Chồng Của Tiểu Tam Là Chồng Tôi

Lượt đọc: 2365 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 95
(canh thịt nhẹ): nhung nhớ

❊ ❊ ❊

Hàn Thần mất hết hy vọng về việc người con gái này sẽ cho anh ‘cảm giác thành tựu’. Anh vòng tay ôm lấy cô đang nằm trên ghế sô pha để cô ngồi lên trên người mình, lúc này trên người cô chỉ còn lại nội y nóng bỏng. Bàn tay anh di chuyển khắp chốn trên người cô, cùng cô trao nụ hôn nồng nhiệt, thỏa mãn cái gọi là ‘muốn hôn’ đó.

Hai tay cô vòng ôm lấy cổ anh, ăn khớp trong từng nhịp điệu nụ hôn.

Cô gấp gáp kéo xuống áo sơ mi còn dang dở trên người anh, nhiệt độ cơ thể giữa hai người càng lên cao, dẫn tới những điều tự nhiên sẽ tự khắc xảy ra. Màn dạo đầu bắt đầu rất nhẹ nhàng, chỉ là càng về sau mọi thứ đã không còn nằm trong sự kiểm soát của cô.

Bàn tay anh rung chuyển trong cơ thể cô, những ngón tay đàn ông thon dài như có phép thuật, đi tới đâu đều để lại trong cô cảm giác chấn động lên đỉnh não đến đó. Cơ thể Hứa Đào Nhi liên tục uốn éo tìm cách tránh khỏi bàn tay ma mị đó của anh, không để nó làm càn thêm khiến cô khó chịu tột cùng.

Anh biết rõ ý đồ của cô, tất nhiên không buông tha. Một tay anh ôm chặt không cho cô trốn chạy, tay còn lại đã ra tăng nhịp độ ở nơi nguyệt cốc bí ẩn ấy như là thao tác chào hỏi dù đây không phải lần đầu anh làm vậy. Sau đêm đầu tiên ở khách sạn Mường Thanh khi xưa, cô làm sao có thể hiểu được khát khao cháy bỏng của anh về chuyện đó với cô thêm lần nữa? Anh đã chờ ngày này rất lâu rồi.

“Đào Nhi…”

Anh gọi nhưng cô giận dỗi phớt lờ, không trả lời.

Hàn Thần nhìn biểu hiện khổ sở của cô thì cười khẽ, nụ cười mê hoặc. Bị chê là không có kỹ năng nên anh mới xấu bụng có ý trả đũa người phụ nữ ‘mỏ hỗn’ này. Cánh môi anh khẽ cong lên, sau đó đặt lên đôi môi xinh đẹp của cô một nụ hôn tình tứ. Nhìn cô khổ sở chật vật như vậy, anh thích lắm.

Hứa Đào Nhi ở trên người anh, dù đã cố gắng kiềm chế nhưng miệng vẫn không ngừng phát ra những âm thanh rên rỉ gợi tình. Vì từng ‘trải’ mà như chưa trải bao giờ nên nghĩ đến bản thân phát ra âm thanh rên rỉ đó khiến cô thấy đỏ mặt xấu hổ, nào biết nó vào tai đàn ông lại hấp dẫn vô thường.

Bấy giờ cô đâu còn tập trung được cho nụ hôn nữa, từ lúc môi anh lại gần, chưa có lần nào là cô đúng nhịp. Tốc độ tay của anh càng ngày càng nhanh, tự do tự tại khuấy đảo vùng lãnh thổ đó cứ như mình là vua. Hứa Đào Nhi chịu không được nữa, cô khẩn thiết cầu xin anh dừng lại.

“Đủ… đủ… rồi… Em không… thích, không muốn… nữa… ưm…”

Cô nghĩ mình sắp không xong rồi, khó chịu đưa tay đẩy anh ra. Cảm giác lạ lẫm đó khiến cô muốn khóc lóc bắt đền anh nhưng không được. Cổ họng cất ra ý hờn dỗi ra lệnh nhưng trong hoàn cảnh trai gái như này thật vô dụng. Thậm chí, vì nó, nên khi cô mở miệng có nói gì cũng đều cảm giác như là tiếng nỉ non hoan ái.

“Mới như vậy thôi mà.”

Hàn Thần gương mặt đẹp trai thật hả hê lên tiếng.

Hứa Đào Nhi xấu hổ nài nỉ:

“Đừng mà, em sai rồi… anh đừng làm thế nữa… aa…”

Hàn Thần cho rằng cô đúng là hổ giấy khoe khoang, thế mà ban nãy cô còn lừa được anh… Lúc đó anh quả thực đã tin, anh tưởng rằng cô mạnh mẽ thuần thục chuyện này lắm, nên nghĩ rằng mình phải thật ‘cố gắng chứng minh’ cho cô và để cô hiểu anh mới là ‘mạnh mẽ’ nhất.

Vậy mà không ngờ…

Tự dưng thấy tâm tư ghen tuông của anh với ‘tên kia’ bao năm qua rất vô nghĩa. Đàn ông bên ngoài anh không cho cơ hội tiếp cận cô, chỉ e ngại cô và Tần Dịch Phong ở gần nhau nhiều năm. Nhưng giờ thì anh đã thực sự tin lời của chị Tâm rằng cô và hắn chưa từng một lần chung phòng.

Hàn Thần đổi ngược tư thế, để cô ngồi tựa lại trên lưng sô pha, tay anh nhanh chóng tháo dây lưng ném qua một bên, không quá ba mươi giây thứ quần áo cản trở hai người đều biến mất. Nhân lúc anh dừng lại, Hứa Đào Nhi cả người như được giải thoát, cánh môi ướt át cùng với phần ngực nâng lên nâng xuống thở gấp.

Khi cơ thể cường tráng của anh hiện ra toàn bộ trong mắt cô, dưới ánh đèn halogen đầy kích thích nhìn anh càng thêm nguy hiểm. Cảm nhận được nguy hiểm đang đến, cô ngay tức khắc muốn bỏ chạy nhưng mới chỉ dừng ở suy nghĩ thì anh đã ‘ập’ tới.

“Đào Nhi… em chạy đi đâu cho thoát…”

“Không không… Áaa… em không chơi đuổi bắt với anh đâu, đừng bắt em…”

Hàn Thần ôm giữ cô lại, nâng cặp chân dài của cô lên, gác lên vai anh muốn cô ghì chặt lấy cổ mình. Cô xấu hổ muốn thu về, anh lập tức giữ lại, nhẹ giọng dỗ ngọt:

“Ngoan nào, nhanh thôi em sẽ không cảm thấy đau nữa…”

“Anh lừa trẻ con à… aea ummm…”

Lời nói bị chặn lại, anh trực tiếp đưa thứ khủng bố đó lấp đầy trong cơ thể cô. Cô không có thêm bất cứ cơ hội phản kháng, bắt buộc phải ‘tiếp nhận’ thứ đồ cường bạo đó của anh.

Hứa Đào Nhi chịu sự tấn công dồn dập từ anh, anh không một lúc nào ngừng nghỉ như thể đã chờ giây phút này từ lâu. Dù cô đã trải qua một lần, nhưng ngày đó đã quá lâu nên không có ký ức gì về nó nữa, chưa kể lúc đó cô nghĩ là Tần Dịch Phong nên chỉ muốn xóa sạch nó đi…

Hiện tại, cảm giác khăng khít dù khiến cho cô chịu đau lúc mới bắt đầu nhưng sau đấy cơ thể đã dần thích ứng với sự ra vào đó, lại thêm người đó là anh nên cảm xúc hưng phấn càng tăng thêm khoái cảm. Cô rên rỉ hòa cùng với âm thanh thở dốc quyến rũ của anh, đôi bên kết hợp đặc biệt ăn ý.

Hứa Đào Nhi ở trong phương diện này vô cùng vụng về, nhưng được cái rất ngoan ngoãn nghe theo sự chỉ dẫn của anh. Ví dụ như nếu anh nói ‘thả lỏng cơ thể’, cô sẽ không cố chấp căng cứng người lại. Anh giống như người thầy, dùng tình yêu và ‘kiến thức’ của mình chỉ dẫn cô vào con đường tội lỗi, cùng cô chìm đắm trong những khoái cảm mà tình dục đem lại.

Không biết qua bao lâu, Hứa Đào Nhi đã mệt nhoài do mấy lần đạt đỉnh, nhưng thấy anh vẫn hùng hục chưa có dấu hiệu muốn nghỉ. Cô không chịu được, lên tiếng xin anh dừng lại. Anh không những không dừng, đã vậy còn ra tăng tốc độ là cách bày tỏ sự nhung nhớ và thỏa mãn.

Anh ở bên tai cô nỉ non:

“Đào Nhi… em để anh chờ lâu như vậy… cho anh được làm chính mình một lần được không?”

Dù hoàn cảnh lời nói nhiều phần do nịnh nọt mà ra nhưng cô cảm thấy anh lúc đó đã nói thật từ tận đáy lòng mình. Cho nên không ngăn anh nữa, chỉ là cô mới bước vào con đường này, vẫn còn bỡ ngỡ chưa quen.

Hứa Đào Nhi cảm thấy tư thế này rất ‘khó’, cô trở người, miệng nói không nhưng cơ thể vẫn chấp thuận cho anh. Hàn Thần hiểu ý, chuyển sang một tư thế nhẹ nhàng hơn với cô. Hai người nằm lại lên sô pha, anh ở trên cô, tư thế truyền thống, rất nhanh tiếp tục trở lại trên đường đua ấy…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »