Chí tôn tiểu tiên y

Lượt đọc: 1104 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
431 Cơ hội hiếm có, cô phải trân trọng

❊ ❊ ❊

Viện trưởng Hoàng thấy mình không đáp ứng yêu cầu của Hoa Thiên Thành, đối phương liền đòi từ chức, ông chợt đứng bật dậy khỏi ghế, không vui nói: "Thiên Thành, tôi coi trọng cậu là một nhân tài nên luôn nhường nhịn cậu, cậu đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Cậu làm vậy hoàn toàn là đang gây sự vô lý. Yêu cầu của cậu tôi không thể đáp ứng, cậu muốn từ chức thì cứ từ chức đi."

Nghe vậy, Hoa Thiên Thành lập tức lấy giấy viết thư trên bàn, xoạt xoạt vài nét, viết xong đơn từ chức rồi đập mạnh xuống bàn Viện trưởng Hoàng, nói: "Đây là đơn từ chức của tôi, chiều nay tôi sẽ không đến làm việc nữa. Ông là một vị viện trưởng lớn mà ngay cả chuyện nhỏ nhặt thế này cũng không giải quyết nổi, tôi đi theo ông thì còn tiền đồ gì nữa? Ông làm tôi thất vọng quá." Nói xong, Hoa Thiên Thành quay người bỏ đi.

Thấy Hoa Thiên Thành thực sự muốn từ chức, Viện trưởng Hoàng có chút hoảng hốt: "Quay lại, quay lại đây, để tôi nghĩ cách khác, cậu đúng là muốn dồn tôi vào đường cùng mà."

"Thế mới đúng chứ, ông là viện trưởng lớn, chút chuyện này mà còn làm khó được ông sao? Cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn, thế nào cũng sẽ có cách thôi." Vừa nói, Hoa Thiên Thành vừa quay lại ngồi xuống ghế sô pha.

Hoa Thiên Thành lấy ra một bao thuốc lá Ngọc Khê, đưa cho Viện trưởng Hoàng một điếu, tự mình cũng châm một điếu rồi chậm rãi hút. Viện trưởng Hoàng có chút bứt rứt đi lại trong phòng làm việc hai vòng, sau đó đột ngột dừng bước nói: "Thế này đi, cậu mau bảo Đinh Hương mang theo chứng minh nhân dân đến Bệnh viện Nhân dân của chúng ta, ký một thỏa thuận thuê mướn với khoa ngoại của các cậu, là dạng hộ lý hợp đồng, như vậy cấp trên có kiểm tra thì tôi cũng dễ ăn nói. Sau khi ký hợp đồng xong thì cứ lưu hợp đồng ở khoa ngoại. Sau đó bảo Kháng Hiểu Nghệ kèm cặp cho Đinh Hương những kiến thức cơ bản về y tá, bắt đầu từ chiều nay, những gì cần học thuộc lòng thì bảo cô ấy học ngay đi, những kỹ thuật tiêm cơ bản cậu cũng dạy cho cô ấy vào buổi tối. Đừng để đến lúc vào lớp y tá, hỏi gì cũng không biết, như thế thì mất mặt bệnh viện chúng ta lắm."

"Xong xuôi, tôi sẽ gọi điện cho Cục trưởng Cẩu của Cục Y tế huyện nói một tiếng, nhờ ông ấy chiếu cố đôi chút. Lớp tập huấn y tá lần này do Cục Y tế huyện chủ trì, Bệnh viện Nhân dân huyện đăng cai. Đến lúc bế giảng, lãnh đạo cấp huyện có thể sẽ tham dự lễ bế giảng. Các Bệnh viện Nhân dân trấn trong huyện ta đều đã sắp xếp y tá đi tập huấn. Lãnh đạo cấp trên rất coi trọng, bệnh viện chúng ta sắp xếp cho Đinh Hương đi, trong lòng tôi cứ thấp thỏm không yên. Nếu không phải vì y thuật của cậu cao siêu, nhân tài khó kiếm, thì tôi thật sự không muốn làm thế này. Còn ngẩn người ra đó làm gì, mau đi sắp xếp đi?"

Lúc này Hoa Thiên Thành mới mỉm cười: "Cảm ơn Viện trưởng, tôi sẽ làm việc thật tốt, không cho tôi làm chủ nhiệm thì tôi vẫn hoàn thành tốt công việc chuyên môn của mình. Tôi đi trước đây, đợi mọi chuyện ổn thỏa, tôi sẽ báo cáo lại với ông."

"Đi đi, đi đi." Viện trưởng Hoàng nhìn Hoa Thiên Thành đang vui vẻ thì vẫy vẫy tay, rồi lại ngồi xuống xem xét tình hình hồi phục của bệnh nhân mỗi ngày tại Bệnh viện Nhân dân cũng như tình hình thu nhập của bệnh viện.

Trở lại văn phòng, Hoa Thiên Thành lập tức gọi điện cho Đinh Hương và Mã Trung. Nửa tiếng sau, Mã Trung đã đưa Đinh Hương mang theo chứng minh nhân dân đến văn phòng của Hoa Thiên Thành.

Mã Trung và Đinh Hương là lần đầu đến văn phòng của Hoa Thiên Thành, cả hai đều nhìn đông ngó tây. Hoa Thiên Thành nói với Mã Trung trước: "Mã Trung, anh đã đến trấn rồi thì về nhà xem sao trước đi. Mang những loại thuốc chưa mang theo lên đây. Sáng mai hoặc tối mai đến nhà tôi đều được. Tôi cần sắp xếp cho chị dâu tham gia lớp học y tá, chiều nay khá bận, đợi sáng mai đưa chị ấy đi rồi chúng ta hãy bàn chuyện khác." Mã Trung gật đầu, rồi lái xe rời đi.

"Chị dâu, lần này có thể để chị đi học là tôi và Viện trưởng Hoàng đã nài nỉ mãi, trong tình thế không còn cách nào khác ông ấy mới đồng ý. Cơ hội hiếm có, chị phải trân trọng. Gặp khó khăn đừng sợ, mọi chuyện đã có tôi. Lát nữa tôi đưa chị đến phòng y tá, để Kháng Hiểu Nghệ giảng cho chị những kiến thức cơ bản về y tá, tối về nhà chị cần học thuộc lòng thì học, cần ghi nhớ thì ghi nhớ. Chị là một người phụ nữ thông minh, tôi có lòng tin với chị. Chị cũng phải có lòng tin với chính mình, lần này đi học xong sẽ được cấp chứng chỉ tốt nghiệp, có chứng chỉ này, sau này chị có thể làm nghề y tá. Tôi là một thầy thuốc Đông y, tôi nhất định phải làm nên tên tuổi trong nghề này. Hiện tại chị cần sự giúp đỡ của tôi, đợi chị học xong y tá, tôi sẽ cần sự giúp đỡ của chị, đây cũng là cơ hội để thay đổi vận mệnh của chị. Chị hiểu không?"

Đinh Hương nghe xong, đôi mắt sâu thẳm tràn ngập lệ nóng, nói: "Thiên Thành, cậu đối xử với chị quá tốt. Cậu làm cho chị nhìn thấy ánh bình minh, chị tuyệt đối sẽ không phụ lòng mong đợi của cậu, dù tối không ngủ chị cũng sẽ ghi nhớ những kiến thức cơ bản của y tá. Thời gian gấp rút, bây giờ cậu đưa chị đi tìm Kháng Hiểu Nghệ đi, chúng chị cũng quen nhau rồi, có chỗ nào không hiểu, chị sẽ tự hỏi cô ấy."

Thế là Hoa Thiên Thành dẫn Đinh Hương cùng đến phòng y tá của Kháng Hiểu Nghệ, dặn dò Kháng Hiểu Nghệ như vậy xong xuôi thì rời đi. Kháng Hiểu Nghệ ít tuổi hơn Đinh Hương, đây là lần đầu tiên cô làm thầy của Đinh Hương nên rất tận tâm kèm cặp. Cô biết, Đinh Hương là ân nhân của Hoa Thiên Thành, cũng chính là ân nhân của cô. Tuy rằng Hoa Thiên Thành cuối cùng không thể cưới cô làm vợ, nhưng cô hiện tại là người đàn bà của Hoa Thiên Thành, cô không cao, ngoại hình cũng không quá xuất sắc, có thể nhận được tình yêu của Hoa Thiên Thành, cô đã thấy mãn nguyện lắm rồi, không mong cầu gì hơn.

Chính vì Kháng Hiểu Nghệ có suy nghĩ như vậy nên cô dạy rất nghiêm túc, Đinh Hương cũng học vô cùng khổ cực. Suốt cả buổi chiều, Kháng Hiểu Nghệ và Đinh Hương đều đắm chìm trong việc học tập căng thẳng...

Lại nói về Trần Thành, buổi sáng cậu ta vô tình nghe được đại khái nội dung cuộc điện thoại của Hoa Thiên Thành gọi cho Đinh Hương. Đợi Đinh Hương được Mã Trung đón đi, cậu ta mới ngủ dậy rồi bắt đầu hút thuốc. Vợ mình là Đinh Hương không theo mình nữa, muốn ly hôn, đây là chuyện lớn. Mấy ngày nay cậu ta luôn suy nghĩ về chuyện này, nghĩ đến đau cả đầu. Lúc Đinh Hương gả cho cậu ta vốn dĩ đã không yêu cậu ta, từ sau khi biết cậu ta bị chứng co dương vật bẩm sinh, lại càng thất vọng tột cùng, đụng vào một cái cũng không cho, lòng cậu ta cũng lạnh ngắt.

Trước đây, dù thế nào đi nữa, Đinh Hương vẫn là vợ mình, giặt giũ nấu nướng đều là việc của Đinh Hương. Thế nhưng giờ đây Đinh Hương lại quá để tâm đến Hoa Thiên Thành, sau khi nấu cơm xong xuôi liền chạy đến chỗ Hoa Thiên Thành. Mỗi khi đêm xuống nhắm mắt lại, trong đầu cậu ta toàn là hình ảnh Đinh Hương và Hoa Thiên Thành ôm hôn nhau trước tòa lầu nhỏ hôm đó. Hình ảnh này như một con dao cứa vào tim cậu ta, đau đến mức không thở nổi. Mặc dù cậu ta không thể làm chuyện đó với Đinh Hương một cách đàng hoàng, nhưng cậu ta là đàn ông. Không thể trơ mắt nhìn vợ mình bị Hoa Thiên Thành cướp mất.

Cậu ta hận Đinh Hương, cậu ta càng hận Hoa Thiên Thành hơn, hắn đã có bao nhiêu người đàn bà xinh đẹp rồi, tại sao còn muốn cướp vợ của Trần Thành cậu? Đinh Hương đáng thương hay không thì liên quan gì đến hắn, đây chẳng phải là lo chuyện bao đồng sao? Không thể để Đinh Hương đi học y tá, vốn dĩ khoảng cách giữa hai người đã rất xa, nếu Đinh Hương học y tá xong, liệu Trần Thành cậu còn hy vọng níu kéo được Đinh Hương nữa hay không?

[DeepSeek phụ dịch] ChuongId:387
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »