Chất Nữ

Lượt đọc: 10647 | 3 Đánh giá: 7,3/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »
Chương 34
trách phạt

❊ ❊ ❊

Cũng không biết điện hạ đã đứng đó lâu chưa, vẻ mặt lạnh lùng. Mặc dù tất cả mọi người đều biết đạo lý "đánh chó ngó mặt chủ". Thế nhưng gần đây đều lan truyền tin đồn tiểu tử này gan lớn hơn trời, dám ngủ với cả Thái tử phi tương lai.

Hơn nữa tiểu Khương công tử cũng đã lâu chưa hề xuất hiện trước mặt mọi người, cho nên mọi người đều đinh ninh tiểu tử này đã thành bùn bón cây trong phủ Thái tử rồi. Còn chuyện tin tức không lộ ra, chắc hẳn vì ngại ảnh hưởng quan hệ giao hảo giữa hai nước, cho nên cần tạm thời đè xuống, sau khi chuyện này qua đi, sẽ công bố tiểu chất tử Ba quốc do gặp chuyện ngoài ý muốn bỏ mình.

Thật không ngờ hôm nay tiểu Khương công tử lại có mặt ở đây, vẫn là bộ ngang ngược, thiếu đức hạnh như ngày trước.

Mẫu thân của Thái công tử chính là công chúa Đại Tề, mặc dù chỉ là con thứ không được sủng ái, nhưng suy cho cùng bà ta vẫn là ấu muội của Đoan Khánh đế. Nếu so sánh với nhau, thì căn cơ của tiểu Khương công tử ở Lạc An cũng chẳng đáng nhắc tới.

Chính vì thế mọi người ở đây mới cùng đứng một phe, cùng nhau bắt nạthi huynh muội họ.

Nhưng không ai ngờ, Thái tử bỗng nhiên xuất hiện, lời ngài ấy vừa nói rõ ràng không hài lòng, đám người đang nhao nhao đều câm như hến, chờ thế cục rõ ràng rồi nói sau.

Thế nhưng Thái công tử lại là kẻ có mắt như mù, dựa vào bối phận, nghĩ mình lớn hơn Phượng Ly Ngô bốn tuổi, chính là biểu ca của Thái tử Đại Tề. Dựa theo quan hệ gần gũi, Phượng Ly Ngô thế nào cũng phải giúp đỡ hắn mới phải.

Hắn cũng nghe nói, quốc quân Ba quốc là kẻ ngu dốt, tự mình cho Lương quốc vay tiền, đây không phải chính là muốn đối nghịch với Đại Tề sao?

Cho dù không có chuyện tiểu Khương công tử tư hội với Thái tử phi tương lai, thì có lẽ Thái tử cũng không vừa mắt Khương Hòa Nhuận lâu rồi.

Dựa vào đó, Thái công tử không kiêng nể gì, chĩa thẳng cái mũi vào tiểu Khương công tử, kêu gào:

- Thái tử, chất tử Ba quốc ỷ vào thị vệ cường tráng, dám ở đại môn Lễ ty gây rối, chính là không đem quốc pháp Đại Tề ở trong mắt.

Phượng Ly Ngô nhìn cũng không nhìn hắn, chỉ chậm rãi nói:

- Khương thiếu phó là người trong phủ Cô, thị vệ bên người hắn tất nhiên cũng là thị vệ của phủ Thái tử. Thái công tử tinh thông pháp chế Đại Tề, Cô ngược lại muốn nghe xem, ngươi chuẩn bị định tội như thế nào?

Hắn nói vậy, Thái công tử lập tức trợn tròn mắt, có chút hoảng loạn, hắn cũng không thể nói thị vệ phủ Thái tử ỷ thế ức hiếp người được.

Chung quanh một mảnh im lặng, mọi người đều không hiểu đây là tình huống gì.

Thái tử lại tiếp tục nói:

- Thái công tử vô cớ gây chuyện, tự tới Hình tư lĩnh phạt đi. Khương thiếu phó tuy là sốt ruột cứu huynh trưởng, thế nhưng lại ngay tại đại môn Lễ ty làm loạn, là người trong phủ Cô, nên phải nghiêm phạt, phạt phụng (ý chỉ phạt bổng lộc) một năm, xem như răn đe.

Thái tử xét xử hai bên đều công bằng, không thiên vị bên nào cả.

Thế nhưng là cẩn thận suy nghĩ, hắn để Thái công tử tới Hình tư, tức là muốn giải quyết việc chung. Tội danh gây loạn tại Lễ ty nói nặng không nặng, nói nhẹ cũng chẳng nhẹ, có thể xử lý linh hoạt. Nhưng nếu tới Hình bộ thì sẽ bị phạt trượng hình, lại nhốt trong nhà lao mấy ngày, dùng ngân lượng cũng không thể đút lót được.

Trái lại Khương thiếu phó, tuy là bị thái tử "Nghiêm trị", thế nhưng bọn họ đều là người của phủ Thái tử, đóng cửa phạt phụng, ai biết được phạt bao nhiêu cơ chứ? Mà hiện tại tiểu Khương công tử ăn mặc chi tiếu đều là phủ Thái tử chi bạc, ngay cả xe ngựa hắn ngồi hôm nay cũng là xe ngựa mạ vàng khảm bảo thạch to bằng quả nhãn, hai bên thị vệ hộ tống, nhìn qua cũng biết cỗ xe ngựa này quý giá thế nào.

Coi như bị phạt phụng, nhưng phụ tá được thái tử nhìn trúng này vẫn ăn ngon uống sau như thường.

Khương Tú Nhuận tất nhiên biết thái tử là đang chống lưng cho mình, nên cúi đầu cam nguyện lãnh phạt.

Mà công tử Thái thì đứng đần mặt ra, cũng không dám mắng thái tử bất công, chỉ thở phì phò quỳ xuống lĩnh phạt.

Phượng Ly Ngô không kiên nhẫn xử lý mấy chuyện vặt vãnh này, lạnh mặt nhìn Khương Chi nói:

- Ngươi lo lắng cho sức khỏe Khương thiếu phó, bây giờ cũng thấy hắn khỏe mạnh mười phần rồi đó, từ nay nên yên tâm dọc sách, lúc nào cũng muốn tìm đệ đệ, chẳng phải là lãng phí thời gian đọc sách hay sao?

Khương Chi trong lòng biết Thái tử không thích hắn tới phủ quấy rầy, hơn nữa cũng thấy muội muội quả thực không giống dáng vẻ bị tra tấn, nên cũng yên lòng, cung kính tạ ơn Thái tử.

Phượng Ly Ngô cảm thấy hai huynh đệ tại đại môn Lễ ty chạm mặt cũng lâu rồi, liền gọi Khương Tú Nhuận theo hắn vào cung, trên xe ngựa tại cửa cung chờ hắn.

Khương Tú Nhuận mặc dù trong lòng có ngàn vạn câu muốn nói với huynh trưởng, nhưng lời Thái tử không thể không theo, đành đuổi theo phía sau, cũng không lên xe ngựa của mình, mà trèo lên xe ngựa Thái tử ngồi.

Sau khi vào xe ngựa, nàng lập tức quy củ ngồi quỳ chân trước mặt Thái tử.

Phượng Ly Ngô chớp mắt, liếc nhìn chén nước, nàng vội vàng mở túi da đựng nước nắp có mạ vàng ra, rót một ly trà nóng cho Thái tử.

Hắn duỗi tay nhận lấy chén trà, uống một hớp rồi nói:

- Chuyện phạt phụng cũng không phải thuận miệng nói chơi, về phần nguyên nhân, quân chắc cũng rõ ràng, Cô mặc dù hậu đãi lương sĩ, nhưng cũng không muốn nuôi một con chuột lớn.

Đầu Khương Tú Nhuận càng cúi thấp hơn.

Ý của Thái tử là, phạt bổng lộc của nàng, cũng không phải vì nàng ở Lễ ty đánh nhau, mà là xử lý chuyện nàng tham ô ngân lượng của phủ Thái tử khi tu bổ và thiết yến lần trước. Thái tử cũng không đòi lại số bạc nàng đã tham ô, chỉ phạt bổng lộc một năm, cũng chỉ có ý trách phạt nhẹ nhàng.

Nàng tất nhiên không dám phàn nàn, nếu là kẻ khác thức thời, lúc này hẳn nên chủ động hoàn trả số tiền tham ô được.

Thế nhưng Khương Tú Nhuận lại có chút không nỡ chủ động giao tiền ra. Nhất thời trên mặt xuất hiện sự giằng co.

Phượng Ly Ngô ngược lại thích xem vẻ khó xử của thiếu niên này. Rõ ràng là người thông minh tuyệt đỉnh, lại tham tiền, hắn cũng là từ trước tới nay chưa từng gặp qua người như vậy.

Nhưng thủ hạ của hắn, tối kỵ nhân tài hoàn mỹ vô khuyết. Người này có khuyết điểm, liền dễ dàng nắm trong tay.

Phượng Ly Ngô cảm thấy, giữa tham tài và háo sắc, khuyết điểm kiểu như tham tài cũng chẳng làm sao cả.

Chỉ cần nhắc nhở để thiếu niên này về sau chớ có được nước lấn tới, thì cũng không nhắc lại nữa.

Sau khi Khương Tú Nhuận giằng co giữa trả và không trả, liền hít sâu mộthi, thấp giọng nói:

- Trở về phủ, tại hã sẽ hoàn trả lại bạc.

Nàng cúi đầu, nghiến răng nghiến lợi nói, khóe miệng Phượng Ly Ngô ngậm ý cười, cảm thấy dáng vẻ không cam lòng của thiếu niên có mấy phần thơ ngây đáng yêu.

Cổ cúi thấp, lộ ra rất nhiều tóc mai dưới gáy, tóc bông thõng trên cổ, càng khiến da thịt nơi đó thêm trắng mịn bóng loáng...

Vẫn là mộthi tử chưa lớn, Phượng Ly Ngô cảm thấy mình không nên so đo với hắn.

Trước kia thân ở Ba quốc, chắc do bị phụ vương vắng, muốn sinh tồn trong cung, tất nhiên nhiễm rất nhiều tật xấu. Nhưng vẫn còn tốt, tuổi hắn vẫn nhỏ, cứ như vậy nuôi dưỡng bên cạnh mình, thời gian lâu, kiểu gì cũng sẽ từ bỏ mấy thói xấu kia, trở nên lương thuận hơn.

Thế nên hắn quyết định không đùa Khương Hòa Nhuận nữa, chỉ mở miệng nói:

- "Không có bổng lộc, còn muốn trả lại tiền tham ô, quân định để huynh trưởng đi ăn xin dọc đường à? Ngân lượng kia, coi như Cô ban thưởng cho ngươi.

Nghe Thái tử nói vậy, Khương Tú Nhuận ngạc nhiên ngẩng đầu, khó có được chân tâm thật ý tạ ơn thái tử.

Vẻ mặt tươi cười quá mức chói mắt, ánh nắng xuyên qua rèm xe chiếu vào bên trong, Phượng Ly Ngô cảm thấy bờ môi đỏ thắm của thiếu niên càng trở nên nổi bật,khiến hắn không tự chủ được nhớ tới tư vị hôm đó, hai phiến môi ép lên miệng hắn, mút vào, dây dưa...

Phượng Ly Ngô đột nhiên mất tự nhiên hơi thay đổi cách ngồi, bởi vì ngay trong nháy mắt đó, thân dưới của hẳn đột nhiên dựng lên...

Phượng Ly Ngô nhíu mày, cho rằng mình đang trong lúc huyết khí phương cương, ngẫu nhiên mơ màng sẽ bị như vậy. Hắn cũng không cho là mình yêu thích nam sắc, chỉ là thiếu niên này tuổi tác còn nhỏ, nhìn qua thiếu chút thư hùng, dễ khiến người ta sinh ra hiểu lầm. Sau này Khương Hòa Nhuận trưởng thành, có lẽ sẽ không khiến người ta suy nghĩ lung tung nữa.

Mà lại không biết tại sao, trên người thiếu niên này luôn mang theo một mùi thêm ngọt ngào dễ ngửi, mà mùi của những nữ nhân khác lại quá mức nồng rất khó chịu, khiến cho hắn khó mà tiếp nhận được. Nếu về sau gặp được nữ tử nào có mùi giống thiếu niên này, hắn nhất định sẽ đưa nàng vào phủ...

Còn hiện tại, quân tử phải lấy thiên hạ làm trọng, thanh tâm quả dục một chút cũng tốt.

Bất quá Phượng Ly Ngô điện hạ lúc này có thể cũng không cảm thấy, mấy cảnh kiều trong đầu ngài ấy, cũng chẳng liên quan chút nào tới thống nhất thiên hạ cả, chỉ là không yên lòng nhận lấy sự ân cần của Khương Tú Nhuận, ngửi mùi thơm nhàn nhạt trên người thiếu niên lan tới, lại càng cảm thấy môi hắn đỏ hơn.

Khương Tú Nhuận cũng không biết, trong lòng thái tử nàng đang chậm rãi cởi y phục, bị đè ép xuống sàn xe ngựa, mặc cho Thái tử thưởng thức sự mềm mại trên thân thể mình...

Ngay khi tới trước cửa cung cấm, ảo tưởng của Phượng Ly Ngô liền bị khí thế sâm nghiêm u ám của cung cấm làm tan biến.

Đối với nơi mà hắn lớn lên, Phượng Ly Ngô chưa từng có chút lưu luyến, thậm chí mỗi lần vào cung, hắn đều có cảm giác phiền muộn khó có thể nói rõ.

Nhưng trên mặt hắn cũng không biểu hiện gì, Thái tử Đại Tề lúc này chỉ có vẻ cung kính mà thôi.

Thế nhưng trong lòng Úy hoàng hậu lại tràn đầy phẫn nộ, sự phẫn nộ này đọng lại nhiều ngày, chỉ đợi nhi tử đến đây để phát tiết trên người hắn.

Sau khi Phượng Ly Ngô kính cẩn thỉnh an, Úy hoàng hậu ngoài cười nhưng trong không cười nói:

- Thái tử, bản cung nghe nói ngươi đã đưa danh sách nhân tuyển thái tử phi cho Lễ bộ, trên danh sách kia có tên của vương nữ Cao Ly là Điền Oánh.. Nếu không phải Chủ tư Lễ bộ tự mình dâng danh sách lên cho bản cung, quả thực bản cung cũng không tin được vào mắt mình.

Nói đến đây, ngón tay bà vân vê hàng mày có chút nhướn lên, cao giọng nói:

- Bản cung cũng muốn nghe thái tử tự mình nói một chút, trữ quân Đại Tề đến tột cùng là nghèo túng cỡ nào, lại phải cưới một kẻ thanh danh thấp kém như vậy!

Phượng Ly Ngô đã biết trước mẫu hậu sẽ tức giận, hắn khẽ ngẩng đầu, ánh mắt quét về phía đứng Mao tổng quản đang đứng bên cạnh mẫu hậu - đối với một thái giám mà nói, hắn quá mức cường tráng...

Mặc kệ nội tâm khuất nhục cùng phẫn nộ, Phượng Ly Ngô ngoài mặt lại không chút rung động nói:

- Điền cơ tính tình kính cẩn nghe lời, cử chỉ thanh tao lịch sự, chính là nữ nhi Cao Ly vương sủng ái nhất, cung quy lễ nghĩ cũng chẳng sai phạm gì, không biết sao mẫu hậu lại nhục nhã vương nữ Cao Ly như vậy, là nghe kẻ nào xúi giục?

Úy hoàng hậu bị hỏi đến á khẩu, bà ta cũng không thể nói kẻ thiết kế hãm hại ở đạo quán chính là bà ta?

Đáng hận Phượng Ly Ngô vậy mà hỏi triệt để như vậy, mọi ẩn tình đều bị hắn nói thẳng ra.

Nếu không phải Mao Doãn Sinh ở đạo quán biết được trở về bẩm báo, nói là trên núi có rất nhiều thi thể bị khiêng xuống, thì bà cũng không biết được hai bà tử kia có đắc thủ hay không.

Vốn bà cho rằng với tính tình của nhi tử mình, cho dù thực sự có người bày mưu hãm hại, nhưng cũng sẽ không muốn gặp lại Điền Oánh.

Nào nngờ nhi tử lại giết nhiều người như vậy, chỉ vì muốn giúp Điền Oánh che đậy chuyện xấu, thậm chí vẫn còn muốn cưới nàng ta.

Trong lòng nhi tử, tiện nữ nhân người Cao Ly kia còn quan trọng hơn cả mẫu thân hắn.

Nghĩ đến đây, phản cảm của Úy hoàng hậu đối Điền Oánh càng tăng thêm mấy phần!

Một ngày nào đó, bà sẽ trở thành hoàng thái hậu, thế nhưng hậu cung này bà muốn cũng phải do một tay bà định đoạt, căn bản không muốn xuất hiện một hoàng hậu được nhi tử sủng ái.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193
Tiến »