Chồng Của Tiểu Tam Là Chồng Tôi

Lượt đọc: 2402 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 5
biến cố xảy đến

❊ ❊ ❊

“Cô nghĩ sao?”

Hàn Thần hỏi ngược lại cô khiến cô bối rối, câu trả lời đã rõ ràng nhưng nói ra lại tạo cảm giác rất ngượng ngùng.

Ngay lúc Hứa Đào Nhi không biết phải trả lời như thế nào, anh đã hỏi:

“Ẩn dụ của bầu trời đêm nay là gì?”

Một câu hỏi giống như anh đã bóc tách được ý nghĩa của bầu trời đêm ở New York. Cô ngước nhìn lên bầu trời, chần chừ một lúc, sau đó nửa thật nửa đùa mỉm cười xinh đẹp nói:

“Tôi cảm thấy bầu trời hôm nay rất hỗn loạn, trăng và sao… giống như trái tim tôi, không được bình tĩnh…”

‘...’

Suốt một quãng đường sau đấy hai người chẳng nói được mấy câu. Càng đi, cô càng không hiểu quy luật của anh, có lẽ thông qua chi tiết đi vòng vòng không có điểm đích ấy, cô đã nhận ra anh cũng giống như cô, cũng đang bối rối bởi câu nói đầy hàm ý thả thính của mình.

Không sao, không sao… bất kể một hành động gì của anh, cô đều cảm thấy anh đúng gu cô cho nên… sự khó hiểu của anh cô xin được tình nguyện chìm đắm.

Nhưng đời thì làm gì có chuyện vô lý kéo dài mãi như thế, quả nhiên, không đến mười phút sau đã có người thứ ba tìm đến anh. Đối phương đứng không xa, là một cô gái. Từ góc độ của cô nhìn sang, không rõ mặt. Cô mới nhớ tới anh là người đã có vị hôn thê, cả lòng buồn ủ rũ:

“Vậy anh qua đó đi! Tôi không sao, không cần bận tâm!”

Hàn Thần nhìn cô, khẽ gật đầu:

“Cô cứ tự nhiên!”

“Tôi biết rồi! Cảm ơn anh đã giải vây cho tôi ngày hôm nay.”

“Ừm!”

Nhìn anh đi về hướng người phụ nữ kia, Hứa Đào Nhi chán nản đi về hướng ngược lại. Đi mấy bước lại bực tức nện giày xuống nền đất, tâm trạng xúc động buồn bã tiến tới ngồi bịch xuống xích đu trong vườn sau khách sạn, cô gọi nhóm cho Thiển Tây và Bạch Đô than vãn.

“Hức hức, hiếm lắm em mới tìm thấy người đúng gu mà, tại sao lại như thế…”

Sắc mặt Thiển Tây và Bạch Đô đều không có bất ngờ, biết rằng chuyện này cô sớm phải đối mặt.

“Không sao, ngoài kia còn đầy người đúng gu em.”

“Anh nói dối, nếu đầy thì tại sao hơn hai chục năm nay em mới gặp được có Hàn Thần?”

“Chết chết, vả ngay vào cái mỏ hỗn. Không được gọi tên Ngài ấy tùy tiện như thế có nghe chưa? Thôi, em ở đó thêm lúc nữa rồi về đi, tôi và Thiển Tây phải đi xử lý chút việc.”

“Huhu… Buồn chết mất thôi…”

Có lẽ vì tiết trời gió hiu hiu, nên khi ngồi thêm một lúc thì cơn buồn ngủ ập tới. Hứa Đào Nhi tranh thủ tựa vào thành ghế xích đu chợp mắt một chút, đến khi cô nghe thấy động tĩnh thì từ từ mở mắt ra.

“Con ranh này trốn ra tận đây, làm ông mày tìm mãi mới thấy!”

Nghe tiếng chửi thề, Hứa Đào Nhi giật mình quay lại. Phía sau, hai người đàn ông lạ mặt bất ngờ lao đến, không cho cô cơ hội hét lên một tiếng tròn vành chúng đã bịt miệng cô bằng miếng vải tẩm thuốc mê. Trước khi chìm trong cơn mê, cô mơ màng nhìn thấy Tần Dịch Phong.

Lúc Hàn Thần nói chuyện với Hàn An Tư xong quay lại chỗ cũ thì đã không thấy Hứa Đào Nhi nữa, thậm chí một chút hơi ấm của cô cũng không còn lưu lại. Trong lòng anh thoáng chốc không vui, quay người định rời đi.

Nhưng nghĩ thế nào lại cảm giác không yên tâm, cho nên anh gọi thư ký Lưu cánh tay đắc lực tới, dặn dò:

“Bảo tài xế đưa cô ta về đi.”

“Vâng, thưa Ngài.”

Có điều sau đấy, thư ký Lưu cùng đám vệ sĩ tìm mãi vẫn không thấy Hứa Đào Nhi đâu cả. Thư ký Lưu nói với Hàn Thần có khi nào cô đã về trước?

Hàn Thần trầm ngâm, sau khi suy tính cụ thể lập tức cho người check toàn bộ camera của buổi tiệc ngày hôm nay. Trên màn hình camera, phát hiện Tần Dịch Phong ôm cô lên phòng nghỉ khách sạn, sắc mặt anh lập tức trắng bệch…

Tại phòng khách sạn.

Tần Dịch Phong nhìn Hứa Đào Nhi đang mê man nằm trên giường, hôm nay cô mặc trang phục dạ hội trông vô cùng đẹp mắt. Nhất là vòng eo nhỏ nhắn cùng vòng ba đầy đặn khiến cho anh ta liên tưởng đến những hình ảnh triền miên khó cưỡng. Cố gắng kiềm chế cảm giác hưng phấn, anh ta từng bước từng bước cởi bỏ bộ y phục trên người cô.

Lúc ấy điện thoại anh ta reo lên, nhìn thấy là đám bạn của mình thì nghe máy với giọng gắt gỏng:

“Chúng mày cứ từ từ, tao chơi xong sẽ đến lượt chúng mày.”

Nói rồi không để bọn họ lên tiếng, Tần Dịch Phong tắt điện thoại, tắt cả nguồn.

Bấy giờ anh ta không thể khống chế mà cúi xuống đặt nụ hôn lên môi cô, Hứa Đào Nhi trong cơn mê vẫn cố dùng chút ý thức để vùng vẫy, nhưng vô tác dụng. Dưới tác dụng của thuốc, cô thực sự buông xuôi mà chìm sâu vào giấc ngủ, bỏ mặc mọi chuyện phía sau sắp xảy ra…

Ngay khi Tần Dịch Phong vừa mới chạm nhẹ vào cánh môi đỏ thì bất chợt cửa phòng khách sạn đột nhiên bị đạp tung, tạo nên âm thanh thật lớn. Anh ta tức giận không thèm quay lại mà hét lên như thể bị chọc phải tiết:

“Tao đã bảo chúng mày từ từ, tại sao còn dám vào phá… hự…”

Tiếng hét bị cắt ngang khi hắn ta ăn trọn một cú đạp trí mạng từ Hàn Thần. Tần Dịch Phong sõng soài dưới đất, chưa kịp nhìn rõ thứ gì đã ngay tức khắc bị thư ký Lưu dùng một chưởng đánh ngất. Hàn Thần tiến tới, tức giận giáng thêm một cước vào người Tần Dịch Phong.

Ngay tại đất của anh mà cũng có tên khốn muốn giở trò rác rưởi này sao?

Thư ký Lưu muốn đi tới kiểm tra Hứa Đào Nhi có bị sao không thì đã bị Hàn Thần ngăn lại, ánh mắt anh lạnh lùng. Thư ký Lưu biết mình phạm sai lầm, lập tức cụp mắt, cúi gập đầu không nhìn đến Hứa Đào Nhi quần áo không chỉnh tề nữa. Nhìn thêm chỉ sợ mai không còn mắt đối diện với nhân gian.

Hàn Thần lạnh giọng ra lệnh cho thư ký Lưu:

“Đem tên rác rưởi này đi.”

Tần Dịch Phong bị kéo đi rồi, căn phòng chỉ còn lại mình anh cùng người phụ nữ đầy ma mị trên giường. Ánh mắt anh thâm sâu như biển nhìn chằm chằm vào cô giống như đang suy tính một kế hoạch dài hạn cùng với những âm mưu không lường trước được.

Anh đi tới, kéo chăn trên giường, tung một cái chiếc chăn liền che kín từ đầu đến chân Hứa Đào Nhi, tính phủ ấm cho cô nhưng hơi quá tay. Anh quay người định bỏ đi, nhưng rồi trong đầu chợt hiện về cảnh tượng lúc Lưỡng Triều đưa lời mời gọi. Thái độ của cô không những không chối bỏ mà còn tỏ ra rất thích thú… điều đó không khác gì cục đá mắc nghẹn trong lòng khiến anh nhất thời bực tức không kiểm soát được.

Quyết định nhanh chóng trở lại bên cạnh cô. Làm những việc không nên làm với cô gái còn đang miên man trên giường…

Hàn Thần cho rằng anh không sai, anh chỉ đang giải mã thứ cảm xúc bực tức đến khó tả của mình. Và rồi khi hai thân thể hòa quyện vào nhau… Cảm xúc của anh vô cùng phức tạp, đối với người phụ nữ này là nhiều hơn nhiều sự bí ẩn và mê hoặc.

Về sau, nếu có xảy ra hậu quả gì thì một đêm này… thực sự xứng đáng đánh đổi.

Cơn đau đầu dữ dội ập tới khiến cơn ác mộng bị cắt ngang, Hứa Đào Nhi mơ màng hé mở đôi mắt. Đập vào mắt là khung cảnh xa lạ, thêm cơ thể đau nhức đến tàn tạ khiến cảm xúc của cô như rơi xuống vực thẳm.

Cô nhìn sang bên cạnh, quả nhiên là Tần Dịch Phong…

Cố gắng gượng cơn đau ở phía bên dưới, với tay lấy chăn quấn lên người mình. Nhìn hiện trường bộn bề cùng phản ứng cơ thể rõ mồn một khiến cô tức đến nghẹn lời.

“Tần Dịch Phong… anh dậy ngay cho tôi…”

Tần Dịch Phong không có động tĩnh.

“Tên khốn, anh mau dậy ngay… Anh vẫn còn có mặt mũi để ngủ say như vậy hay sao hả?”

Hai hàng nước mắt chảy dài vì quá uất hận, cô không tin cả một bầu trời trong trắng đã bị trao cho tên khốn hèn hạ này. Ừ thì tình cảnh này cô vốn đã chứng kiến nhiều trong giới người mẫu khắc nghiệt, nhưng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ phải trải qua. Bởi Hứa gia dù thế nào vẫn là một gia tộc có máu mặt trong giới quý tộc, ai muốn đụng vào cô cũng phải nghĩ đến hậu quả khôn lường phía sau.

Vậy… vậy mà…

“A… khốn kiếp…”

Hứa Đào Nhi như phát điên, liên tục đánh đấm Tần Dịch Phong. Cuối cùng cũng khiến hắn ta hơi hơi tỉnh lại, đầu óc hắn chưa ý thức được gì. Đúng lúc này, không rõ tại sao cánh cửa phòng khách sạn vẫn luôn đóng chặt đột nhiên bị mở ra. Một đám paparazzi liều mạng xông vào.

“Tách, tách, tách…”

“Cô Hứa… quan hệ của cô và Tần thiếu là gì, tại sao hai người lại qua đêm với nhau… xin cô hãy trả lời …”

“Tách, tách…”

Tiếng nói bị áp đi bởi âm thanh ‘tách tách’ liên tục của máy ảnh. Ống kính máy quay, máy ảnh liên tục chớp nháy chiếu về phía cô. Hứa Đào Nhi đã từng đứng trước hàng nghìn máy ảnh, cho dù so với lúc cô mới vào nghề vẫn còn nhiều lo lắng nhưng chưa bao giờ cảm thấy suy sụp như lúc này.

Từng tiếng ‘tách’ bấm máy lia lịa, cùng với một loạt các câu hỏi của đám chó săn giống như một đám xã hội đen đang chĩa súng về phía cô, cứ thế hủy hoại đi toàn bộ những gì mà cô đang có…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »