Hạ Tầm ngồi ngay ngắn không nhúc nhích, chỉ đè thấp thanh âm hỏi: “Vị tráng sĩ này, ngươi muốn làm gì?”
Người phía sau hung tợn nói: “Đi xuống! Đem quần áo cởi ra!”
Hạ Tầm trên mặt biểu tình liền có chút cổ quái: “Đem quần áo cởi ra?”
Người phía sau nói: “Không sai! Đem quần áo cởi ra, lại mượn ngựa của người dùng một chút, ta liền không thương tính mệnh của ngươi!”
Hạ Tầm cảm giác được cánh tay đang kẹp lấy hắn áo ướt sũng, mơ hồ đoán được cái gì, trong mắt không khỏi lộ ra nụ cười. Hắn như trước vẫn không có quay đầu, chỉ giật giật cổ tay, mang theo tiếng cười mà nói: “Tiểu Anh cô nương, cô nơi nơi tìm ta, lf vì lấy hết quần áo của ta, lại mượn ngựa của ta dùng một chút sao!”
Lúc này đây, hắn dùng bản âm, người đang kẹp lấy cổ hắn đầu tiên là cảm thấy dưới eo bị cái gì vỗ ba cái, cúi đầu vừa thấy, một thanh trường kiếm lấp loáng cũng không biết đã ra khỏi vỏ bao lâu, kiếm đang dán sát eo nhỏ của nàng, sau đó liền truyền đến thanh âm không có che dấu của Hạ Tầm, Tiểu Anh không khỏi thất thanh nói: “Như thế nào là ngươi!”
Thì ra, Hạ Tầm khi đi đến phụ cận, đã mơ hồ nghe được một ít tiếng động, âm thầm tự nói cẩn thận, khoảnh khắc Tiểu Anh tung người nhảy lên, Hạ Tầm nhấn lẫy vỏ, kiếm đã ra khỏi vỏ, chính là đang muốn trở người đâm ngược lại, hắn liền thấy được bộ dáng của Tiểu Anh, kiếm trong tay lập tức ngưng mà không phát, lúc này mới dung nàng đem chính mình chế trụ.
Tiểu Anh lại không biết người cưỡi ngựa tới là Hạ Tầm. Thì ra khi nàng đuổi tới bờ sông, người đưa đò nọ mới đầu cũng không biết nàng không có tiền, sau thu không có tiền đò mới chỉ cho nàng cầu ở dưới hạ du. Tiểu Anh không có tiền đi đò, đành phải theo đường sông đi xuống, người lái đò nọ tự nhiên lười nói cho nàng biết là cầu cách bao xa.
Tiểu Anh đi một trận, dưới chân đã cảm thấy mệt mỏi, lại không biết cầu nọ còn bao xa, lại nhìn thấy một đoạn nước sông tựa như không sâu, liền thử thăm dò xuống nước, lại là có thể đi qua, Tiểu Anh là nửa đường qua sông, liền chỉ có thể từ ruộng băng ngang qua. Nàng nguyên bản cảm thấy cho dù quần áo ướt, trời nóng như vậy phơi nắng một hồi liền khô, nhưng mà lại đi băng qua ruộng, như thế nào dễ dàng khô như vậy được.
Y phục ẩm ướt dán sát người, đường cong lộ ra, đối với một nữ hài tử mà nói, nguyên bản là cực kỳ quẫn bách, may mắn nàng là đi ở ruộng, cũng không bị người nhìn thấy. Tiểu Anh một đường theo ruộng vội vàng đi tới, khi tới ven đường, đúng lúc thấy phía trước có một con ngựa phi đến, Tiểu Anh vừa thấy có người đi qua, không chút nghĩ ngợi liền nhảy ra, từ sườn xông lên, nhảy đến phía sau kỵ sĩ, khóa lấy cổ họng, không nghĩ tới người này đúng là Hạ Tầm.
Dưới một mảng ruộng dâu, Hạ Tầm xuống ngựa, hai người đối mặt nhìn nhau, một đường này hai người đã đem tình hình trải qua nói rõ ràng.
Tiểu Anh thấy ánh mắt Hạ Tầm sáng quắc, cúi đầu nhìn lại trên người mình, tuy là một thân nam trang, nhưng mà mùa hè mặc vốn đã mỏng, mà áo lại dính sát người, đường cong trên ngực mười phần rõ ràng, không khỏi kêu sợ hãi một tiếng, vội vàng lắc mình tránh đến sau cây dâu. Lúc này, nàng mới cảm thấy trên người vừa nước vừa mồ hôi dính vào ngượng ngùng khó chịu, mà trong lúc đi lại mảnh vụn lá cỏ dính lên trên người, vừa rát vừa ngứa, lại càng khó chịu.
