"Chuyện gì thế này?" Bạch Vô Thương lộ vẻ kinh ngạc.
Trong phòng họp này, không chỉ có bốn vị Thập Kiệt đang ngồi.
Vòng người xung quanh, An Tiểu Nhu, Sách Bích Na, Đinh Nguyệt và những người khác đều có mặt tại đây.
Họ có một thân phận chung, không thuộc về bộ phận Trật tự thì cũng là y tế, luyện kim hoặc hậu cần.
Nói cách khác, những người này đều thuộc bốn bộ phận hành chính lớn của học viện, hơn nữa còn là những nhân vật kiệt xuất, cấp bậc trung bình đều là Chấp sự.
Họ đang làm gì vậy?
Có chuyện gì mà cần nhiều vị Thập Kiệt đứng đầu triệu tập cuộc họp như thế này?
"Trước hết ngồi xuống đã." Hạ Uyển Long gật đầu, ra hiệu.
Đối diện với những ánh mắt đổ dồn về phía mình, Bạch Vô Thương băng qua đám đông, ngồi xuống một chiếc ghế trống ở bàn tròn trung tâm, ngay cạnh Trương Thanh Võ.
Trong lúc này không gian rất yên tĩnh, không ai chủ động lên tiếng.
Vẫn là Hạ Uyển Long phá vỡ sự im lặng, cô thẳng lưng, nghiêm giọng nói:
"Vì Mỹ Thực Gia đã về, tôi sẽ thuật lại một cách đầy đủ lần nữa."
"Hơn nửa tháng trước, Thập Kiệt hạng ba và hạng tư, tức Yêu Đao - Giang Lăng Nguyệt, Quỷ Vương - Dạ Bất Trảm."
"Theo ủy thác của Du Lương, họ đi tới khu vực gần các khu an toàn mang số hiệu 0109, 0233 và 0812 để điều tra hiện tượng thú triều."
"Nhưng cho đến tận hôm qua, họ vẫn chưa quay về, cũng không truyền lại bất kỳ tin tức nào."
"Và sáng nay, học viện nhận được mật báo khẩn, được biết."
"Quy mô thú triều tăng vọt, đã từ quy mô nhỏ lên quy mô lớn, họ bị mắc kẹt trong khu an toàn, buộc phải tham gia phòng thủ..."
Bạch Vô Thương lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng hơi nhíu mày.
Hóa ra, hai mươi ngày trôi qua, hai vị Thập Kiệt xếp hạng trên mình này vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ điều tra.
Trái lại, do gặp bất ngờ mà rơi vào tình cảnh khó khăn.
Đối mặt với sự bao vây của hàng vạn ác thú, tình thế vô cùng nguy cấp!
Tất nhiên, với thực lực của họ, không phải là không thể bỏ chạy.
Nhưng một khi rời đi, khu an toàn sẽ sụp đổ với tốc độ nhanh hơn, các công trình và nhân viên đồn trú bên trong sẽ gặp tai họa diệt vong.
Vì vậy, lá mật báo này thiên về tính chất cầu viện.
Giang Lăng Nguyệt và Dạ Bất Trảm hy vọng phía học viện phái thêm nhân lực, mang theo nhiều vật tư hơn để đến chi viện cho họ!
Ngay lúc này, Hạ Uyển Long đang dẫn đầu, vừa trình bày tình báo hiện có, vừa tổ chức nhân lực, chuẩn bị tham gia vào công tác chi viện khu an toàn.
"Du Lương, Chu Cầm chưa về, Gia Cát Minh sẽ không đích thân tham gia vào loại chuyện này."
"Còn tôi, lát nữa cũng có nơi quan trọng hơn phải đến, không thể phân thân."
"Cho nên nhiệm vụ chi viện khẩn cấp lần này, phải giao cho các người."
"Mỹ Thực Gia, Thanh Diện Võ Phu, Bối Quan Giả, Vu Thuật Sư."
"Tôi hy vọng mỗi người các cậu dẫn theo một đội học viên tinh anh, cùng tham gia vào hành động lần này."
"Đây là trách nhiệm của Thập Kiệt, tuy rằng các cậu có quyền từ chối."
"Nhưng tôi muốn nói rằng, những nhiệm vụ kiểu này một khi hoàn thành, phần thưởng rất hậu hĩnh."
"Cho các cậu một phút, đưa ra câu trả lời cho tôi."
Giọng điệu Hạ Uyển Long hơi nhanh nhưng vẫn điềm tĩnh, rõ ràng rành mạch.
Bạch Vô Thương trầm ngâm vài giây rồi đưa ra quyết định.
Cậu phải tham gia!
Phú quý hiểm trung cầu, đây là chân lý không bao giờ thay đổi.
Vì chuyện này chưa đến mức phải xuất động đạo sư cấp cao hơn, mà vẫn hy vọng học viên tự hoàn thành.
Vậy thì độ khó cuối cùng của nhiệm vụ hẳn vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát.
Đối với những tai họa như thú triều, Bạch Vô Thương lập tức nhớ lại dãy núi Goblin, quả thực ký ức vẫn còn mới mẻ.
Nhưng hình thức hiện nay đã khác, Long Huyết Thụ Yêu - Sâm Phách là một tay khống chế quần thể đứng yên xuất chiêu cực tốt.
Đám quái vật càng dày đặc, càng thuận tiện cho nó đại khai sát giới.
Mà giết càng nhiều, tế bào mỹ thực càng nhiều, sự giàu có tăng trưởng càng nhanh.
Dù Bạch Vô Thương nhìn nhận thế nào, kiểu chiến dịch này đều rất phù hợp với cậu, vì vậy cậu là người đầu tiên gật đầu đồng ý.
"Tôi cũng muốn tham gia, nhưng tôi không muốn làm đội trưởng, tôi muốn hành động cùng với những người thân yêu của mình~"
Người lên tiếng là Lam Thiển, cô chỉ vào ba cỗ quan tài sau lưng, ánh mắt thì bay về phía Bạch Vô Thương:
"Tất nhiên, nếu để tôi lập đội cùng Lam Bạch, thì tôi rất sẵn lòng~~~"
"Cho phép tôi từ chối."
Bạch Vô Thương liếc nhìn cô một cái nhạt nhẽo, không chút khách khí nói.
Dù rằng xét theo thực lực, nếu đội của cậu có thêm Lam Thiển, sức chiến đấu sẽ tăng gấp bội.
Nhưng người phụ nữ này quá quái dị, Bạch Vô Thương không nắm chắc có thể hoàn toàn kiểm soát được.
Lỡ như gặp chuyện gì đó rồi giở trò quỷ, đến lúc đó người đau đầu chính là cậu.
Vì vậy, Bạch Vô Thương thà không cần còn hơn.
"Tôi không có vấn đề gì, nhưng tôi thiếu sủng thú cưỡi tốc độ cao, không giỏi di chuyển đường dài."
Trương Thanh Võ lên tiếng, chỉ thẳng vào vấn đề bản thân đang gặp phải, "Tôi muốn xin tài nguyên chiến lược công cộng của học viện để có thêm sự hỗ trợ."
"Tất nhiên." Hạ Uyển Long cong đôi môi đỏ mọng, "Dựa vào đặc quyền Thập Kiệt, mỗi người có thể mượn hai món."
"Dùng xong nhớ trả lại vị trí cũ, hư hỏng phải đền bù theo giá trị."
"Nếu vậy thì tôi cũng không có vấn đề gì."
Trần Huy là người cuối cùng gật đầu, "Nhân sự là tự mình chọn, hay là có quy tắc phân bổ nhất định?"
Điểm này Bạch Vô Thương cũng muốn hỏi.
Cậu mới làm Thập Kiệt lần đầu, thời gian còn ngắn, có những chuyện rơi xuống thực tế vẫn còn chút mơ hồ.
"Chuyện này không cần tôi phải đi chi tiết chứ? Tôi tin vào năng lực của các cậu, tự mình có thể xử lý tốt những việc như thế này."
Hạ Uyển Long đứng dậy, ánh mắt nhìn ra phía ngoài, "Những người ngồi đây, ai muốn tham gia thì mau chóng đăng ký."
"Nếu liên quan đến người khác, các cậu cũng có thể tự mình đi tìm."
"Tóm lại, gom đủ năm sáu mươi người tham gia hành động lần này, tôi nghĩ là tương đối thỏa đáng."
"Mỹ Thực Gia, ghế của cậu xếp hạng khá cao, cậu chịu trách nhiệm trông coi một chút đi, đây là thông tin nhiệm vụ đầy đủ..."
Nói đoạn, Hạ Uyển Long ném ra một cuộn giấy thông tin, thong dong bước vài bước đã xuất hiện ở cửa.
"...À đúng rồi, người đang mê mẩn luyện kim kia, tuy sẽ không trực tiếp tham gia nhiệm vụ tương tự."
"Nhưng anh ta sẽ đưa một loạt tài nguyên, bao gồm dược tề, hộ cụ, phù lục các loại, nhớ đi tìm anh ta lấy..."
Bạch Vô Thương chứng kiến người phụ nữ váy vàng hóa thành một tia sáng vàng biến mất ngoài cửa.
Cậu nắm chặt cuộn giấy, truyền một tia hồn lực vào trong.
Sau đó ném cho Trương Thanh Võ, cũng xoay người rời đi.
"Chuyện khá gấp, tôi đi chuẩn bị trước đây, nửa tiếng nữa tập trung tại cổng thành chính."
---❊ ❖ ❊---
Ma Thuật Phi Mã chạy như bay trên mặt đất, trong chớp mắt, Bạch Vô Thương cúi đầu nghịch chiếc đồng hồ trên tay.
Đây là công cụ liên lạc chuyên dụng của Sơn Hải, từ lần trước quay lại học viện, cậu đã nhân cơ hội làm lại một cái mới.
Hiện tại thông qua nó, Bạch Vô Thương lần lượt liên lạc với Khương Phong, Đinh Nguyệt, Sách Bích Na, An Tiểu Nhu và những người khác.
Vừa gửi lời mời lập đội, vừa từng bước chốt lại cấu hình nhân sự cho đội ngũ.
Người dễ xác định nhất trong số này thực ra là Đinh Nguyệt.
Cô ấy đã thành công thăng hạng Huyền Tướng từ ba bốn tháng trước, từ lâu đã treo danh hiệu Phó bộ trưởng.
Cho nên người đầu tiên Bạch Vô Thương chọn là năm thành viên bộ phận y tế, bao gồm cả Đinh Nguyệt.
Có lẽ chiến lực cá nhân sẽ không quá mạnh, nhưng ai cũng có khả năng tự bảo vệ mình.
Hơn nữa họ còn tinh thông bí thuật trị liệu hoặc hỗ trợ, sẽ rất hữu dụng trong cuộc chiến thú triều.
Những người khác thì nhờ Khương Phong, An Tiểu Nhu giới thiệu.
Tóm lại chỉ có hai yêu cầu.
Thứ nhất, thực lực cá nhân càng mạnh càng tốt.
Thứ hai, phải phục tùng sự sắp xếp, không được là loại người cứng đầu.
Suy cho cùng, đây là nhiệm vụ phối hợp nhóm, càng đồng lòng hợp sức thì càng dễ phối hợp.
Còn bây giờ, Bạch Vô Thương đang vội vã đến sảnh nhiệm vụ Sơn Hải.
Có vật tư chiến lược có thể thuê, giúp nâng cao sức chiến đấu cá nhân và đội ngũ, không có lý do gì để lãng phí.