Chất Nữ

Lượt đọc: 10668 | 3 Đánh giá: 7,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 43
đồng sàng

❊ ❊ ❊

Khương Tú Nhuận cũng không biết thái tử trong lòng nghĩ gì, nàng chỉ cảm thấy bàn tay Thái tử cầm cung tiễn đã quen, nên trên bàn tay có một lớp chai mỏng như kén, hiện tại tầng kén mỏng cách lớp cổ áo dựng cao của nàng tinh tế vuốt ve.

Cũng may có cổ áo làm lớp ngăn, nếu không miếng da cá dán hầu kết của nàng cũng bị kéo xuống.

Nếu đổi lại là Tần Chiếu, nếu cư lởn vởn ở cổ nhưng không hạ thủ, nàng sẽ nghĩ hắn đang chiếm tiện nghi của mình.

Thế nhưng đổi lại là Phượng Ly Ngô, Khương Tú Nhuận chỉ cảm giác run rẩy như có thanh đao đang treo trên, nào có tâm trí mà suy nghĩ xem có phải Thái tử mặt lạnh đang chiếm tiện nghi của mình hay không?

Lấy bề ngoài tôn quý tướng mạo hoa mỹ của hắn, kiếp trước kiếp này, cần gì phải khinh bạc nữ tử chứ?

Phượng Ly Ngô càng là chưa phát giác mình lúc này đang dính hoa nhặt cỏ.

Trên thực tế, từ khi hắn tới thư viện đón Khương Tú Nhuận, lại phát hiện thiếu phó của mình không báo trước mang theo huynh trưởng chạy trốn, hắn liền có cảm giác tim phổi của mình như bị ngâm trong rượu độc, khi đó như lửa thiêu khiến hắn phẫn nộ khó đè nén.

Hắn âm thầm điều tra, hiểu rõ tiểu tử kia tâm tư kín đáo, từng bước âm thầm chuẩn bị, lửa thiêu khiến trái tim hắn đau đớn sau đó lại như bị ném vào động băng, khiến cho hắn cảm thấy lạnh lẽo từng trận.

Hắn cuộc đời khó có được một người đáng tin, thế nhưng sự tín nhiệm của hắn đổi lại là một tiểu bạch nhãn lang. Hắn ôn nhu quyến sủng, vậy mà không đổi được sự thật lòng đối đãi của một chất tử nước yếu?

Phượng Ly Ngô cảm thấy, nếu bắt được tiểu tử kia, hắn nhất định sẽ hung ác quyết tâm gi.ết chết Khương Hòa Nhuận, như vậy là kết thúc, chỉ coi đời này không gặp người thiếu niên nào như vậy.

Thế nhưng khi thuộc hạ của hắn điều tra tuyến đường đào vong về Ba Quốc, lại không phát hiện được tung tích của hắn.

Thời gian càng lúc càng lâu, khuôn mặt Thái tử càng ngày càng lạnh lùng, khí tức u ám khiến người khác không dám lại gần.

Xưa nay Thái tử điện hạ vốn phương diện ăn uống không kén chọn, vậy mà gần đây bởi vì ăn không ngon miệng mà nổi giận hất tung cả bàn rượu thịt.

Chính Phượng Ly Ngô cũng cảm thấy tâm phiền ý cạn, mấy lần đang đọc sách khát nước, gọi người châm trà lúc hô lên lại là gọi tên Khương Hòa Nhuận.

Khi không được đáp lại, hắn tức giận, bàn tay tăng lực đạo không biết đã xé rách bao nhiêu quyển thẻ trúc.

Mà càng không bắt được tiểu Khương công tử, sự thất vọng thống hận của hắn càng tăng cao. Lửa giận tăng cao thì băng lạnh cũng tràn tới. Cảm giác nóng lạnh luôn phiên khiến tâm tư muốn gi.ết chết thiếu niên kia cho thống khoái, lâu dần cảm giác đó lại dần phai nhạt, nhưng sự phẫn hận trong lòng đối với kẻ phản bội mình chỉ có tăng lên chứ không giảm đi!

Vừa nãy khi hắn tóm cổ Khương Hòa Nhuận, hắn thật sự là muốn dùng sức, khiến cho thiếu niên run sợ. Thế nhưng khi kề sát tới, ngửi thấy mùi thơm trên người thiếu niên, liền khó lòng kìm chế, chỉ hận không thể giựt tung y phục của thiếu niên này, sau đó liền một phen...

Cảm giác không biết làm sao, khiến nội tâm Phượng Ly Ngô tỉnh tỉnh mê mê rối loạn cả lên.

Khương Tú Nhuận cứ như vậy rụt cổ lại, chờ đại đao Thái tử rơi xuống, nhưng lại không thấy Thái tử dùng sức.

Nàng hoảng sợ quay đầu lại, phát hiện chóp mũi Thái tử ở sát ngay cạnh mặt mình.

Bàn tay Phượng Ly Ngô xoay chuyển, xoay ngược thiếu niên lảo đảo lại, kéo vào trong ngực, chóp mũi đối chóp mũi, lạnh giọng hỏi:

- Cái bụng của chất nữ Ba Quốc, là do người làm lớn?

Khương Tú Nhuận hiện tại trong lòng chỉ nghĩ làm sao sống sót, lại bị Phượng Ly Ngô không đầu không đuổi hỏi càng làm nàng mộng mị:

- Chất nữ mẫu quốc đưa tới, không biết là vị tỷ muội nào của ta, ta... ta làm sao có thể khiến nàng mang thai được?

- Nếu không phải ngươi vướng vào, vì sao ngay cả báo cũng không báo một tiếng liền bỏ trốn? Trốn tới đâu không trốn, lại nhất định trốn tới nơi này ở cùng với đối thủ một mất một còn với Cô? Ngươi nịnh nọt tên Lưu Bội kia lưu loát vậy, để hắn kề vai sờ mặt...còn còn thực sự...tiện...

Vừa nghĩ tới hôm qua mật thám trình báo cho hắn hết mọi chuyện trong doanh trướng vương tử Lương quốc, cái tay thiếu niên mấy lần xoa vuốt thiếu niên... trong nội tâm Phượng Ly Ngô hỏa khí lần nữa đằng cuộn trào, liền dùng sức mạnh thêm, đẩy ngã tiểu Khương công tử trên mặt đất.

Ót Khương Tú Nhuận va vào đất, thế nhưng lại khiến cho nàng tỉnh táo lại một chút ít.

Vừa rồi nàng một mực đắm chìm trong sự sợ hãi, không phát hiện ra Phượng Ly Ngô điện hạ tựa hồ càng để ý nàng tìm nơi nương tựa là dưới trướng Lưu Bội hơn những chuyện khác.

Vòng vo lâu như vậy, Khương Tú Nhuận một nghĩ ra Phượng Ly Ngô thỉnh thoảng sẽ có chút tính khí trẻ con, chính là " Đồ của mình, người khác không thể đụng!"

Mình là phụ tá của hắn, nhất thời chạy theo Lưu Bội phụ họa, khiến cho hắn mất hết mặt mũi?

Hiểu được điểm này, Khương Tú Nhuận như đả thông hai mạch nhâm đốc, không thèm chú ý hình tượng, oa một tiếng khóc rống lên.

Nàng quỳ gối xuống, bước về phía trước, ôm lấy đùi thái tử điện hạ, đau đớn khóc thành tiếng:

- Tại hạ thật sự là... Sợ điện hạ ngài ghét bỏ, nếu là bởi vì tỷ muội tại hạ không biết kiềm chế, mà bị thái tử ngài vắng vẻ, bị người ta chế giễu mất ân sủng, vậy ta trong phủ thái tử, đâu còn ý nghĩa gì? Chẳng bằng thu thập hành lý, vụng trộm rời đi, miễn cho lãng phí lương thực phủ Thái tử...

Nàng xoa xoa cái mũi lại nói:

- Thế nhưng lần này rời đi, thật sự là hàng đêm tưởng niệm thái tử ngài... Mấy lần trong mộng đều gọi điện hạ... Lưu Bội nào có sánh được với điện hạ ngài? Hôm nay ta không phải cũng là tìm cơ hội liền trốn đi sao, không ngờ ở đây gặp được ngài. Ta cũng dự định quay lại kinh thành, quỳ gối trước mặt điện hạ, xin điện hạ tha thứ...

Phượng Ly Ngô trong lòng biết tiểu tử này nói chuyện thật thật giả giả, lúc này hắn đang tức giận, nào có tin tưởng? Chân dài nhấc lên, liền hất tiểu tử ngã trên nền đất.

Khương Tú Nhuận bây giờ ôm không phải đùi Thái tử, mà là sợi rơm vàng cứu mạng! Bị hất ngã trên mặt đất, liền lại tiếp tục đứng lên ôm.

Tới tới lui lui mấy lần, thái tử có lẽ là ngại mệt mỏi, lười nhấc chân, liền để mặc tiểu Khương công tử ôm, mặc cho hắn thút tha thút thít.

Mà bên này Phượng Ly Ngô nhìn trộm thần sắc thiếu niên, khuôn mặt trắng nõn hai mắt khóc đỏ lên lại còn đẫm lệ ướt át, cực kỳ giống con thỏ trắng chuẩn bị bị đầu bếp vương phủ mang đi hầm canh, nhất thời nhìn thêm mấy lần, liền phát hiện Khương Tú Nhuận những ngày này gầy đi không ít...

Xem ra dọc đường đi, tiểu tử đích thật là chịu không ít khổ, hôm qua lúc bị Lưu Bội tóm được cũng là do gặp đạo tặc còn gì?

Bởi vậy có thể thấy được, Khương Tú Nhuận nói hối hận, cũng không phải hoàn toàn là giả. Vả lại chính mình tại vương phủ không phải cũng mấy lần nằm mộng thấy tiểu Khương công tử sao? Khương Hòa Nhuận phàm là người có lương tâm, thì ngày nhớ đêm tưởng niệm nằm mơ thấy hắn cải cũng là tổng mộng thấy công tử tiểu Khương sao? Cái kia Khương Hòa Nhuận phàm là có lương tâm ngày tưởng niệm đêm nằm mộng cũng rất bình thường.

Hắn là một thiếu niên không nơi nương tựa, thân trong thành Lạc An, như ngọn cỏ đầu tường, khi ở pháp trường đã bị hù dọa, bỗng nhiên lại nghe tin chất nữ tại dịch trạm sinh hài tử, nếu đổi lại là hắn thì hắn cũng sẽ trốn.

Đã đây là lẽ thường tình, cũng không nên trách móc nặng nề thiếu niên này tránh hại tìm lợi được.

Nghĩ như vậy, cơn giận vạn quân lôi đình gần nửa tháng của Phượng Ly Ngô cứ như vậy mà kỳ tích hạ hơn phân nửa.

Hắn thấy thiếu niên khóc lóc thê thảm, lấy khăn từ trong ồng tay áo ra, khom lưng xốc thiếu niên nhỏ gầy lên, lau nước mắt trên gò má hắn, rồi từ tốn nói:

- Đói bụng không? Có cần gọi chút rượu thịt lên không?

Khương Tú Nhuận khóc đến khi nấc lên, sợ thái tử có ý chặt đầu mình nên cho ăn bữa ăn cuối, cũng không dám đáp ứng.

Phượng Ly Ngô thấy dáng vẻ Khương Tú Nhuận khúm núm, nên liền gọi đầu bếp trên thuyền mang lên một phần cá chưng, trứng, và canh, còn gọi thêm hai bát cơm, rồi bảo Khương Hòa Nhuận cùng hắn dùng cơm.

Cho tới khi hơn nửa bàn ăn vào bụng, Thái tử vẫn còn tiếp tục gắp thịt cho Khương Tú Nhuận, nàng khóc một chút mắt đã sưng lên, càng không tin tưởng hắn, nghĩ đây là muốn mệnh của mình... Cứ như vậy, Thái tử điện hạ căn bản không muốn truy tới cùng.

Mãi sau Khương Tú Nhuận mới biết, Thái tử biết Cao Ly Lương quốc thông quan biên giới, cho nên mới tới biên cảnh hai nước hỗ thị.

Lương quốc phản bội mình, Cao Ly khoong thể để xảy ra chuyện đó, cho nên dứt khoát mang quân tới biên cảnh hai nước, chuẩn bị ám sát Lưu Bội.

Cải trang tiến vào Cao Ly, Thái tử một đường nhìn bản đồ, đột nhiên ý thức được trước kia vẫn cho là tiểu Khương công tử cùng ca ca sẽ trốn về Ba quốc, nhưng với sự thận trọng cẩn thận của tiểu Khương công tử, không có khả năng không nghĩ đến con đường từ Tề Quốc về Ba Quốc đầy rấy nguy hiểm, khó mà đào thoát. Nếu như tiểu Khương công tử không định trốn về Ba Quốc, vậy nhất định sẽ có thể tới Lương quốc.

Thái tử mệnh lệnh Tề quốc bố trị ám kỳ ở Cao Ly, nắm được hành trình của Lưu Bội, đồng thời phải tìm hiểu hành tung của tiểu Khương công tử.

Không lâu sau quả nhiên phát hiện tiểu Khương công tử, chỉ là lúc đó hắn đang ở bên cạnh Lưu Bội.

Thế nên mới có cảnh nhất tiễn song điêu như vậy.

Khương Tú Nhuận tự nhận là đã hiểu rõ Phượng Ly Ngô có thù tất báo. Thế nhưng vẫn chấn kinh vì hắn chọn phương thức báo thù như vậy.

Cho dù muốn ám sát Lưu Bội, không cần Thái tử phải tự thân xuất mã? Thế nhưng Phượng Ly Ngô lại dùng loại phương thức này để ám sát, mang vẻ thư thái như đi săn vậy.

Tự mình bố trí, an bài nhân thủ, cho tới tận khi nhìn thấy Lưu Bội bị trọng thạch bắn trúng, lúc đó mới coi là hắn đã báo thù được lúc trước bị ám sát ở bãi săn.

Đại thù báo xong, Phượng Ly Ngô tất nhiên cũng sẽ không lưu lại Cao Ly lâu, mấy chiếc thuyền treo thương bài của thương nhân ngày đêm lái ra khỏi địa giới Cao Ly.

Sau khi vào địa phận Đại Tề, liền chỉnh đốn để vào dịch trạm nghỉ qua đêm.

Thế nhưng khi Khương Hòa Nhuận nghe nói thái tử muốn hắn ngủ cùng một giường, kề cao gối nói chuyện, liền có chút ngu người, lắp bắp đa tạ thái tử chiếu cố, chỉ là nói tướng ngủ không tốt, hay nghiến răng đánh rắm, sợ quấy nhiễu điện hạ.

- Không sao... Quân không phải là nói, từ ngày rời Cô, liền ngày đêm tưởng niệm sao? Cô tối nay muốn nghe xem, quân lúc ngủ có nói mộng tên Cô hay không?

Khi nói vậy, mái tóc dài của Phượng Ly Ngô rối tung, trên người chỉ mặc một trường bào rộng rãi, tay cầm thẻ tre đang nằm nghiên trên tháp.

Cơ ngực tráng kiện như ẩn như hiện dưới lớp áo mỏng, ngọn đèn yếu ớt tỏa ra ánh sáng càng khiến không khí trở nên ám muội.

Khương Tú Nhuận không dám nhìn loạn, quỳ trước mặt Phượng Ly Ngô, lắp bắp nói:

- Điện hạ, tại hạ tướng ngủ không tốt...

Phượng Ly Ngô lại không nhịn được nói:

- Chẳng lẽ ngươi không có bạn đồng môn, chưa từng thắp đèn trò chuyện suốt đêm? Một đại nam nhân, có cái gì mà nhăn nhó? Theo Cô thấy, ngươi nói ngày nhớ đêm mong, chắc cũng là nói dối.

Khương Tú Nhuận nhìn ngọn nến sắp cháy hết, suy nghĩ lại một chút ngày thứ hai trời chưa sáng đã phải lê nđường, cũng chỉ nghỉ ngơi có hai canh giờ mà thôi.

Nhìn nhìn chiếc giường rộng rãi, quyết tâm liều mạng, nàng quyết định ngủ một đêm với trữ quân Đại Tề.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »