đã cho em thấy rằng tôi tin tưởng em tuyệt đối; thế nhưng hai tay tôi - chỉ vì sự dịu dàng thuần tuý - lắc em như thể muốn hỏi em vì sao em lại bắt tôi trải qua nhiều tháng dằn vặt nếu không vì lý do gì cả. “Vậy thì con đã làm gì?”
Em nhìn quanh trần căn phòng trong nỗi đau mơ hồ và nín thở, nhìn hai hay ba lần, như thể đang gặp khó khăn. Dường như em đang đứng ở đáy biển và ngước mắt tìm kiếm chút ánh sáng xanh mịt mờ. Ừm… con đã nói một số chuyện.”
“Chỉ thế thôi ư?”
“Họ nghĩ như thế là đủ rồi!”
“Đủ làm lí do để đuổi học con?”
Thực sự chưa bao giờ có người bị đuổi học lại có lời giải thích ít ỏi như con người bé nhỏ này! Em có vẻ cân nhắc câu hỏi của tôi nhưng với một thái độ khá thờ ơ và hầu như bất lực. “À thì, con đoán có lẽ con không nên nói.”
“Nhưng con đã nói những chuyện đó với ai?”
Em rõ ràng cố gắng nhớ lại, nhưng nó trôi đi và em để mất kí ức đó. “Con không biết!”
Em gần như mỉm cười với tôi trong vẻ đầu hàng đầy u sầu, mà vào lúc này, thực sự có vẻ trọn vẹn đến mức đáng lẽ tôi nên dừng đề tài này ở đây. Nhưng tôi đã dao động - tôi đã mờ mắt bởi chiến thắng, dù rằng ngay khi đó hậu quả của nó đã là gây thêm ngăn cách chứ không phải là đưa em đến gần tôi hơn. “Là với tất cả mọi người ư?” Tôi hỏi.
“Không; con chỉ nói với…” Nhưng em lắc đầu mệt mỏi. “Con không nhớ tên họ.”
“Thế tức là rất nhiều người?”
“Không - chỉ vài người thôi. Những người con thích.”
Những người em thích? Tôi có vẻ không trôi về hướng sáng tỏ, mà trôi vào một màn bí ẩn mịt mùng hơn, và trong một phút từ lòng thương hại dành cho chính bản thân tôi, có một điềm cảnh báo đáng sợ đến với tôi rằng có lẽ em vô tội. Trong một khoảnh khắc, điều này làm rối bời mọi chuyện và mở ra một vực sâu không đáy, bởi vì nếu em vô tội, thì tôi sẽ là thứ gì đây? Nhất thời, tôi bị tê liệt chỉ vì cái đụng chạm của câu hỏi ấy, tôi thả em ra chút ít, để cho em, kèm theo cái thở dài thật sâu, một lần nữa quay người khỏi tôi; khi em quay về phía ô cửa sổ trống không, tôi đau khổ vì động tác của em, cảm thấy rằng giờ đây tôi chẳng còn gì ở đó để giữ em tránh xa nữa. “Và họ có kế lại lời con nói không?” Sau phút chốc tôi hỏi tiếp.
Em đã sớm cách tôi một quãng, vẫn hít thở khó khăn và vẫn với vẻ bị nhốt trái ý muốn, dù hiện giờ đã không còn tức giận về chuyện đó nữa. Một lần nữa, như em từng làm trước đây, em nhìn lên bầu trời ban ngày ảm đạm như thể thứ mà trước đây từng chống đỡ em đã không còn lại gì cả, trừ nỗi lo lắng không thể tả bằng lời. “Ồ, có,” dù vậy em vẫn đáp - “hẳn là họ đã kể lại những lời đó. Với những người họ thích,” em nói thêm.
Sự thật có phần ít nghiêm trọng hơn tôi từng mong đợi; nhưng tôi truy hỏi. “Và những chuyện đó đến tai…?”
“Đến tai các thầy? Ồ, đúng vậy!” Em trả lời rất giản đơn. “Nhưng con không biết họ có kể với người khác hay không.”
“Các thầy giáo ư? Họ không kể đâu - họ chưa bao giờ kể gì cả. Vì thế nên cô mới hỏi con.”
Em lại quay khuôn mặt xinh đẹp bồn chồn về phía tôi. “Phải, hết sức tồi tệ.”
“Hết sức tồi tệ?”
“Điều có lẽ đôi khi con đã nói. Con thường viết về nhà.’
Tôi không thể gọi tên sự mâu thuẫn bi thương của một câu nói như vậy, lên tiếng bởi một người như vậy; tôi chỉ biết rằng giây tiếp theo tôi nghe thấy bản thân thốt thành lời với xúc động chân thật: “Nhảm nhí!” Nhưng ngay giây tiếp theo tôi hẳn đã lấy giọng đủ nghiêm khắc. “Những điều con đã nói là gì?”
Sự nghiêm khắc của tôi là nhằm vào những người đã phán xét, kỷ luật em, thế nhưng nó lại một lần nữa khiến em thu mình lại, và cử động đó khiến tôi , với một sải bước duy nhất cùng một tiếng kêu không thể kiềm chế, nhảy bổ về phía em. Vì nơi đó, một lần nữa áp sát cửa kính, như thể để phá hoại lời thú nhận của em và giữ lại câu trả lời, là đầu sỏ gớm ghiếc gây ra nỗi thống khổ của chúng tôi - khuôn mặt trắng toát bị nguyền rủa. Tôi cảm thấy nỗi ghê tởm ngập tràn ngay tại khoảnh khắc chiến thắng của tôi rơi xuống và toàn bộ cuộc chiến của tôi xoay chuyển, đến nỗi cú nhảy thành thật dữ dội của tôi chỉ có tác dụng duy nhất là làm bại lộ mọi thứ. Tôi thấy em, giữa hành động của tôi, phản ứng với nó bằng sự phỏng đoán, và khi nhận thấy rằng ngay cả lúc này em mới chỉ đoán, và rằng cửa sổ vẫn trống không trước đôi mắt em, trong tôi bùng lên xung động biến nỗi hoang mang cực độ của em thành bằng chứng chứng tỏ sự tự do của em. “Hết rồi, hết rồi, hết rồi!” Tôi thét lên với vị khách của tôi, trong khi tôi cố gắng ép sát em vào mình.
“Cô ta đang ở đây phải không?” Miles nhắm nghiền mắt hổn hển trong khi phát hiện mục tiêu của những lời tôi nói. Rồi khi từ “cô ta” kì lạ của em khiến tôi lảo đảo và hổn hển lặp lại từ đó, em đáp lại tôi với cơn phẫn nộ đột ngột: “Cô Jessel, cô Jessel!”
Tôi sửng sốt chộp lấy phỏng đoán của em - một kiểu tiếp diễn sau việc chúng tôi từng làm với Flora, những điều này khiến tôi chỉ muốn cho em thấy rằng mọi chuyện vẫn còn khá hơn thế. “Không phải cô Jessel! Nhưng nó đang ở cửa sổ - ngay trước mắt chúng ta. Nó ở đó - tên hèn nhát kinh khủng, ở đó lần cuối cùng!”
Nghe vậy, trong một giây đầu, em làm động tác như một chú chó bối rối đang lần theo dấu vết rồi khẽ lắc đầu sốt ruột để lấy thêm không khí và ánh sáng. Sau đó em nhìn tôi trong cơn thịnh nộ cháy bỏng, đầy hoang mang, trừng mắt nhìn tuyệt vọng khắp xung quanh và hoàn toàn không nhìn thấy gì, dù giờ đây, đối với giác quan của tôi, sự hiện diện choáng ngợp, lộ liễu ấy đã tràn ngập căn phòng như mùi vị thuốc độc. “Là anh ta ư?”
Tôi quá quyết tâm đạt được mọi bằng chứng đến mức tôi lập tức chất vấn em. “Con nói ‘anh ta’ là muốn chỉ ai?”
“Peter Quint - ác quỷ!” Khuôn mặt em lại một lần nữa lộ vẻ khẩn cầu khổ sở với khắp nơi quanh căn phòng. “Ở đâu?”
Những lời ấy vẫn vang bên tai tôi, thú nhận tột cùng của em với cái tên ấy và sự đền đáp của em cho cống hiến của tôi. “Bây giờ hắn có quan trọng gì đâu, con yêu của cô? Hắn sẽ chẳng còn quan trọng gì nữa! Cô đã giành lại con,” tôi công kích con ác thú, “nhưng hắn đã mất con mãi mãi!” Rồi, để chứng minh thành quả của mình, tôi nói với Miles: “Kia, kia kìa !”
Nhưng em đã quay phắt người lại, nhìn đi nhìn lại đăm đăm không chớp, mà không hề thấy gì ngoài cảnh vật tĩnh lặng. Với cú tập kích của mất mát mà vì nó tôi rất đỗi tự hào, em phát ra tiếng kêu như một sinh vật bị quăng qua miệng vực thẳm, và động tác kéo lại em của tôi giống như bắt lấy em trong khi em đang rơi. Tôi đã bắt được em, phải, tôi giữ lấy em - có thể tưởng tượng cảm xúc mãnh liệt kèm theo động tác ấy; nhưng sau một phút trôi qua tôi bắt đầu cảm nhận thứ tôi thực sự đang giữ trong tay. Chúng tôi đơn độc giữa ngày tĩnh lặng, và trái tim nhỏ bé của em, được thả tự do, đã ngừng đập.