Chuyện Ma Ám Ở Trang Viên Bly

Lượt đọc: 246 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15

Vấn đề về cơ bản đã bị định đoạt kể từ khoảnh khắc tôi không đi theo em. Đó là sự đầu hàng thảm hại trước nỗi lo sợ, nhưng ý thức được điều đó cũng không có khả năng giúp tôi hồi phục. Tôi chỉ biết ngồi trên nấm mộ và suy ngẫm về ý nghĩa trọn vẹn của những lời người bạn nhỏ của mình vừa nói. Vào lúc tôi nắm bắt được toàn bộ, tôi cũng đồng thời chấp nhận cái cớ cho sự chậm trễ mà tôi lấy làm hổ thẹn phải nói với các học sinh của tôi cũng như những người khác. Điều tôi tự nhủ với bản thân trên tất cả là Miles đã giành được gì đó từ tôi và rằng bằng chứng của việc đó, đối với cậu bé, chính là sự sụp đổ đầy ngượng ngùng này. Em đã biết được từ tôi rằng có điều gì đó tôi rất sợ hãi và rằng có lẽ em sẽ có thể lợi dụng nỗi sợ hãi đó để giành được nhiều tự do hơn cho mục đích riêng của mình. Nỗi sợ của tôi là phải đối mặt với câu hỏi không khoan nhượng về lí do em bị đuổi học khỏi trường, bởi vì đó thực ra chỉ là câu hỏi về những kinh hoàng tích tụ đằng sau sự việc đó. Để bác của em đến đây cùng tôi giải quyết những vấn đề này là một giải pháp mà nói một cách nghiêm túc thì đáng lẽ lúc này tôi nên mong muốn đưa ra; nhưng tôi không dám đối mặt với diện mạo tệ hại và đau đớn của sự việc đó, đến mức tôi chỉ biết trì hoãn và sống khắc khoải qua ngày đoạn tháng. Trước sự mất bình tĩnh trầm trọng của tôi, cậu bé là bên thắng lí rõ ràng, và có tư cách nói với tôi: “Hoặc là cô giải quyết với người giám hộ của con vụ bí ẩn về việc học gián đoạn của con, hoặc là cô thôi mong đợi con sẽ cùng cô sống một cuộc sống thiếu tự nhiên như vậy đối với con trai.” Điều hết sức thiếu tự nhiên đối với cậu bé đặc biệt này chính là sự bộc lộ bất ngờ của ý thức tự chủ và của một kế hoạch.

Chuyện này thực sự khiến tôi choáng váng, ngăn cản tôi đi vào nhà thờ. Tôi dạo bước xung quanh, do dự, vật vờ; tôi nghĩ rằng cùng với cậu bé, tôi đã gây cho bản thân tổn hại vượt ngoài khả năng chữa lành. Vì thế tôi không thể vá víu gì được, và việc ép mình ngồi cạnh em trên ghế nhà thờ sẽ là một nỗ lực quá sức chịu đựng: em chắc chắn sẽ quàng cánh tay mình qua tay tôi và bắt tôi ngồi đó trong suốt một giờ, tiếp xúc gần gũi, lặng im với bình luận của em về cuộc nói chuyện giữa chúng tôi. Đây là giây phút đầu tiên kể từ khi em đến, tôi muốn tránh xa em. Khi tôi dừng chân bên dưới cánh cửa sổ phía đông và lắng nghe tiếng cầu nguyện, tôi cảm thấy mình bị đánh úp bởi một xung động mà chỉ cần tôi cho nó chút khích lệ nhỏ nhoi, nó sẽ làm chủ tôi. Tôi có thể dễ dàng chấm dứt tình thế khó khăn của mình bằng cách bỏ đi luôn. Đây là cơ hội của tôi; không có ai ở đây để ngăn cản tôi; tôi có thể từ bỏ toàn bộ chuyện này - quay lưng và rút lui. Vấn đề chỉ là nhanh chóng trở về để chuẩn bị một chút, ngôi nhà hiện về cơ bản là không người vì rất nhiều người hầu đều đã đi dự lễ. Tóm lại, không ai có thể trách cứ tôi nếu tôi lên xe và tuyệt vọng bỏ chạy. Có vấn đề gì đâu nếu tôi chỉ bỏ đi cho đến bữa tối? Sẽ chỉ là một vài giờ đồng hồ, sau đó - tôi có thể hình dung rõ viễn cảnh khi tôi trở lại - các học sinh nhỏ của tôi sẽ giả bộ ngây thơ băn khoăn về sự vắng mặt của tôi trong những người xung quanh chúng.

“Cô đã làm gì, cô thật là hư quá! Vì cớ gì mà cô lại khiến chúng con lo lắng đến vậy - và mang theo cả suy nghĩ của chúng con nữa, cô có biết không? - có phải cô đã bỏ mặc chúng con ngay ở cửa không?” Tôi không thể đáp lại những câu hỏi đó, cũng như đôi mắt đáng yêu giả tạo của các em khi hai đứa hỏi những câu đó; thế nhưng đấy lại chính là điều tôi cần phải đối mặt, khi viễn cảnh phía trước trở nên rõ ràng đối với tôi, và vì thế cuối cùng tôi buông xuôi.

Tôi lập tức quay người bỏ đi; tôi đi thẳng ra khỏi sân nhà thờ và lần lại bước chân của mình qua công viên trong khi suy nghĩ mông lung. Dường như vào lúc về đến nhà, tôi đã quyết định rằng tôi sẽ chạy trốn. Sự tĩnh lặng ngày Chủ Nhật cả ở xung quanh lẫn ở trong nhà, nơi tôi không gặp ai, khiến tôi khá phấn khích bởi cảm giác cơ hội ngay trước mắt. Nếu tôi muốn nhanh chóng bỏ đi, thì trong hoàn cảnh này, tôi sẽ đi mà không gây ra xung đột, không cần một lời giải thích. Tuy nhiên tôi sẽ phải rất mau lẹ, và vấn đề chuyển giao là một vấn đề khó giải quyết. Trong đại sảnh, trăn trở với khó khăn và trở ngại, tôi nhớ khi đó mình đã ngồi sụp xuống chân cầu thang - đột nhiên sụp xuống bậc thang thấp nhất và rồi, với cảm giác ghê tởm, nhớ lại rằng đây chính là nơi hơn một tháng trước, trong bóng đêm tràn đầy cái ác, tôi đã thấy bóng ma của người phụ nữ kinh khủng nhất. Nghĩ đến đây tôi liền có thể đứng thẳng dậy; tôi đi nốt những bậc thang lên lầu. Trong nỗi hoang mang, tôi tiến đến phòng học, nơi có nhiều đồ vật thuộc sở hữu của mình mà tôi sẽ cần lấy. Nhưng tôi mở cửa và lại nhìn thấy, trong một chớp nhoáng, mắt tôi sáng trở lại. Trước sự hiện diện của thứ mình nhìn thấy, tôi lập tức bật trở về trạng thái kháng cự.

Ngồi ở bàn của chính tôi trong ánh sáng buổi trưa trong trẻo, tôi thấy một người mà nếu không có kinh nghiệm lần trước, chắc tôi đã tưởng đó là người hầu gái nào đấy ở lại trông nhà và, nhân dịp hiếm hoi không bị giám sát, cho phép bản thân lợi dụng bàn học cùng bút, mực và giấy của tôi để thực hiện nỗ lực khó khăn là viết thư cho người thương. Nỗ lực thể hiện ở chỗ, dù hai cánh tay cô ta đều đặt trên bàn, đôi bàn tay cô đỡ lấy đầu trong vẻ mệt mỏi rõ rệt. Nhưng tại thời điểm nhìn thấy cảnh tượng này, tôi ý thức được rằng dù đã có sự hiện diện của tôi trong phòng, thái độ của cô ta vẫn kiên trì một cách kì lạ. Rồi danh tính cô ta lộ rõ qua một thay đổi trong tư thế. Cô ta đứng dậy, không phải như thể cô ta đã nghe thấy tiếng tôi, mà với vẻ hững hờ và lãnh đạm buồn thảm đến khó tả, cô ta đứng đó, ở khoảng cách một chục bước chân tính từ chỗ tôi. Chính là người tiền nhiệm tệ hại của tôi. Mất phẩm giá và đầy bi kịch, cô ta phô bày tất cả trước mắt tôi; nhưng ngay cả khi tôi dán chặt mắt và ghi nhớ, hình ảnh kinh khủng ấy vẫn trôi đi. Trong bộ váy đen tối thẫm như màn đêm, nhan sắc tiều tụy và vẻ sầu muộn không thể tả thành lời, cô ta nhìn tôi hồi lâu như muốn nói rằng cô ta có quyền ngồi ở bàn của tôi chẳng kém gì tôi ngồi ở bàn của cô ta. Trong suốt những giây phút đó, quả thực, tôi có cảm giác ớn lạnh bất thường rằng chính tôi mới là kẻ xâm nhập. Thay cho lời phản đối dữ dội trước ý kiến đó, tôi cất tiếng gọi cô ta - “Ả đàn bà khốn khổ, kinh khủng!” - Tôi nghe thấy giọng mình thốt lên, cạnh cánh cửa mở, vang vọng qua hành lang và cả ngôi nhà trống. Cô ta nhìn tôi như thể có nghe thấy lời tôi, nhưng bản thân tôi đã phục hồi và nhìn rõ mọi chuyện. Giây phút sau, chẳng còn gì trong phòng ngoài ánh mặt trời cùng nhận thức rằng tôi phải ở lại.

« Lùi
Tiến »