Cappuccino 2.0

Lượt đọc: 2609 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »
Chương 103.

❊ ❊ ❊

“Nắng ban trưa

Vàng tí tách

Ve mùa hạ

Hát râm vang

Hè ởi hè ơi

mày đến mau mau!

Cây khế, ngọn sậy

Chim sáo, chìa vôi

Con sông, đồng ruộng

Chờ người đến chơi...”

Đúng là như người ta nói, thời gian trôi như thoi đưa. Mới ngày nào tôi còn bỡ ngỡ khi lần đầu tiên bước chân vào lớp 10 đó, ấy thế mà chỉ thoáng qua hè đã ở trước mặt. Sau khi trải qua kì thì học kì hai đầy phong ba bão táp, cuối cùng bọn tôi cũng đã cán cái đích đầu tiên của mình, nghỉ hè!

Có thể nói những ngày học vớt vác hậu thi học kì hai là những ngày nhàn rỗi nhất trong suốt 1 năm học. Không trả bài, không thi đua, không kiểm tra, ôi còn gì sướng bằng chứ. Kéo theo đó, các nường lớp tôi mặt sức quẩy tung cả lớp vào những giờ tiết trống mà chẳng sợ bất cứ ai nhắc nhở, bởi lẽ, những lớp khác có đôi khi cũng trống tiết y chang chúng tôi, và thế là cả đám thi nhau quậy banh nhà lồng cái lớp theo đủ kiểu. Dân chơi thì lôi cả bài ra đánh. Bình dân thì ngồi nói chuyện tán dốc, ăn quà vặt. Trí thức thì ngồi đọc sách một cách nghiền ngẫm. Chơi trội thì giỡn hớt cù nhau la chí chóe.

Tuy nhiên cũng có một số trường hợp cá biệt như tôi đây, ngồi lì một chỗ nhìn trời mây mà chẳng biết phải làm gì trong khi thằng Toàn mãi hú hí với bé Phương, Khanh khờ lóc chóc trên bàn của nhỏ Kiều ẹo để lại mình tôi ngồi lọt thỏm trong cái chợ bát nháo y như từ trên trời rớt xuống vậy.

Nhưng số tôi không phải là nhọ. Ngồi thẫn thờ một lúc lâu, từ phía dãy bàn bên kia, Ngọc Lan bỗng vẫy tay gọi tôi lên với vẻ mặt hết sức hớn hở. Cũng phải nói qua rằng, từ lúc hạ gục thằng Nghĩa, tôi và nàng dường như thân thiết hơn trước, trong những cuộc trao đổi bài hoặc đi căn tin các kiểu đều có mặt nàng ở đó. Nhưng đổi lại, vẻ rằng Lam Ngọc ít nói chuyện với tôi hơn so với lúc trước, trong lớp nàng chỉ thực hiện đúng bổn phận của mình là giữ trật tự và quản lí lớp, mặc nhiên không hề nói với tôi một tiếng nào trừ khi có công việc cần nói. Nhưng lúc đó tôi không để ý lắm, nhất là khi Ngọc Lan luôn tíu tít bên tôi thế này đã làm tôi sao lãng việc đó, và cứ thế mọi chuyện vẫn tiếp tục diễn ra…

-Kêu Phong có chuyện gì vậy?

Tôi niềm nỡ đi đến chỗ của Ngọc Lan.

-Phong ngồi xuống đi đã!

-Ngồi chỗ nào giờ?

-Thì ngồi cạnh mình nè!

Nàng chỉ chỗ ngồi ngay cạnh nàng làm tôi giật thót:

-Ngồi chỗ này hả?

-Thì ngồi đi, có ai làm gì Phong đâu mà!

Không kịp để tôi đồng ý, nàng đã kéo tôi ngồi thụp xuống cạnh mình.

Thật hiếm khi tôi ngồi cạnh Ngọc Lan đến vậy, được nhìn nàng với góc độ gần như thế này thật náo nức và chộn rộn. Nhất là cái hương nước hoa toát ra từ cơ thể nàng cứ khiền đầu óc tôi mê mẫn và quên luôn cả việc hỏi nàng lý do gọi tôi, và hậu quả là:

-Nè Phong, làm gì nhìn Lan ghê dzạ?

-Ơ đâu, đang nhìn vào khoảng không đó?

-Có khoảng không nào ở nơi Lan sao?

Nàng nghiêng mái đầu khẽ cười làm toàn bộ ý định chối tội của tôi gần như sụp đổ. Khoảnh khắc này dễ thương quá, đôi mắt xanh đó cứ xoáy vào tim tôi từng hồi loạn nhịp, đôi mắt biết nói!

-Nè, Lan đang hỏi Phong đó!

-À ừ thì…chậc…nhìn Lan có tý xíu thôi mà, giờ Phong cho nhìn lại là huề chứ gì?

-Xí, lấy đâu ra cái kiểu khôn thế không biết!

-Hề hề, thì đúng mà!

-Thôi tạm gát qua chuyện đó đã! Phong coi nè!

Nàng rút trong cặp ra một bình giữ nhiệt nhỏ.

-Bình gì đó?

-Cà phê cappuccino đó! Lan biết hôm nay trống tiết nên pha cho Phong nè, thích chưa?

-U cha, vinh hạnh ghê! Thế thì còn gì bằng!

-Hì hì, đây thưởng thức đi quý ngài, vì nhanh gọn lẹ nên không tạo hình trên mặt cà phê được!

Nàng tháo chiếc nắp bình giữ nhiệt ra rót cà phê vào.

-Ừi, có uống là hên rồi cần gì đỏi hỏi phải đẹp chứ!

-Phong thấy sao, vẫn ngon chứ hả?

-Chậc cà phê gì mà…

-Hông ngon hả?

-Ngon quá xá con cá luôn ý chứ!

-Đồ quỷ, chỉ giỏi nịnh nọt!

Nàng cười khì lắc đầu nhưng hai gò mà đã ửng hồng cả lên.

-Mà Phong nè, Phong có đói không?

-Ừ thì cũng hơi đói, sáng ăn có ổ bánh mì à!

-Hè hè, đây nè!

Nàng lại lấy trong cặp ra một chiếc hộp nhỏ.

Khi chiếc hộp đó được mở ra, một chiếc bánh kem với màu nâu đặc trưng của sô cô la hiện lên trước mắt làm tôi thèm nhỏ dãi:

-Ực, bánh Lan làm hả?

-Đương nhiên, bánh chuẩn Pháp luôn đó!

-Cho Phong ăn thử miếng nha?

-Sao lại ăn thử?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »