Cappuccino 2.0

Lượt đọc: 2453 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »
Chương 128.1.

❊ ❊ ❊

Phụ chương 128.5 – Cuộc trò chuyện giữa hai chị em

Thứ 2, ngày 1 tháng 8.

Trở về Pháp được gần 2 tháng, mọi thứ tạm thời đã trở về ổn định. Còn nhớ hồi đầu trở về đây, mọi thứ cứ như một nơi xa lạ nào đó vậy, có lẽ vì mình là người hòa nhập kém hoặc cũng có lẽ tôi đã xem Việt Nam như quê hương thân thuộc của mình mất rồi.

3 tháng ở đây cũng là ngần ấy thời gian tôi phải ra vào bệnh viện để theo dõi căn bệnh đáng ghét của mình. Vì nó mà mình phải lao đao đủ chuyện từ học hành cho đến sinh hoạt và nhất là phải cách xa người con trai mà tôi yêu nhất. Cảm giác chia xa đó khó tả lắm, nó cứ rạo rực, bồi hồi một nỗi gì đó trong tim. Nhưng cũng chẳng sao, chỉ cần căn bệnh của tôi được chữa khỏi, tôi sẽ lại nhanh chóng được gặp cậu ấy thôi mà, ừ thì cứ cho là như thế đi nhưng chắc cũng lâu lắm, bệnh nặng thật, mắt mình càng ngày càng mờ rồi.

Hôm nay cũng chính là ngày cô em xinh xắn của mình về nước nối tiếp truyền thống của nhà nội đặt ra, thú thật thì mình thấy ở đâu cũng vậy, đều là quê hương cả mà nhưng thôi, mình tôn trọng bên nội nên chẳng dám cãi lệnh làm gì, nếu không người đầu tiên giảng đạo ình không ai khác lại là cái cái cô cụ non kia nữa. Nó sống từ nhỏ ở bên nội nên tính cách khó đến từng li từng tý, ngày nào mình cũng phải nhường nhìn nó hết, mệt lắm cơ. Nhưng sau hôm nay thì tôi chẳng còn được gặp mặt nó nữa, nó sẽ lên đường sang nơi quê hương tươi đẹp đó như mình đã từng một năm trước đây.

-Chị hai, em đã dặn rồi, đừng có đi lung tung trong phòng bệnh cơ mà!

Vừa mới đến thăm, con bé đã xòa vào mặt tôi một câu lạnh lùng.

-Thì ngồi lâu cũng chán, đi lòng vòng cho đỡ buồn ấy mà!

-Thật là, biết chừng nào chị mới tập được thói quen biết vâng lời đây, tối nay em đi rồi, chẳng còn ai quản thúc chị nữa đâu!

-Trời ạ, em yên tâm, chị lớn rồi mà, có gì phải lo đâu! Phải không Bảo!

Tôi hướng mắt về phía nhóc Bảo, cậu nhóc hàng xóm với nhà ngoại tôi, nó cũng được gia đình gửi gắm theo bé Mi về nước.

-À, hì em cũng nghĩ thế!

-Thế sao mà thế, bác sĩ dặn sao là phải nghe vậy, chị nhớ chưa?

-À rồi rồi, nhớ mà!

-Hừm, mắt của chị sao rồi, có tiến triển gì không?

-Cũng không khá hơn là bao, chắc phải ở lại đây cho đến khi nào có người hiến giác mạc rồi!

-Ừm, mong là có người tốt hiến cho chị!

-Mà Mi này, tối nay em về Việt Nam rồi, chị có một vài điều muốn nói riêng với em!

Vừa nghe, nó liền hất mắt sang nhóc Bảo giờ này mặt mũi cứ ngây ra nhưng dù thế nhóc vẫn biết được việc mình cần làm là phải ra ngoài và trả lại không gian riêng tư cho hai chị em tôi bàn chuyện:

-Sao, chị cần em giúp gì?

-Ừ thì việc có liên quan đến cậu bạn của chị ở bên đó ấy mà!

-Cái cậu mặt ngố mà chị cho em xem hình ấy hả? Thế nào nữa?

-Ừ chị chỉ lo cậu ta bên đó không biết ra sao rồi, em trông chừng cậu ta giúp chị nhé!

-Gì thế kia, anh ta là con nít hay sao mà chị phải trông chừng?

-Không phải, trông chừng là chỉ để xem cậu ấy làm gì trong lúc vắng chị thôi!

-À, kiểu như theo dõi chứ gì, xem ra chị không được tự tin về người yêu của mình nhỉ?

-Phải chi là người yêu thì chị chẳng phải lo như thế đâu, chị chỉ sợ một số thứ không hay sẽ xảy ra thôi!

-Không hay thế nào, kể em nghe xem?

-Em có thấy đôi mắt của chị chứ?

-Thấy, nó là niềm tự hào của chị từ bé đến giờ mà!

-Ừ, sau này có thể nó sẽ được thay bằng một đôi mắt bình thường khác, chị…

-Chị sợ cậu ta sẽ không thích chị nữa chứ gì? Thật lố bịch, làm gì có chuyện đó chứ, nếu anh ta yêu chị thật lòng thì chị có như thế nào tình cảm anh ta vẫn như thế thôi. Trừ khi anh ta là hạn người thích đào hoa!

-Không đâu, Phong không phải là người như thế!

-Hừm, dễ thôi, em sẽ giúp chị theo dõi anh ta! Nhưng với một điều kiện!

-Sao, điều kiện gì thế?

-Đơn giản thôi, em sẽ toàn quyền quyết định việc mình phải làm với anh ta!

-Việc này…

-Chị cứ yên tâm, em sẽ khiến anh ta phải an phận mà đợi chị về, đồng ý chứ?

-Um…

-Em chuẩn bị về rồi đấy, chị suy nghĩ cho cặn kẽ đi!

-Thôi được rồi, chị đồng ý, nhớ đừng gây khó dễ cho Phong đấy!

-Được rồi, giờ thời gian không còn nhiều, khi nào rảnh chỉ cứ gọi kể về tính cách lẫn thông tin của anh ta cho em, em tự biết mình phải làm gì!

-Ừ, chị sẽ cố gắng!

-Vậy nhé, tạm biệt hai yêu! Nhớ giữ gìn sức khỏe đấy!

Rồi còn bé sải bước đi tự tin ra khỏi phòng cùng nhóc Bảo trở về nhà nội để lại mình tôi nơi đây với bao cảm xúc trái ngược đến khó tả.

Tôi biết tôi đã mạo hiểm khi nhờ con bé theo dõi Phong, nó có thể làm những việc mà tôi không thể tưởng tượng được, nhưng thôi chuyện cũng đã rồi, nó cũng đã hứa là sẽ không gây khó dễ cho Phong nên tôi cũng an tâm một phần mà giao hết trọng trách cho nó. Việc của tôi bây giờ chỉ là chờ đợi một tia sáng nào đó nơi cuối đường hầm giúp tôi thoát khỏi bóng tối ngày một bủa vây lấy đôi mắt của mình mà thôi…

“Xin Chúa hãy ban phước lành cho con và cả cho cậu ấy…amen”

Đọc tiếp Cappuccino 2.0 – chương 129

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »