"Vút!"
Tên Pháp sư dường như đã nhìn thấy cảnh tượng chùm tia lửa đáng sợ kia xuyên thủng ngực cô bé loli trước mặt. Sau đó, hắn sẽ trói cô lại dâng lên cho chủ thượng, rồi lại được thưởng thức thêm một lần cảnh tượng chủ thượng dùng thánh khí chà đạp sinh vật cái một cách tàn bạo.
"Kỳ Hạ Ba Cốc, ngươi làm tốt lắm."
Đúng lúc này, một giọng nói loli dịu dàng, mềm mại và đáng yêu vang vọng trong hành lang. Một bóng người đan xen giữa hai màu đen trắng từ từ hiện ra từ phía trước, nơi hành lang đang được ánh lửa chiếu sáng.
"Ai!"
Tên Pháp sư kinh hãi tột độ. Rốt cuộc là kẻ nào có thể hoạt động bình thường trong khi hắn đang tạm dừng thời gian?
Dòng sông lửa đang lao tới trước mặt bỗng bị một lớp hộ thuẫn màu xanh nước biển chặn lại.
"Ầm ầm!!"
Mặt đất rung chuyển, lớp đá trên trần nhà nứt toác, đá vụn và bụi bặm rơi lả tả. Ngọn lửa đáng sợ kia dường như muốn nuốt chửng và thiêu rụi mọi thứ xung quanh, nhưng duy chỉ có lớp hộ thuẫn màu xanh nước biển kia là nó không sao xuyên thấu được.
"Ngươi rốt cuộc là ai!"
Tên Pháp sư hoảng hốt quát lên, định giơ cây quyền trượng trong tay lên để tung đòn tấn công tiếp theo. Thế nhưng, mọi chuyện không như ý hắn muốn. Hắn, không thể cử động được nữa.
"Từ giây thứ 15 trở đi, kẻ tạm dừng thời gian không còn là ngươi nữa."
Quyền trượng của tên Pháp sư giơ cao trên không trung, cánh tay khẽ run rẩy nhưng dù thế nào cũng không thể nhúc nhích dù chỉ một chút.
"Na? Nani! Làm sao có thể? Tại sao ngươi cũng có được sức mạnh của chủ thượng!!!"
Tên Pháp sư thất thanh gào lên. Hắn chưa từng nghĩ rằng sức mạnh mình sở hữu lại có thể bị kẻ khác chiếm lấy. Phải biết rằng, hắn đã sống ở nơi này hơn hai trăm năm, ngày ngày sống chui lủi dù là dưới lòng đất u tối, nhưng chưa từng thấy bất cứ ai có năng lực giống mình, dù hắn đã giết chết không biết bao nhiêu nhà mạo hiểm. Điều này khiến hắn cảm thấy tuyệt vọng và hoảng loạn chưa từng có. Hắn dốc hết sức bình sinh muốn di chuyển quyền trượng để đẩy ma lực, nhưng cơ thể như bị đổ chì, hoàn toàn không thể cử động.
Hắn lại khẽ mở miệng, muốn cất tiếng bằng cái giọng khàn đặc kia, nhưng lúc này, ngay cả tiếng nói hắn cũng không thể thốt ra được nữa.
"Kỳ Hạ Ba Cốc, ngươi thật sự rất đáng tin cậy. Tiếp theo cứ để ta là đủ rồi."
An Vũ xoa xoa cái đầu mềm mại của Kỳ Hạ Ba Cốc, một luồng ma lực hệ Mộc khiến những vết thương trên người cô nhanh chóng hồi phục. Sau đó, cô nhẹ nhàng đặt Kỳ Hạ Ba Cốc xuống đất, nhìn về phía tên Pháp sư đang cứng đờ tại chỗ, không thể nhúc nhích.
"Cứ tưởng bắt được một tên trộm nhỏ, không ngờ lại chọc phải hang ổ."
An Vũ vốn tưởng tên Pháp sư cấp bảy Tử Dạ kia chẳng đáng lo ngại, nào ngờ đối phương lại sở hữu thực lực và con bài tẩy đáng sợ đến thế, thậm chí có thể vượt cấp đe dọa đến tính mạng của Kỳ Hạ Ba Cốc.
Tuy nhiên, tại sao hắn lại có thể tạm dừng thời gian?
Ai cũng biết, năng lượng cần thiết để sử dụng ma lực thời gian nhằm tạm dừng thời gian là cực kỳ khổng lồ. Vì thế, năng lực này không thể tạm dừng thời gian của toàn thế giới, mà chỉ có thể tạm dừng trong một phạm vi nhất định. Chỉ là thật tình cờ, khu vực An Vũ đang đứng lại nằm đúng trong phạm vi bao phủ của cú tạm dừng thời gian mà tên Pháp sư tạo ra.
Luồng ma lực thời gian thuần khiết mang theo một tia thần lực kia, trong phút chốc đã xuyên thấu cơ thể nhỏ bé của cô. An Vũ, vốn đã dần tỉnh lại nhờ trận chiến, ngay khoảnh khắc đó liền tỉnh táo hoàn toàn và bật dậy ngay lập tức. Không phải vì cô biết Kỳ Hạ Ba Cốc đang gặp nguy hiểm, mà là vì...
[Đã mở khóa: Khống chế nguyên tố vĩnh hằng - Nguyên tố thời gian]
Chiếc trâm cài tóc màu đỏ rực trên đỉnh đầu An Vũ, vốn đã hơi chật chội giữa hai chiếc sừng hươu đen nhánh hình tán cây, lại một lần nữa tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ. Ngay khoảnh khắc này, cô bé loli tóc trắng gần như muốn "high" tới mức không chịu nổi! An Vũ cười lớn thành tiếng.
Trời ơi, ngươi có biết ta đã đợi năng lực có thể tạm dừng thời gian này bao lâu rồi không! Lại còn là loại năng lực có thể trực tiếp khống chế thời gian, gần như không tốn chút tiêu hao nào!
Không nói hai lời, cô thoát khỏi thời gian bị đông cứng, bay nhanh về phía xảy ra sự việc. Vì vậy bây giờ, cô đang đứng trước mặt tên Pháp sư đáng thương này, để hắn trong trạng thái ý thức tỉnh táo, trơ mắt nhìn chính mình bị An Vũ giết chết.
"Hừ, ngươi sẽ chết hoàn toàn trong khoảng thời gian mà ngươi không thể hiểu được."
An Vũ cảm nhận được ma lực thời gian gần như vô tận của mình, toàn bộ không gian đều rơi vào trạng thái tạm dừng không hồi kết. Dù không đến mức dừng cả thế giới, nhưng khả năng khống chế nguyên tố của An Vũ cho phép cô tạm dừng mọi ngóc ngách trong toàn bộ không gian dưới lòng đất này.
"Phi đao trận!"
Theo sự khống chế nguyên tố Kim được kích hoạt, từng thanh dao sắc bén hiện ra trong tay An Vũ. Mỗi tay cô kẹp bốn thanh dao, đồng loạt đâm về phía tên Pháp sư đang đứng yên với vẻ mặt kinh hãi. Sau đó, thân hình cô uyển chuyển như cánh bướm, từng thanh dao lại hiện ra từ tay cô rồi bị văng ra.
"Xoẹt xoẹt!"
"Xoẹt xoẹt xoẹt!"
"Vút vút vút vút!"
Những thanh dao dày đặc, chồng chất lên nhau bao phủ toàn bộ không gian trước mặt tên Pháp sư Goblins. Nếu đếm kỹ, từ trên xuống dưới, từ đầu đến chân nhắm vào tên Pháp sư, có tổng cộng hơn một trăm thanh dao!
"Chiêu thức như lăng trì này chính là cái giá cho việc ngươi ra tay với Kỳ Hạ Ba Cốc!"
An Vũ hừ lạnh một tiếng, hai tay cầm bốn thanh dao giơ cao, chắn ngang trước người, tạo thành một tư thế cực ngầu giống hệt Sakuya Izayoi.
"Thời gian bắt đầu chảy!"
"Vút vút vút!"
Theo tiếng niệm thầm của An Vũ, tên Pháp sư chỉ cảm thấy hoa mắt, đột nhiên xuất hiện hàng trăm thanh phi đao cùng lúc lao tới như mưa rào hoa lê.
"Cái gì? Không!"
Hắn gầm lên bằng giọng kinh hãi, rồi bị hàng loạt phi đao như mưa rào xuyên thủng với tốc độ cực nhanh. Cả người hắn như cánh diều đứt dây, hỗn loạn trong cơn mưa kiếm rồi ngã về phía sau.
"Phập phập phập phập~"
Tiếng dao đâm vào da thịt vang lên không dứt, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tên Pháp sư đã bị đâm thành một cái sàng. Máu tươi phun trào, tên Pháp sư hoàn toàn mất khả năng hành động. Nội tạng bên trong cơ thể bị xới tung, gần như không còn chỗ nào nguyên vẹn. Ngay cả đạo cụ, trang sức trên người cũng bị phá hủy sạch sẽ.
"Vút vút vút~"
Tên Pháp sư bị vô số phi đao cắt thành mấy bãi thịt nát, cùng với máu tươi vương vãi trên đám phi đao đang cắm dưới sàn nhà. Máu tươi như dòng sông lan rộng trong hành lang, rồi thấm từ những phiến đá đầy bụi bặm xuống lòng đất.
"Chuyện, chuyện gì đã xảy ra vậy?"
Kỳ Hạ Ba Cốc, người từ đầu đến cuối đều quay lưng lại với mọi chuyện và ngay cả ý thức cũng bị tạm dừng, hoàn toàn không biết gì cả. Khi nghe thấy tiếng động ồn ào như vậy, cô quay đầu lại, suýt chút nữa đã giật bắn mình.
Cô bé loli tóc trắng với đôi cánh dơi sau lưng từ từ hạ xuống từ không trung, thong dong xoay người lại. Cô bước những bước đi đầy tao nhã về phía cô, phía sau là sàn nhà cắm đầy phi đao cùng những mảnh thịt vụn trộn lẫn với máu tươi.
"Ngươi đó, nếu ta đến chậm một bước, chẳng phải là tiêu đời rồi sao."
Trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài dữ dằn, tà ác, cái đuôi thon dài, sừng hươu đen nhánh và đôi mắt đen kịt không có lòng trắng của An Vũ, giọng nói cô thốt ra lại êm tai như tiếng chuông bạc, vừa dịu dàng, vừa đáng yêu lại còn rất mềm mại!
Kỳ Hạ Ba Cốc chỉ cảm thấy như được tắm trong gió xuân, cả người như đạt đến đỉnh cao của hạnh phúc!
"A a a, bảo bối, ngươi thật sự là ngầu chết mất thôi!"
Cô không kìm được mà cảm thán.
---❊ ❖ ❊---