Cappuccino 2.0

Lượt đọc: 2686 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »
Chương 115.

❊ ❊ ❊

Hú, bớ thằng Phong ra đây cho tụi tao mau!

Vừa mới sáng sớm, tụi thằng Khánh đã réo vang ngoài cổng làm cho bọn tôi cuốn quýnh ngốn trọn cả bữa sáng vào họng để ra gặp tụi nó:

-Tới gì sớm dzậy mấy má! Còn chưa kịp ăn sáng xong!

-Hôm qua tụi tao bảo tới sớm rồi còn gì, đi tham quan phải đi sớm mới đủ thời gian chớ!

-Rồi, đợi tụi tao xíu!

Cũng may thay, hôm nay chỉ có thằng Khánh với thằng Mậu, chứ kéo cả băng như hôm qua khéo người ta tưởng đi oánh nhau báo công an thì khốn. Với lại Lam Ngọc cũng ghét đông người, kéo đông nàng ngại không đi nữa lại sinh chuyện.

Ấy thế mà khi bọn tôi vừa bước ra khỏi cửa nhà, bọn thằng Khánh đã nhăn mặt:

-Ừi, đi chơi mà ăn mặc sang trọng thế này?

-Gì?

-Tao nói tụi bây ấy, đi chơi ở quê mà mặc đồ đẹp vậy sao chơi tẹt ga được?

-Uầy, giờ tụi tao vào thay lại hả?

-Thôi khỏi, lỡ rồi đi luôn đi! Tao tính đưa tụi bây ra cồn chơi nhưng thôi để mai mốt.

-Chứ giờ đi đâu?

-Giờ qua vườn nhà tao hái chút trái cây rồi dắt bò qua bên Đồng bò đi!

-Được được, lâu rồi tao cũng chưa ra đó!

-Đồng bò là gì vậy Phong, ở đó toàn là bò hả?

Ngọc Lan tròn xoe mắt ngạc nhiên.

-Hề hề, cũng đúng một phần, nhưng cứ đến xem đi!

-Ừa hì, vậy mình đi!

-Hèm, nói mình nghe ngọt sớt hen? Vậy tụi này để không à?

Toàn phởn khoanh tay trêu đểu.

-Ông Toàn này cứ thích bắt bẻ!

-Hông cho tui gọi bằng Lan tui ứ chịu!

-Hơ, Toàn cứng đầu ghê đó! Mình đã bảo hông được mà!

-Sao lại hông, thằng Phong nó gọi được kìa, phải bình đẳng chứ!

-Phong khác…!

-Khác chỗ nào, nó cũng là con trai chớ?

-Thì…khác sao không?

-Khác sao?

-Thì…

Ngọc Lan dường như đã lâm vào thế bí khi bị thằng Toàn dồn ép. Đây là lần đâu tiên tôi thấy nàng bị lép về như thế. Từ xưa đến nay tôi vẫn tin chắc những ai khi đối đầu với Ngọc Lan sẽ thua 100 phần công lực, ấy vậy mà giờ đây chỉ với một vài câu nói, Ngọc Lan đã bị thằng Toàn áp đảo đến không kịp trở tay. Nhưng xét thấy mọi việc đều bắt nguồn từ tôi, nên chỉ sau một lúc ngập ngừng, tôi liền bay vào nói hộ:

-Ê mày, tên của người ta không cho kêu thì thôi chớ!

-Ú chà, bênh nhau kìa! Hôm nay không làm ra lẽ chuyện này là tui hông có bỏ qua đâu à nghen!

-Toàn muốn sao đây?

-Cho tụi tui gọi bằng Lan hen?

Tuy nhiên Ngọc Lan vẫn nhíu mày tỏ vẻ không đồng ý với lời đề nghị của thằng Toàn. Vẻ như tên Ngọc Lan này đối với nàng rất quý giá và chỉ có một số người nào đó, bao gồm cả tôi mới được gọi bằng cái tên ấy. Còn những người khác mặc nhiên không được gọi đến dù chỉ một lần. Nhưng đứng trước tình cảnh phải nói ra lí do cho thằng Toàn biết, Ngọc Lan vẻ như đã hết cách trước cái đầu ranh ma của thằng này. Ấy vậy mà trong cái khó ló cái khôn, Ngọc Lan bỗng quay sang bên thằng khánh thì thầm một điều gì đó làm nó hớn hở réo lên:

-Bé Phương ui!

-Hả?

-Bé Phương lại đây mình nhờ tý nào!

-Ê ê, thằng kia! Không được gọi bé Phương tùy tiện mày!

Toàn phởn bỗng sừng sộ cau mày.

-Ơ ngộ chưa, ở đây ai cũng gọi bé Phương được, sao tao không gọi được?

-Thì…tụi tao khác!

-Khác chỗ nào, mày là con trai, tao cũng là con trai!

-Khác…sao hông mạy!

-Khác chỗ nào?

-Thì…tao là bạn trai của bé Phương!

Đến lúc này Ngọc Lan bỗng vỗ vai tôi nháy mắt kèm theo đó là cử chỉ hất đầu về phía thằng Toàn một cách đầy tinh nghịch.

Biết mình phải làm gì, tôi liên giở mặt đểu ra:

-Hế hế, nói vậy chẳng phải tao cũng là bạn trai bé Phương hay sao?

-Mày…á à tụi bây khá! Thôi bỏ qua chuyện này đi, không nhắc đến nữa! Đi qua vườn trái cây lẹ!

Thằng Toàn nhăn mặt phẩy tay với điệu bộ cùng đường đến nơi.

Quả thật là bây giờ tôi mới hoàn toàn khâm phục tài lật ngược thế trận của Ngọc Lan. Chỉ mới bị áp đảo không bao lâu, nàng đã phản cho thằng Toàn một đòn ngay vào điểm yếu là bé Phương khiến cho nó uất nghẹn chẳng thể chống cự được 1 giây nào cả. Ngọc Lan vẫn là Ngọc Lan, lúc nào cũng là một cô gái thông minh nhất trong lòng tôi, thiệt là yêu gì đâu!

Ngược ra con đường dẫn vào nhà nội, bọn tôi rẽ trái hướng sang thị trấn Chợ Lách nhưng nhà của thằng Khánh thì không xa đến mức đó. Chỉ đi khoảng gần 100m thôi, một ngôi nhà cấp 4 khác lại hiện lên với tông màu trắng nổi bật, đó chính là nhà của thằng Khánh. Nhà nó không quá to lớn, nhưng vườn cây to lớn sau nhà nó mới chính là tâm điểm thật sự của chúng tôi. Mận An Phương với chôm chôm là hai loại cây được trồng nhiều nhất ở nhà nó và cũng chính là mục tiêu của cả bọn trong buổi sáng này.

Có thể nói, tháng 5 là tháng trung điểm của mùa chôm chôm. Đâu đâu trong vườn chôm chôm nhà nó cũng đều tràn ngập một màu đỏ nhìn rất bắt bắt, chùm nào chùm nấy ngó là muốn ăn ngay không phải từ chối. Nhưng trái lại, tháng 5 lại là thời điểm cuối mùa của mận An Phước, bởi thế rất khó khăn cho chúng tôi có thể hái được trái mận ngon khi cả vườn mận của nó giờ này chẳng có lấy một trái lành lặn, một là đã bị sâu dòi ăn hư, hai là nhà đó đã hái mận đem bán cả rồi.

Tuy vậy nhưng bọn tôi vẫn tìm hái cho bằng được những trái còn có khả năng tiêu thụ để làm điểm tâm cho buổi trưa hôm nay ở đồng bò. Kẹp với vợt vốn là hai công cụ dùng để hái chôm chôm và mận được bọn tôi huy động một cách tối đa từ nhà thằng Khánh để có thể hái triệt để những trái ở chỗ cao nhất.

Sau một lúc loay hoay, bọn tôi cũng đã hái được một số lượng kha khá mận với chôm chôm đựng đầy một rổ tre lớn.

Đổ chỗ mận với chôm chôm đó qua một bịt ni lông, cả bọn hí hửng:

-Hề hề, chỗ này cũng đủ tráng miệng rồi nghen!

-Chỉ sợ không ăn hết thôi, hái nhiều quá đi!

-Trời, nhiêu đây bỏ bèn gì! Nội mấy bạn nữ không cũng đủ sức dọn hơn nửa số này rồi!

-Xì, làm như tụi mình ham ăn lắm ấy!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 10 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 128.1. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166.
Tiến »