Chồng Của Tiểu Tam Là Chồng Tôi

Lượt đọc: 2320 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 10
anh họ tần... thần minh?

❊ ❊ ❊

Tròng mắt chợt ửng đỏ, đến khi con trai níu níu tay cô, cô mới chợt giật mình.

“Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc? Có phải do con đã khiến mẹ buồn phiền đúng không ạ?”

Nhóc là trẻ con, nhưng không có nghĩa là không nhìn ra ngày hôm nay mẹ nhóc phải hạ mình như thế nào trước cha của Hàn An Nhiên. Và nhóc cũng hiểu ra được, đối với thể loại người nào thì cậu nhóc và mẹ không thể chọc vào.

“Hả? Mẹ đâu có khóc?”

Cô lấy tay vờ dụi mắt:

“Bụi bay vào mắt mẹ đấy!”

Tần Minh không biết có tin hay không, thằng bé nhìn cô chăm chú, ánh mắt lo lắng, trông rất tội nghiệp:

“Vậy để con thổi bụi cho mẹ nha!”

Lỡ nói dối rồi, Hứa Đào Nhi đành để con trai thổi bụi cho mình. Ánh mắt lại len lén nhìn về phía chiếc xe dần đi xa. Rốt cuộc, mọi thứ cảm xúc tiếc nuối, uất hận vô cùng tồi tệ vẫn bám riết lấy cô.

Cô vòng tay ôm lấy con trai:

“Con trai phải ngoan nhé! Lớn nhanh còn làm chỗ dựa vững chắc cho mẹ nữa!”

Tần Minh ôm chặt cô, giọng chắc nịch:

“Vâng ạ, mẹ đừng buồn nữa nhé!”

“Ừm, có con, mẹ không buồn nữa.”

Trong xã hội ngột ngạt bí bách này, dù có bao nhiêu chuyện không vui, dù có bao nhiêu sự không cam tâm thì cô vẫn phải cố gắng chống chọi, cố gắng tìm cho mình một động lực gì đó để sống tiếp… Mà động lực ấy… thật mềm mại mũm mĩm và ở ngay trong lòng cô đây rồi!

Những thứ vốn từ ban đầu chẳng thuộc về cô, dù lòng vẫn luôn nặng trĩu tâm tư nhưng cuối cùng vẫn phải buông bỏ…

“Về thôi, mẹ đưa con về!”

“Vâng, chúng ta về nhà thôi…”

Chiếc xe Koenigsegg Regera lái đi thật xa, đến khi qua gương chiếu hậu đã không còn in lên hình bóng của Hứa Đào Nhi và Tần Minh, Hàn Thần mới thu hồi tâm tư của mình về lại bên trong xe.

Bên cạnh, Hàn An Nhiên ngồi ở trong ghế an toàn cho trẻ nhỏ vẫn luôn không ngừng nói về sự yêu thích của cô bé đối với Tần Minh. Biết loáng thoáng Hàn Thần quen mẹ của Tần Minh cô nhóc đã ngỏ ý hỏi ý kiến Hàn Thần hôm nào mời Tần Minh về nhà chơi, dù sao trường học cách nhà mình cũng không xa, chơi một lúc thôi mà.

“Ba ơi, anh Tần Minh đẹp trai, mẹ của anh ấy cũng rất xinh đẹp. Con muốn được xinh đẹp như cô ấy để anh Tần Minh thích hôn con như thích hôn cô ấy!”

Nghe Hàn An Nhiên vẫn canh cánh ước ao không đứng đắn này, Hàn Thần nghiêm mặt nhìn sang:

“Con gái con đứa, thật không đứng đắn chút nào! Ta cấm nghe chưa?”

Hàn An Nhiên hơi chu chu cái môi nhỏ.

“Sao lúc ba nói chuyện với cô xinh đẹp thì nhẹ nhàng mà nói chuyện với con lại tức giận thế ạ? Đúng là cả ba và anh Tần Minh đều chỉ thích gái xinh, mà không thích con… con giận rồi… không chơi với ba nữa…”

Có à?

Có nhẹ nhàng sao?

Hàn Thần không mấy thoải mái khi bị đứa nhóc này chọc vào chỗ khó trong lòng. Anh hắng giọng một cái, sau đấy giọng nhẹ hẳn đi khi nói chuyện với Hàn An Nhiên.

“Ngoan. Nhiên Nhiên không xấu, Nhiên Nhiên là đẹp nhất.”

Hàn An Nhiên gương mặt xị xuống, buồn bã hẳn đi, hai mắt cô bé rưng rưng:

“Ba nói dối, cả ‘cô’ và ‘ba ba’ đều nói Nhiên Nhiên giống mẹ, không xinh đẹp…”

Hàn Thần chợt không vui, nhất định về nhà sẽ chấn chỉnh lại chuyện này. Trẻ con như tờ giấy trắng, nói chuyện hay hành động như thế nào đều có ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý trẻ nhỏ sau này. Anh tinh ý nhận ra, Hàn An Nhiên đang có dấu hiệu bị tự ti về ngoại hình. Rất không tốt.

“Con nghe ta hay nghe ‘cô’ và ‘ba ba’ của con?”

“Tất nhiên là con nghe ba.”

Hàn Thần xoa đầu con bé.

“Vậy nên, ta nói con xinh đẹp, thì chính là xinh đẹp.”

Thấy Hàn Thần nghiêm túc như vậy, Hàn An Nhiên mới thôi không khóc. Cô nhóc ngồi im ỉm một chỗ, chẳng biết nghĩ ngợi điều gì mà mặt cứ buồn thiu. Qua mấy phút sau, bé con chợt quay sang nhìn anh, cất lên chất giọng thỏ thẻ:

“Vậy ba thấy con với cô xinh đẹp mẹ của anh Tần Minh… Ai xinh hơn?”

Cái này còn phải hỏi sao?

Hàn Thần chậm hai giây mới trả lời:

“Tất nhiên là Nhiên Nhiên.”

Dù biết lời này không chắc là thật lòng nhưng Hàn An Nhiên cũng yên lòng. Cô bé bật cười khanh khách rồi quay đi nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe. Miệng lẩm bẩm.

“Vậy đợi con lớn hơn sẽ hôn Tần Minh.”

“Sao con lại thích hôn thằng nhóc đó?”

Hàn Thần khó hiểu.

Rốt cuộc giấy trắng Hàn An Nhiên này đã bị cô và ba ba của nó tô vẽ những gì lên vậy?

Hàn An Nhiên cũng thành thật trả lời anh:

“Vì anh Tần Minh đẹp trai ạ, hí hí…”

“...”

Không được, Hàn Thần vẫn phải nghiêm khắc dạy dỗ con nhóc này, nếu không sau này sẽ xảy ra chuyện lớn mất.

“Nhiên Nhiên, con nghe rõ đây, ta không thích con và thằng nhóc đó chơi đùa với nhau vượt quá tình bạn. Nhất là con, con mà dám có ý đồ bất chính với thằng nhóc đó, vậy thì từ giờ ta sẽ không yêu thương con nữa.”

Chưa bao giờ mà Hàn Thần lại nói chuyện như vậy với Hàn An Nhiên. Con bé nghĩ anh nổi giận, sợ hãi mà hai mắt rưng rưng khóc. Sự thật thì dù ba ba hay cô có nói gì con bé cũng không sợ, riêng có ba Hàn Thần, chỉ một ánh nhìn hay một câu nói cũng khiến con bé sợ mà khóc nức lên.

“Tại sao? Ba… không thích? Anh Tần Minh là chàng trai tốt mà…”

Hàn Thần bị tiếng khóc của Hàn An Nhiên quấy nhiễu, anh nâng tay giay giay mi tâm. Bây giờ lại có cùng câu hỏi với Hứa Đào Nhi rằng ở trường những đứa nhóc này học được cái gì vậy?

Không ổn, thật không ổn!

Anh sẽ phải tìm hiểu xem thầy cô giáo ở trường đã dạy dỗ những gì cho con trẻ, để con trẻ mới tí tuổi đầu đã nghĩ đến chuyện cưới xin, trai gái rồi.

Cuối cùng, biết làm thế nào cũng không ngăn cản được ‘khát khao’ của Hàn An Nhiên. Hàn Thần chỉ đành nói với con bé:

“Nhà mình với nhà họ có họ hàng, Thần Minh là anh họ của con đấy!”

“Ơ… anh họ á?”

Hàn An Nhiên hai mắt mọng nước, nín khóc nhìn anh.

“Ừ. Vậy nên con không được hôn Thần Minh, vì như thế là loạn luân, là vi phạm pháp pháp luật, sẽ bị bắt vào tù. Hiểu chưa?”

Hàn An Nhiên chữ hiểu chữ không, thứ duy nhất đọng lại trong đầu con bé là thần sắc nghiêm nghị của Hàn Thần cùng với hai chữ ‘anh họ’. Đến cùng dù không muốn nhưng bé đã biết không được hôn ‘anh họ’, nếu không sẽ bị bắt đi tù. Cũng vì thế mà triệt để không dám động đến Tần Minh sau này nữa.

Lúc chiếc xe dần về tới dinh thự Hoàng Thành Mường Thanh, Hàn An Nhiên chợt nói với Hàn Thần:

“Nhưng ba ơi, anh ấy tên là Tần Minh, không phải Thần Minh ạ!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »