Ngay sau đó, Mễ Đặc La, một cường giả cấp Bạch Nhật bậc chín, dù chật vật nằm rạp dưới đất và đã dốc hết sức bình sinh, vậy mà vẫn không thể nhấc nổi cây trường thương này lên.
"Rắc, rắc~"
Ngược lại, những vết nứt trên mặt đất ngày càng mở rộng, dưới chân hai người thậm chí còn xuất hiện một cái hố lớn, chẳng khác nào đang đào chiến hào tại chỗ.
Thấy vậy, An Vũ lộ vẻ nghi hoặc bước tới, bàn tay nhỏ bé vươn ra, nhẹ nhàng nắm lấy.
"Bạch!"
Ấn ký hình sao trên Thánh thương tỏa ra ánh kim quang nhàn nhạt, sau đó, nó bị nàng cầm gọn trong tay một cách dễ dàng.
An Vũ dùng tay kia vén phần tóc mái trước trán sang hai bên, chớp chớp đôi mắt to tròn.
"Kỳ lạ, sao lại thế nhỉ? Thôi bỏ đi, không nghĩ nhiều nữa, Mễ Đặc La, chúng ta mau đi thôi!"
Nhìn thấy các Kỵ sĩ Bàn tròn đang va chạm với nắm đấm của gã khổng lồ ở phía chân trời, tình thế đã vô cùng nguy cấp.
An Vũ dẹp bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, không còn bận tâm vì sao mình có thể dễ dàng cầm được Thánh thương.
"Phịch!"
Chân khẽ điểm, thân hình cô bé tóc trắng lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện cách đó ngàn mét.
Theo từng đợt sóng năng lượng kỳ dị truyền ra, chỉ trong một cái chớp mắt, An Vũ đã dịch chuyển về phía trước hơn vạn mét.
"Ma lực không gian! Không dùng trận pháp mà trực tiếp thi triển bằng thân xác sao? Nếu là người thật thì ta ăn cả cái móng ngựa đấy."
Chứng kiến cảnh này, Mễ Đặc La chậm rãi bò dậy từ dưới đất.
Sắc mặt ông trở nên nghiêm trọng, đôi cánh vàng sau lưng dang rộng, cũng nhanh chóng lao vút về phía An Vũ.
"Không được, dù thế nào đi nữa, mình cũng phải đuổi theo xem sao. Kiểu dịch chuyển này của con bé chắc chắn tiêu hao ma lực cực lớn, dù có ra sao cũng phải đảm bảo an toàn cho nó."
Mễ Đặc La lẩm bẩm một mình, đôi cánh sau lưng đập mạnh, dễ dàng phá vỡ tường âm thanh, cảnh vật hai bên đều bị bỏ lại phía sau.
Đúng như Mễ Đặc La đoán, ma lực của An Vũ tiêu hao rất dữ dội, chỉ vài lần dịch chuyển vừa rồi đã khiến ma lực không gian của nàng cạn sạch.
"Ưm~"
An Vũ thở hổn hển, mồ hôi lạnh rịn trên trán, đôi chân mềm nhũn, suýt chút nữa là ngồi bệt xuống đất.
"Đáng ghét, Van nguyên tố, mở!"
An Vũ không còn bận tâm đến việc bị người khác phát hiện năng lực đặc biệt của mình nữa, ý niệm vừa động, những gợn sóng vô hình lập tức lan tỏa ra ngoài.
"Ù!"
Trong không gian xung quanh, ma lực không gian vốn hiện hữu khắp nơi ùa về như thủy triều, điên cuồng tràn vào cơ thể An Vũ từ mọi vị trí.
"Rắc!"
Chỉ trong chốc lát, quanh người nàng xuất hiện một vòng xoáy vô hình khổng lồ đang xoay chuyển tốc độ cao, cỏ cây hoa lá xung quanh đều bị cắt nát thành bụi phấn rồi tan biến.
Một cột sáng màu lam nhạt cô đặc đến cực hạn phóng thẳng lên trời, mang theo áp lực khủng khiếp khiến người thường khó lòng chịu đựng.
"Đùng!"
Không gian xung quanh An Vũ vặn xoắn lại như những sợi thừng bị khuấy đảo, ánh sáng bị khúc xạ không biết đã trôi về đâu.
"Ư, dịch chuyển tức thời liên tục!"
An Vũ cảm nhận nguồn ma lực khổng lồ trong cơ thể như chực chờ bùng nổ, không nhịn được mà rên khẽ một tiếng.
"Phịch!"
Không khí xung quanh rung động, nàng lại một lần nữa dịch chuyển tức thời ra xa ngàn mét.
Thế nhưng, An Vũ không dừng lại, nàng dốc toàn lực liên tục thi triển dịch chuyển.
Thân hình nàng lóe lên hết lần này đến lần khác, khiến Mễ Đặc La đang đuổi theo phía sau phải kinh hồn bạt vía.
"Ma lực của con bé này là vô hạn sao? Tại sao dịch chuyển khoảng cách xa mà có thể dùng liên tục nhiều lần như vậy?"
Rất tiếc, Mễ Đặc La sẽ không bao giờ có được câu trả lời, ngay cả khi đáp án có đặt ngay trước mắt, ông cũng chưa chắc đã tin.
Chưa đầy một giây, An Vũ đã vượt qua khoảng cách không thể đếm xuể, đến dưới chân Rich.
"Ầm ầm ầm!!"
Lúc này, Rich đang dùng thân xác va chạm với nắm đấm của Đại Vân Chi Chủ, triển khai một tấm lá chắn khổng lồ để bảo vệ thị trấn bên dưới.
Tấm lá chắn rung lên những gợn sóng, quần chúng bên dưới không ngừng gào thét bỏ chạy ra xa.
Nắm đấm khổng lồ trên bầu trời bao trùm cả vùng trời như mây đen, không một tia sáng nào lọt qua được, cứ ngỡ như trời đã vào đêm.
Thế nhưng, những ánh kim quang lóe lên hết lần này đến lần khác đã thay thế vị trí của mặt trời, chiếu sáng bóng tối.
"Phụt!"
Dốc toàn lực chống đỡ nắm đấm đang không ngừng đè xuống, nội tạng trong cơ thể Rich như bị bỏ vào máy xay sinh tố mà nghiền nát.
"Phụt! Phụt!"
Chàng điên cuồng hộc máu, vươn tay mở mặt nạ mũ giáp, để lộ miệng ra, từng ngụm từng ngụm máu phun lên không trung, rồi lại rơi xuống đất như mưa.
Bề ngoài chàng vẫn mặc bộ giáp lộng lẫy, nhưng thực chất bên trong đã tan nát cả rồi.
Ma lực cạn kiệt cùng sự xói mòn của sinh mệnh lực đã đẩy chàng đến giới hạn cuối cùng.
"Không xong rồi, tiền bối!"
An Vũ sững sờ, không màng đến mọi thứ nữa, dù thế nào cũng không thể để người này chết ở đây.
Khí thế trên người nàng thay đổi, Van nguyên tố lập tức đóng lại, cột sáng vàng rực phóng thẳng lên trời.
"Đùng!"
Đôi đồng tử của cô bé tóc trắng trong chớp mắt biến thành màu vàng thần thánh, thần lực phóng lên cao xuyên thủng mây mù trên bầu trời.
Sau lưng nàng, một vòng hào quang vàng óng hiện ra từ hư không, tựa như bánh xe lịch sử, tự quay tròn.
"Ù!"
Vòng tròn nhỏ trên đỉnh đầu như vầng hào quang của thiên sứ, tỏa ra ánh sáng chói lòa bay lơ lửng trên đầu nàng.
Sau đó, ngân linh hiện ra từ hư không, một cây quyền trượng khắc những đường vân vàng được bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy.
"Tăng cường cảnh giới, mở!"
Giọng nói trong trẻo đáng yêu của cô bé tóc trắng trở nên lạnh lùng, nàng hét lớn một tiếng, ngân linh trên tay lập tức phát ra tiếng vang du dương, rồi rung lên dữ dội.
"Kinh, kinh, kinh!"
Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người, một cột sáng phóng lên cao một lần nữa, tựa như bom hạt nhân phát nổ, ánh sáng chói mắt bung tỏa ra từ thân thể nàng.
"Ù!"
Thế giới bị bóng tối bao phủ này đã đón nhận mặt trời từ dưới mặt đất.
Ánh sáng trắng rực rỡ chiếu sáng toàn thế giới, để sự ấm áp, hy vọng và bình yên quay trở lại với mặt đất.
Khí thế trên người nàng cũng nhanh chóng leo lên bậc chín cấp Lê Minh, mang theo áp lực khủng khiếp sánh ngang với cường giả cấp Bạch Nhật.
"Za! Warudo! Hãy dừng thời gian lại đi!!!"
An Vũ vươn tay trái chỉ về phía trước, trong đôi đồng tử ấy, chiếc đồng hồ vàng đang quay cuồng chóng mặt.
"Đùng! Cạch cạch cạch~"
Năng lực kiểm soát thời gian vĩnh hằng được kích hoạt với tốc độ cực nhanh, một sức mạnh không thể diễn tả bằng lời lan tỏa khắp nơi.
Vật chất màu xám tro nhanh chóng trào ra, nhuộm cả thế giới thành một màu xám xịt.
Như chiếc tivi cũ bị giật hình, cả thế giới đều bị nhấn nút tạm dừng.
Tất cả những gì trong tầm mắt đều đứng khựng lại tại chỗ.
Dù là Rich đang lộ vẻ kinh hãi, hay mây mù đang cuồn cuộn trên không, cùng với Đại Vân Chi Chủ.
Vật chất màu xám lan tỏa ra ngoài với tốc độ cực nhanh, cho đến khi bao phủ lấy mọi thứ trong phạm vi chiến đấu.
Đám dân thường đang bước những bước chân chạy trốn, những ngôi nhà đổ nát một nửa vì sóng xung kích.
Mễ Đặc La đang tích tụ sức mạnh trong tay, muốn cứu An Vũ bất cứ lúc nào, hay Y Cách Lỗ đang quan sát từ xa để bảo vệ cho Mễ Đặc La.
Tất cả mọi thứ, đều dừng lại hết thảy.
"Bây giờ, đến lượt của ta rồi."
An Vũ nở một nụ cười, cúi đầu nhìn cây Thánh thương trong tay, buff trước trận đấu chính là việc nàng thích làm nhất.
---❊ ❖ ❊---