Chất Nữ

Lượt đọc: 10822 | 3 Đánh giá: 7,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 83
tới duyệt châu

❊ ❊ ❊

Đối với phản ứng của Phượng Ly Ngô, Khương Tú Nhuận đều dự đoán được trước.

Nếu là trước kia, mày kiếm Phượng Ly Ngô nhướn lên, nàng tất nhiên là không dám tự mình chủ trương.

Nhưng bây giờ Khương Tú Nhuận cũng dần dần thăm dò giới hạn của chàng, biết được với những chuyện nhỏ Phượng Ly Ngô cũng không phải là người ngang ngược, liền cẩn thận từng li từng tí dựa vào người chàng. Tay mân mê chiếc nút trên cổ áo chàng nói:

- Điện hạ có biết hơn một tháng tới, người ở trong phủ được mấy ngày không? Cho phép người ta đi thư viện, nhưng ở thư viện tiên sinh cùng đồng môn đều đi tham dự Mặc Trì thư hội, cũng đóng cửa hơn một tháng. Vậy ta cũng chỉ có thể cô quạnh ở trong phủ...

Phượng Ly Ngô được ngón tay thon dài của nàng vỗ về, có chút không quan tâm nói:

- Làm sao? Ở trong phủ Thái tử không tốt sao?

Khương Tú Nhuận cọ cọ vào cằm chàng nói:

- Tháng sau Thái tử sẽ tuần sát dọc theo bố phòng của kênh đào, trước khi mùa thu tới nước bị đóng băng phải kiểm tra được toàn bộ công trình, nên có cả một tháng không ở trong phủ. Kỳ thực Ngụy quốc tuy xa, nhưng lại khá gần với nơi Thái tử tới thị sát bố phòng. Nếu như thư hội kết thúc sớm, còn có thể tụ hợp với Thái tử, không phải rất tốt sao?

Phượng Ly Ngô ngược lại không ngờ tới, Khương Tú Nhuận lại tính được chuẩn xác hành trình của mình như vậy. Chỉ cần nàng tính toán xem mình xuất phủ bao lâu, rồi tỏ ra lưu luyến không rời, cả người như tỏa ra một cỗ sức mạnh rung động lòng người, khiến chàngg không kiềm chế được.

Giọng nói chàng có chút hòa hoãn lại:

- Cô không đi tuần sát dọc theo đường sông, chỉ thuận tiện nhìn xem bố phòng ở vài nơi, cũng sẽ không đi lâu, nàng nếu không nỡ rời xa... thì Cô đưa nàng theo cùng là được.

Khương Tú Nhuận lại lắc đầu:

- Đi cùng điện hạ, chẳng phải sẽ phải giả danh nam tử, lúc đó bị Điện hạ kéo ta vào doanh trướng, bị người khác nhìn thấy, danh dự Điện hạ còn cần không?

Phượng Ly Ngô vốn kiên định mười phần, nhưng hiện tại thành năm phần mềm mại. Kỳ thật chàng cũng biết nguyên nhân Khương Tú Nhuận không kiên nhẫn đợi ở trong phủ.

Mấy ngày nay gã sai vặt đến báo, Tào Khê phái người nhìn chằm chằm động tĩnh của tiểu Khương công tử, tựa hồ muốn tóm bằng được nhược điểm của tiểu Khương công tử với Tĩnh cơ, cả hai viện đều gài người vào theo dõi.

Cũng chính bởi vì Tào Khê chằm chằm nhìn vào, cho nên rất nhiều ngày rồi Khương Tú Nhuận không tiếp tục trở lại viện của Dao cơ.

Nếu nàng đã không muốn nhìn chướng khí ở hậu trạch, vậy để nàng ra ngoài giải sầu cũng được, chờ qua thời gian này, trở lại cũng được.

Nghĩ như vậy cuối cùng chàng thả lỏng tâm tình, để cho Khương Tú Nhuận đi tham gia thư hội.

Nhìn hai mắt Khương Tú Nhuận mang theo ngạc nhiên quang mang nhìn chàng, Phượng Ly Ngô chỉ mỉm cười xoa mặt của nàng.

Đến cùng vẫn là tính tình trẻ con, thừa dịp nàng còn chưa sinh con nối dòng cho mình, liền sủng ái nàng hơn một chút, chơi chán rồi sau cũng hồi tâm.

Mang theo ý nghĩ như vậy, Phượng Ly Ngô quyết định để nàng đi chơi lần này.

Trước đó khi chàng ở thư viện nhìn thấy nàng đứng trên bục cao hùng biện, khẩu chiến đám nho sinh, phong thái lúc đó vô cùng rực rỡ, nếu nàng đã thích, thì để cho nàng đi.

Được Phượng Ly Ngô cho phép, hành trình sau đó cũng rất thuận tiện.

Bởi vì sợ nàng trên đường xóc nảy, Phượng Ly Ngô sai người cải tiến một cỗ xe ngựa của mình cho nàng dùng.

Xe ngựa này vốn là chuyên dụng cho Thái tử, trước sau đều khắc biểu tượng vương tử ở góc xe, trên mui xe điêu khắc đầu một con bạch hổ có đôi mắt màu xanh, nhìn qua vô cùng uy vũ bất phàm. Nhưng chỗ đặc biệt của xe ngựa lại là toa xe không nằm cố định trên bánh xe, mà được dùng lò xo mềm gắn kết giữa toa xe và bánh xe, cho nên khi di chuyển dù nhanh, nhưng trong xe lại vô cùng ổn định.

Biểu tượng thần thú của vương tử bằng đồng ở góc xe được tháo xuống, toa xe vẫn giữ nguyên khung, bên trong còn đặc biệt trang bị thêm mấy ngăn kéo nhỏ đựng đồ ăn vặt cho thiếu phó đại nhân, thậm chí còn làm thêm cả một chiếc bô nhỏ, nắp được mạ vàng bịt kín lại, có thể dùng ở trên xe ngựa, sau đó lệnh thị nữ mang xuống rửa sạch sẽ là được, trên đường di chuyển cũng thuận tiện, bớt việc phải lên xuống xe ngựa.

Trước Thái tử có mời danh sư chế tạo xe ngựa, bởi vì việc chế tác không dễ, nên trong phủ cũng chỉ có hai chiếc, đều do Thái tử sử dụng.

Nhưng hôm nay lại hao tổn tâm trí cải tạo lại một phen, thưởng cho tiểu Khương công tử một cỗ.

Tào Khê vốn một mực nhớ thương cỗ xe ngựa kia, nên tức giận không nhịn nổi tới phàn nàn với Điền cơ.

Không hiểu được công phu nịnh nọt của tiểu Khương công tử cao thâm tới mức nào? Hay là do Dao cơ bên gối dỗ dành kiếm được phúc lợi cho huynh trưởng của cô ta.

Điền cơ yên lặng cắn miếng bánh xốp, nhấp một ngụm nhỏ, giống như sợ cắn rơi vụn bánh xuống.

Cần gì phải nhờ tới Dao cơ dỗ dành? Tiểu tử chính mình tự lên! Cũng không biết mông nam nhân này có cài gì tốt, mà khiến Thái tử si mê đến vậy?

Tới ngày xuất phát, tiểu Khương công tử ngồi xe ngựa ra khỏi cửa thành, cùng ân sư và đồng môn tụ hợp, bởi vì khi đó người vẫn chưa đủ, cho nên mọi người đều đứng ở cửa thành nói chuyện phiếm.

Đậu Tư Võ một mực đứng đợi nàng, nhịn không được huýt sáo nói:

- Mấy ngày không thấy, Khương huynh ngươi lại xa hoa mang theo cỗ xe ngựa rêu rao như vậy cơ đó.

Khương Tú Nhuận trong lòng cũng quái lạ, Thái tử hại nàng quá rêu rao, chỉ cười nói:

- Chỉ là mượn xe trong phủ, bổng lộc ta hàng tháng có được bao nhiêu, ngươi còn không biết sao, làm gì đủ tiền mua được loại xe ngựa thế này.

Đậu Tư Võ hiếu kì, tiến vào trong xe, nhìn cái bô tinh xảo làm mông hắn cũng có chút ngứa, muốn cởi quần ngồi thử một lần.

Thiển nhi đứng cách ngoài rèm xe ngựa thấy được, giơ tay túm lấy đai quần Đậu Tư Võ, trừng mắt nói:

- Ngươi muốn làm gì?

Đậu Tư Võ không nghĩ tới đột nhiên có một bàn tay lớn duỗi ra, nếu mình nhanh tay cởi quần, thì chẳng phải bàn tay này dán lên mông mình rồi sao?

Quay đầu nhìn lại, hóa ra là xấu thị nữ, đang trừng mắt nhìn mình, hắn liền trừng lại nói:

- Làm gì, chưa thấy người ta đi ỉa bao giờ à?

Hắn là công khanh chi tử*, mặc dù trước tới nay đều kính trọng tiểu Khương công tử, thế nhưng không có nghĩa là nhẹ nhàng với thị nữ với hạ nhân.

*công khanh chi tử: Con nhà quan lại, có tước hiệu

Thế nhưng trong mắt Thiển nhi, ngoại trừ tiểu công tử ra, người khác quan lớn thế nào nàng ta cũng không biết được, huống chi là vị thường xuyên cùng nàng luận võ ở trong võ trường này?

Bàn tay cũng không thu lại, trợn mắt nói:

- Xe ngựa của tiểu công tử, vừa hun xạ hương xong, thơm nức đấy! Ngươi cũng không khách khí, muốn cướp thứ nhất, hôm nay ngươi nếu dám làm bẩn xe ngựa của chủ tử, ta liền...

Trong tay Thiển nhi đang cầm hai quả trứng gà, chuẩn bị cho Khương Tú Nhuận ăn, hiện tại chỉ bóp một cái, lòng đỏ trứng vỡ tung, chảy đầy tay nàng ta.

Kỳ thật Đậu Tư Võ cũng chỉ muốn ngồi thử một chút thôi, chứ nào muốn thực sự giải quyết ở đây chứ.

Thế nhưng thấy Bạch Thiển ngang ngược như vậy, ngược trong nội tâm nổi lên nộ khí, chỉ dùng sức, đoạt lại đai quần của mình, sau đó nhảy xuống xe ngựa nói:

- Lôi lôi kéo kéo quần tiểu gia không thả, coi trọng gia rồi à? Ngày khác, liền xin tiểu Khương công tử mua khế ước bán thân của ngươi, đưa ngươi vào trong phủ của tiểu gia, làm chết ngươi!

Thiển nhi chắc chắn là tiểu chủ tử mới không có thèm lấy bạc của hắn, cho nên chỉ bĩu môi nhìn từ trên xuống dưới Đậu Tư Võ, nhất là ước lượng thứ dưới háng của hắn, tròng mắt lớn trợn lên, rồi bĩu môi nói:

- Chính mình không có việc gì hồi phủ dùng cân đo lại đi, xem bản thân có đủ phân lượng không? Coi trọng ngươi? Ta còn chê ngươi không đủ sức lực đấy!

Bàn về việc nói lời thô tục, Thiển nhi mới đúng là cao thủ, cả thành Lạc An chắc chẳng ai chửi bậy qua nổi nàng. Đậu Tư Võ nào đủ tuổi mà so với nàng?

Mấy lời của Thiển nhi vô tình bị đám đồng môn Đinh Viện nghe được, cả đám bò ra cười. Có kẻ còn không sợ phiền phức lớn tiếng nói:

- Đậu đồng môn, cởi dây lưng cho thị nữ kia mù mắt đi, đúng là có mắt không biết Thái sơn!

Khương Tú Nhuận vốn đang đứng ở một bên cùng huynh trưởng nói chuyện ở nhà, không biết bên này lại náo nhiệt vậy, liền bước tới, thấp giọng khiển trách Thiển nhi vài câu, sau đó kéo nàng ra một bên.

Thế nhưng mặt Đậu Tư Võ xấu hổ đỏ bừng lên, chỉ hung hăng trừng mắt nhìn xấu nha đầu vài lần, vậy mà hắn trước kia còn cảm thấy, nha đầu này mặc dù trên mặt có cái bớt to, thế nhưng mắt tròn mũi thẳng, nhìn lâu lại vẫn có thể nhìn ra ba phần anh khí.

Hiện tại xem xét lại, quả nhiên xấu người xấu cả nết, cứ diễu võ dương oai đi, hắn không đè nàng ta xuống thu thập, sẽ không dừng lại đâu! hừ hừ.

Sau lần ồn ào này, người trong thư viện cũng đã tới đông đủ. Mộc Phong tiên sinh sau khi điểm danh, liền phân phát lệnh bài cho mọi người, sau đó sắp xếp xe ngựa theo đoàn, rồi lần lượt ra khỏi thành.

Phượng Ly Ngô do thân phận của mình, nên không tới tiễn nàng, nhưng lại leo lên đài cao của phủ nha ở lân cận đó, từ xa ngắm nhìn bóng hình xinh đẹp lên xe ngựa rời khỏi kinh thành.

Vẫn là quá sủng ái nàng, vậy mà nhất thời mềm lòng đáp ứng. Mặc dù bên cạnh nàng đều có ám vệ và tướng tài của mình bảo vệ, thế nhưng Phượng Ly Ngô luôn luôn cảm thấy từ sau khi nàng ra khỏi cửa thành, trong lòng chàng liền cảm thấy trống vắng khó chịu.

Nhìn mãi tới khi bóng xe ngựa khuất hẳn, chàng mới thu mắt xuống khỏi đài cao.

Đợi sau khi chàng xử lý hết công vụ trước mắt, chàng sẽ tới hội hợp với thiếu phó của mình...

Hiện tại, so với bất cứ lúc nào trước kia, chàng đều khát vọng quét dọn sạch sẽ trở ngại trước mắt mình.

Đợi ngày quân lâm thiên hạ, nàng muốn cái gì, với chàng không phải dễ như trở bàn tay sao? Cần gì phải vì trong phủ không thanh tĩnh, mà phải để nàng đi xa giải khuây cơ chứ?

Lần này đi ra ngoài đều là thiếu niên lang, cũng đều là mấy kẻ chưa từng xa nhà, thời gian còn dư dả, nên Mộc Phong tiên sinh yêu cầu lần này xuất hành nhất thiết phải ổn thỏa, đều đi trên đường lớn, nếu địa giới nơi nào có chút không ổn, tình nguyện chọn đường xa cũng không sao.

Đều là người trẻ tuổi, sau khi ra khỏi thành Lạc An thành liền náo nhiệt lên, trên đường đi cười cười nói nói, rất nhiều người còn lấy ra các loại đồ ăn vặt mà người nhà chuẩn bị cho, vừa ăn uống, vừa nói chuyện, vô cùng vui vẻ.

Trước khi Khương Tú Nhuận ra cửa, nàng từ trong thư trai của Phượng Ly Ngô lấy đi một bộ Sơn Hải kinh để xem, mấy chuyện thần thần quái quái đọc cũng rất là thú vị.

Ngày hôm đó, đoàn người tiến vào Duyệt Châu nơi giao nhau giữa Đại Tề và Ngụy quốc, từ xa trên quan đạo đã nghe thấy tiếng vó ngựa từng trận dội tới.

Khương Tú Nhuận nhô đầu ra nhìn, lập tức nhướng mày, người đến nàng đương nhiên nhận ra. Dù sao cũng là nhìn hai đời rồi.

Người này chính là Tần Chiếu, hắn tới đại giới Duyện châu làm gì?

Mấy tháng không gặp, vậy mà bề ngoài Tần Chiếu thay đổi rất nhiều, có lẽ là thường xuyên tuần tra ở biên phòng, cho nên làn da đen hơn, người cũng gầy đi không ít, giữa hai đầu lông mày có chút vết nhăn, nhìn qua ngược lại là thiếu đi khí chất công tử tùy tiện, mọi chuyện luôn thuận buồm xuôi gió của kiếp trước.

Hắn giục ngựa đi tới cạnh xe ngựa Mộc Phong tiên sinh, thấy lão tiên sinh đang ăn mía liền ôm quyền:

- Tại hạ là thái thú Duyện châu, nghe nói tiên sinh đi ngang qua, nên tới để tiếp đón.

Mộc Phong tiên sinh không nhanh không chậm nhổ miếng bã mía trong miệng ra, xuống xe ngựa thi lễ nói:

- Ta bất quá chỉ là phương dân đen áo vải, sao dám làm phiền thái thú hưng sư động chúng như vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »