Muôn và Thay chạy ra đến chân núi thì gặp bộ đội chủ lực của ta đánh tới. Có cả đội cảnh vệ của viện và kho K tham gia.
Trận đánh quyết liệt đã xảy ra ngay bên nồi cao voi. Hai chiếc trực thăng của địch đáp ngay xuống giữa sân viện, tiếp ứng hòng cứu nguy cho đồng bọn. Không kịp cất cánh, cả hai chiếc trực thăng trúng đạn bốc cháy.
Mảnh dây phong lan đứt tứ tung. Máy bay địch lồng lộn trên trời. Những chiếc cánh quạt thân mốc thếch sà xuống thả bom hơi hăm dọa. Vệt khói của những chiếc máy bay cháy rạch bầu trời thành những đường quyết liệt.
Không gian chùng lại, căng ra. Màng tai mọi người cũng chùng lại, căng ra theo tiếng bom nổ, đạn nổ. Tiểu đội xung kích do Muôn và Thay dẫn đường đã chiếm được khu vực bếp nấu cao. Muôn dùng khẩu K.44 bắn hết viên này đến viên khác cho đến khi túi đạn hết nhẵn, vừa bắn vừa gọi:
– Thay! Thay đâu rồi?
Súng vẫn nổ. Muôn chạy dọc khu lán đang cháy. Bếp lò rung lên, mặt nồi như nghiêng đi. Xác giặc nằm ngổn ngang bên cạnh nồi cao, có cả xác tên sỹ quan ngụy béo ị và quan thầy của nó.
Lũ giặc bị dồn về phía phòng khám và phòng cấp cứu. Sau một hồi cầm cự yếu ớt, cánh quân của địch quanh khu vực viện quân y và hai cảnh quân khác ở vùng A Khơi bị quân ta đánh tan. Trận càn mang cái tên vừa văn hoa vừa dấm dớ «Trời xanh 216» của Mỹ ngụy, hoàn toàn tiêu ma.

Trận cảnh quyết liệt đã xảy ra.
Hợi, chiến sỹ cảnh vẻ của viện, khoác súng vào vai chạy qua cái dãy lán tìm hai chú bé. Muôn và Thay, một chú ngồi gục và một chú nằm sấp ở ngay trên sân viện. Không phải bị thương, vì đói và mệt, hai chú bé lả đi...
Hai ngày sau, nồi cao voi được chở về khu nhà mới của viện. Muôn và Thay đều mặc áo trắng từ trong lán điều dưỡng chạy ra.
– Cao voi chín rồi! Cao voi chín rồi!
Hai chú bé reo lên. Bác sỹ viện trưởng Nguyễn Đinh Thà ôm lấy Muôn và Thay.
Và nồi cao lập tức được đổ ra, dát phẳng.
Mấy hôm sau, riêng tôi, người đang kể chuyện với các bạn, tôi cũng được một miếng cao nhỏ do bác sỹ Thà tặng. Tôi đưa miếng cao lên mũi ngửi. Một mùi thơm hăng hăng, ngòn ngọt đưa lên. Cao voi cũng đen đen hồng hồng như cao ban long, cao hổ cốt, nhưng trong hơn. Mặt miếng cao nhăn nheo như mặt bàn tay người. Tôi ngồi nhớ hai người bạn nhỏ của tôi, chú Muôn và chú Thay sắp được ra Bắc học...
Chú Thích
[1]Một loại trúc
[2]Nấu bằng gạc nai
[3]Nấu bằng xương hổ
[4]Tức là kinh đô Huế hồi ấy.