“Ầm ầm ——”
Thiên lôi cuộn trào giữa tầng mây đen kịt, những tia chớp chói lòa mang theo uy thế kinh tâm động phách. Với tu vi của Sở Mục, khi nhìn thấy luồng lôi quang ấy, hắn cũng không khỏi cảm thấy một nỗi đe dọa rợn người.
Vừa bước chân vào Cửu Không Vô Giới, cảnh vật xung quanh liền biến ảo khôn lường. Chỉ trong chớp mắt, hắn đã thấy mình đứng lơ lửng giữa biển trời mênh mông, ngay dưới những áng mây đen đặc quánh. Phía xa xa, trên một vách đá sát biển, hai bóng người một chính một tà đang kịch liệt giao phong, tử chiến không khoan nhượng.
“Trận chính tà đại chiến giữa Võ Vô Nhị và Vân Đỉnh Thiên từ ba trăm năm trước sao?”
Trong lòng bàn tay Sở Mục, ma hỏa bùng lên hừng hực, bao vây nung nấu thanh đại đao nồng nặc tà khí. Hắn lạnh lùng nói: “Ngươi vẫn chưa chịu bỏ cuộc à?”
Sau khi ép ma ảnh của Đại Tà Vương hiện nguyên hình là một thanh đao, Sở Mục luôn nắm chặt nó trong tay, dùng ma hỏa thiêu đốt không ngừng. Nhưng Đại Tà Vương vốn là thứ hung khí ngang ngạnh, nó lập tức thi triển thần thông của Cửu Không Vô Giới để kéo Sở Mục vào ảo cảnh này.
“Cửu Không Vô Giới vốn là nơi tinh thần tự do rong ruổi. Ngươi vốn sinh ra từ chốn này, giờ đây trở lại chẳng khác nào cá gặp nước, dù đang bị phong ấn vẫn giữ được thần lực kinh người. Thế nhưng, nếu bàn về tinh thần lực, ngươi nghĩ ta sẽ thua một kẻ đao linh như ngươi sao?”
Đừng nói là Đại Tà Vương lúc này vẫn còn đang bị phong ấn, cho dù nó có khôi phục lại thời kỳ toàn thịnh, Sở Mục cũng chẳng mảy may e sợ.
Sắc huyết quang quanh thân hắn dần tan biến, thay vào đó là một màu u tối thâm trầm, tựa như nguồn cội của vạn ma đang thôn tính vạn vật, thu nạp toàn bộ ác niệm mà Đại Tà Vương tung ra. Khi nghịch chuyển Ngọc Thanh Đạo mạch để hóa thành Nguyên Thủy Ma Thân, Sở Mục dù có nhập ma thì cũng là thủy tổ của ma đạo. Lúc này, hắn khoác trên mình hắc bào, ma khí cuồn cuộn quanh thân, dáng vẻ ấy còn tàn ác, đáng sợ hơn cả Vân Đỉnh Thiên đang huyết chiến trên vách đá kia.
“Chờ ta thoát khốn... Đợi đến ngày ta phá vỡ phong ấn, ta nhất định sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!”
Trên thân đao, một khuôn mặt ma quái hiện lên đầy dữ tợn, gào thét điên cuồng trong tuyệt vọng, nhưng vẫn không sao thoát khỏi sự kềm tỏa của Sở Mục, đành cam chịu để ma hỏa thiêu đốt.
“Đợi đến khi ngươi thoát khốn, ta sẽ nhân cơ hội đó luyện hóa toàn bộ tà khí trong đao. Lúc ấy, ngươi chẳng những không thể trốn chạy mà còn trở thành bàn đạp để tu vi của ta tiến thêm một bước.” Sở Mục thản nhiên đáp.
Với Sở Mục, đao linh của Đại Tà Vương tuyệt đối không thể giữ lại. Thế gian này thần binh lợi khí vô số, hắn định sẽ mang theo vài món về làm trang bị cho những vỏ bọc khác của mình. Bại Vong Chi Kiếm có thể giao cho Công Tử Vũ, còn Đại Tà Vương thì dành cho thân phận Thái Thanh đạo mạch, hoặc giả sau này hắn sẽ tạo thêm một thân phận ma đạo nữa. Việc "bắt cá nhiều tay" đối với hắn chẳng có gì lạ lẫm, chỉ là thân phận hơi khó sắp xếp đôi chút.
Tuy nhiên, thần binh có thể giữ, nhưng ý thức bên trong thì phải diệt trừ. Bí mật xuyên không là lá bài tẩy lớn nhất của hắn, ngoại trừ bản thân, hắn không cho phép bất kỳ ai biết được, dù đó là linh hồn của binh khí. Đao linh của Đại Tà Vương hay ý thức độc lập của Bại Vong Chi Kiếm đều phải bị xóa sổ để tránh hậu họa về sau. Chờ đến lúc Đại Tà Vương bản thể phá vỡ phong ấn, đó cũng chính là ngày tàn của đao linh này.
“Ngươi chỉ có thể làm bàn đạp cho ta mà thôi.”
Sở Mục dứt lời, một chưởng tàn độc vỗ mạnh lên thân đao. Ma khí tĩnh mịch tràn vào như triều dâng, xâm chiếm và nhuộm đen thanh chí tà chi đao. Đao linh này vốn là một đạo hóa thân của Đại Tà Vương, chỉ cần luyện hóa được nó, Sở Mục có thể mượn tà năng để khống chế một phần sức mạnh của Cửu Không Vô Giới mà không cần nhọc công tìm tòi.
Bị ma hỏa thiêu nung, đao linh gầm thét oán hận. Khuôn mặt ma quái lồi hẳn ra khỏi thân đao, gào lên: “Ngươi nằm mơ đi!”
Vừa dứt lời, cảnh vật bốn bề đột ngột xoay chuyển. Sở Mục cảm thấy lớp màng ngăn cách mình với ảo cảnh tan biến, hắn hoàn toàn hòa nhập vào không gian này. Ma khí ngút trời của hắn khiến lôi đình trên cao càng thêm hung bạo. Trong chớp mắt, bóng dáng Sở Mục đã nhập làm một với Vân Đỉnh Thiên trên vách đá, đối mặt với một Võ Vô Nhị đang giương đao hướng trời, tiếp dẫn cửu thiên thần lôi.
“Hóa ra là toan tính điều này.”
Năm xưa khi Vân Đỉnh Thiên và Võ Vô Nhị quyết chiến, Võ Vô Nhị đã thuận theo thiên mệnh, đạt đến cảnh giới Thiên - Nhân - Đao hợp nhất, sáng tạo ra khoáng thế kỳ chiêu “Khung Thiên Chi Nộ” để trọng thương Vân Đỉnh Thiên. Sau chiêu đó, Võ Vô Nhị kiệt sức mà chết, còn Vân Đỉnh Thiên thì đứt lìa hai tay, cuối cùng cũng tự sát quy tiên. Giờ đây, Đại Tà Vương muốn Sở Mục thế chỗ Vân Đỉnh Thiên để trực diện đón nhận đòn đánh hủy thiên diệt địa ấy.
“Ầm ầm ——”
Cuồng lôi giáng xuống thanh Thiên Mệnh đao. Người, đao và trời cao thông qua luồng điện quang ấy mà kết nối làm một, kích phát toàn bộ tinh huyết của Võ Vô Nhị, khiến công lực của ông ta vượt xa giới hạn phàm trần. Đây chẳng phải kỳ chiêu gì, mà rõ ràng là một đòn liều mạng. Sau chiêu này, tinh huyết của Võ Vô Nhị tiêu hao gần hết, bảo sao ông ta không bỏ mạng. Tuy cái giá phải trả rất lớn, nhưng uy lực của nó lại vô cùng khủng khiếp, nhất là thiên lôi vốn có đặc tính khắc chế ma đạo cực mạnh.
“Thú vị lắm.”
Sở Mục không hề nao núng, hắn giơ cao tà đao hướng thẳng lên trời. Sát khí chí hung chí ác bốc lên nghi ngút, khiêu khích lôi đình càng thêm dữ dội.
“Khoan đã, đây là...” Khuôn mặt ma quái trên thân đao lộ vẻ kinh hoàng: “Lôi Động Cửu Thiên!”
Chưa kịp dứt lời, lôi đình phẫn nộ đã giáng xuống, đánh thẳng vào lưỡi đao Đại Tà Vương. Lôi Động Cửu Thiên vốn là chiêu thứ bảy trong Tà Vương Thập Kiếp, dùng tà sát dẫn thiên lôi, hóa tà ngự chính, cuồng ngạo vô song. Thế nhưng ngay cả Vân Đỉnh Thiên năm xưa cũng chỉ dẫn được thiên lôi bình thường, còn luồng lôi hỏa đầy nộ khí như lúc này thì ngay cả Đại Tà Vương cũng chưa từng nếm trải.
Đao linh chưa kịp hiểu vì sao Sở Mục lại học được chiêu này trong chớp mắt thì đã bị thiên lôi oanh kích đến mức thét gào đau đớn. Cùng lúc đó, ma khí thâm trầm từ tay Sở Mục cuộn chặt lấy thân đao, đẩy nhanh quá trình luyện hóa.
“Lôi Động Cửu Thiên!”
Mặc cho lôi điện xuyên thấu cơ thể, Sở Mục càng điên cuồng thúc động ma khí, dẫn dụ lôi phạt mạnh mẽ hơn. Giữa tiếng nổ kinh thiên động địa, những luồng điện to như cột đình trút xuống như muốn nghiền nát hắn. Đúng lúc này, Võ Vô Nhị đã tích đủ lực, “Khung Thiên Chi Nộ” chém xuống, hóa thành một luồng đao cương lôi quang khổng lồ.
“Oanh ——”
Chính tà song đao trực diện đối đầu. Luồng lôi bạo khủng khiếp bùng phát giữa hai thanh đao, phía trên chọc thủng tầng mây, phía dưới xẻ đôi biển cả, vách núi dưới chân cũng vỡ vụn từng mảng lớn. Giữa trời đất chỉ còn một màu trắng xóa, điện quang chớp giật khiến vạn vật đều mất đi màu sắc.
Một lúc lâu sau, lôi quang mới dần tan đi, để lộ một bóng người đứng sừng sững giữa hư không. Cảnh tượng xung quanh bắt đầu tan biến, biển cả, vách đá, thiên lôi và cả thi thể cháy sém của Võ Vô Nhị đều mờ dần, chỉ còn lại Sở Mục với cơ thể đầy vết thương và máu tươi rỉ ra từ những kẽ nứt trên da thịt. Lấy tà ngự chính vốn là hành động mạo hiểm, lại còn đối đầu với kỳ chiêu mạnh nhất của Võ Vô Nhị, Sở Mục không tránh khỏi trọng thương.
Thế nhưng, một chuyện kinh dị đã xảy ra. Những vết cháy trên người Sở Mục biến mất với tốc độ mắt thường cũng thấy được, những vết nứt da thịt khép lại, máu tươi chảy ngược vào trong thể nội. Chỉ trong vòng ba nhịp thở, hắn đã khôi phục vẹn nguyên như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Điều này... điều này không thể nào!” Đại Tà Vương phát ra tiếng kêu yếu ớt đầy kinh hãi.
Nó bày ra ảo cảnh này để hãm hại Sở Mục, ngờ đâu kẻ địch chẳng hề hấn gì, còn bản thân nó thì suýt chút nữa tan thành mây khói dưới thiên lôi.
“Chẳng có gì là không thể. Nếu không nắm chắc phần thắng, ta đã chẳng đón đỡ chiêu đó.” Sở Mục thản nhiên nói.
Khi luyện thành Võ Đạo Nguyên Thần, tam hồn thất phách của hắn đã hòa làm một, hóa thành thực thể bất diệt. Nếu là nhục thân thì cần thời gian để khép lại, nhưng ở chốn nguyên thần này, chỉ cần không bị đánh cho hôi phi yên diệt, hắn có thể phục hồi trong nháy mắt. Cửu Không Vô Giới là sân nhà của Đại Tà Vương, nhưng cũng là chiến trường tuyệt hảo của hắn.
“Uy lực của Khung Thiên Chi Nộ quả thực danh bất hư truyền. Nhờ thế thân vào Vân Đỉnh Thiên, ta còn học thêm được vài chiêu trong Tà Vương Thập Kiếp. Và thậm chí...”
Sở Mục vỗ mạnh một chưởng, trấn áp toàn bộ ý thức của Đại Tà Vương dưới lòng bàn tay. Hắn đã luyện hóa được phần lớn đao linh, chỉ để lại một chút tàn dư cuối cùng chưa xóa bỏ.
“Tiếp theo, hãy để ta xem thử Nguyên Cực Ma Ha của Đạt Ma.”
Sở Mục vung đao, muốn Cửu Không Vô Giới hiện ra ảo cảnh tương ứng. Ma Ha trong tiếng Phạn nghĩa là vô biên vô lượng, không thể đong đếm. Năm xưa Đạt Ma lấy Phật pháp dung hợp sức mạnh Phong Vân mà tạo ra Ma Ha Vô Lượng hùng hậu khôn cùng.
Thế nhưng, Sở Mục nhíu mày: “Tại sao không thể hiển hiện?”
“Ha ha, ngươi mang thân ma khí ngút trời, chẳng khác nào đại ma đầu, lại còn nắm tà đao trong tay, mà cũng đòi dẫn động tinh thần của Đạt Ma sao?” Đại Tà Vương giễu cợt: “Cửu Không Vô Giới dù bao dung vạn vật nhưng tinh thần cũng có xu hướng riêng. Với những bậc thánh giả như Đạt Ma, võ đạo tinh nghĩa của họ có tính độc lập rất cao, hạng người như ngươi đừng hòng nhìn thấy được.”
“Nói vậy có nghĩa là những võ công phù hợp với ta thì có thể hiện ra chứ gì?”
Sở Mục vung đao, chẳng chút bận tâm: “Ma Ha Vô Lượng ở thực tại cũng có, không xem được ở đây thì ta đến Thiếu Lâm tự mà lĩnh ngộ. Ngược lại, có những môn võ công khác còn khó tìm hơn cả Ma Ha Vô Lượng.”
Theo ý niệm của Sở Mục, từng màn ảo cảnh bắt đầu hiện lên, những tuyệt học kinh thế hãi tục lần lượt xuất hiện trước mắt:
“Lục Diệt Vô Ngã Kiếm Thập Tam.”
“Hỗn Thiên Tứ Tuyệt.”
“Khuynh Thành Chi Luyến.”
“Tà Vương Thập Kiếp.”