Hạ Tầm nhịn cười nói: “Cô bộ dáng như vậy, có thể nào không lộ. Mắt thấy đã hoàng hôn, một hồi nữa là trời tối, cái quần áo này càng không dễ khô. Không bằng như vậy, cô liền xuống suối nước dưới kia, tắm rửa một phen, đem quần áo cũng giặt sạch đi, tạm thời mặc, nơi này có đồng ruộng, phía trước không xa chắc chắn có thôn trấn, chúng ta buổi tối đi lên trấn tìm quần áo cho cho đổi”.
Tiểu Anh từ sau thân cây nhô đầu ra hỏi: “Đổi quần áo? Ngươi đổi như thế nào?”
Trên hai má của nàng, trái phải đều dính bùn, còn dính lá cỏ, nhìn giống như là diễn viên hí kịch vẽ mặt, mười phần buồn cười, Hạ Tầm sợ nàng để ý, cũng không lộ ra ý cười, chỉ nói: “Cũng sẽ không học cô đi cướp là được”.
sao, Tiểu Anh ngượng ngùng nói: “Ta không phải là trên người không có tiền không… cũng sẽ bỏ tiền ra mua”. bằng
Hạ Tầm nói: “Bỏ tiền mua cũng không được, cái tình hình này, nếu liều lĩnh đăng môn mua quần áo, còn không bảo người ta cho rằng mình là ác nhân làm xằng làm bậy? Hương dân sợ trêu chọc thị phi, sẽ không chịu bán cho ta”.
Tiểu Anh mở lớn ánh mắt, kinh ngạc nói: “Vậy ngươi tính làm sao bây giờ?”
Hạ Tầm nhãn châu chuyển động nói: “Trộm!”
“Trộm?”
Tiểu Anh bĩu môi nói: “So với ta cướp cũng cao minh không đến chỗ nào!”
Hạ Tầm nói: “Còn không phải chịu cô liên lụy? Cô không khó chịu sao, trước tắm rửa nhẹ nhàng khoan khoái rồi nói sau”.
Tiểu Anh một đôi mắt mang chút màu lam cảnh giác nhìn Hạ Tầm, Hạ Tầm bật cười nói: “Cô sợ chuyện gì, ta mặc dù chưa bao giờ tự xưng là quân tử, cũng làm không ra chuyện rình coi đó đâu”.
Tiểu Anh con mắt vòng vo chuyển, ngẫm lại khi ở Liêu Đông vài ba lần đối với hắn dụ hoặc, cũng tin tưởng lời ấy của hắn không giả, Tiểu Anh đem đầu co rụt lại, lại nhướng ra lo lắng hỏi: “Ở đây sẽ không có người đến chứ?”
Hạ Tầm nói: “Ta ở gần đây, giúp cô trông chừng không phải được sao?”
Tiểu Anh cẩn thận nghĩ nghĩ nói: “Tốt!”
Tiểu Anh mặc dù cũng có bản năng ngượng ngùng của nữ hài tử, nhưng mà so với nữ tử Trung Nguyên thì tự nhiên hào phóng hơn nhiều, nàng đáp ứng sảng khoái, liền cũng có chút không có làm ra vẻ, mắt thấy Hạ Tầm dắt ngựa chậm rãi đi ra ngoài, liền trốn ở sau thân cây, một mặt cảnh giác nhìn xung quanh mọi nơi, một mặt thật cẩn thận đem quần áo cởi xuống…
“Tắm. tắn thực tốt…”
Tiểu Anh từ sau than cây đi ra, vẻ mặt có chút co quắp, có cảm giác hai tay có chút không biết nên đặt ở nơi nào.
Hạ Tầm ở xung quanh qua lại, để cho nàng tắm rửa, không phải lại nghĩ lung tung, trước kia nàng đem chính mình cởi ra như tiểu yêu tinh chủ động dụ hoặc Hạ Tầm, đánh là chủ ý ám sát hắn, cũng không thấy là chuyện gì, nay tắm rửa tránh người nhìn ngó, liền đặc biệt không được tự nhiên.
Cái này giống như một cô nương xinh đẹp, nàng ở bãi tắm bờ biển chỉ mặc một thân bikini, tự nhiên hào phóng cũng không cảm thấy có gì không được tự nhiên, nhưng mà thời điểm bình thường áo sơmi váy chức nghiệp, cổ áo hơi mở lớn nhũ câu hơi lộ ra, váy hơi ngắn đem đùi hơi lộ ra, sẽ làm cho cả người không được tự nhiên.
Hạ Tầm nhìn nàng, cái râu giả khi nàng bơi qua sông đã rơi mất, giờ phút này sau khi tắm rửa, lại hoàn toàn bộ dáng nữ nhi gia, một đám tóc đen rơi xuống trước ngực, bộ nam trang sau khi giặt sạch, cho dù vẫn ẩm ướt, nhưng cũng không dán sát vào người, chỉ là xem thế nào, cũng không giống một thiếu niên công tử, bộ dáng môi hồng răng trắng nụ cười như hoa kia, rõ ràng chính là một nữ tử xinh đẹp.
Tiểu Anh ánh mắt mơ hồ, hơi hơi cúi đầu, trong kích động co quắp lộ ra một cỗ nữ nhi gia đặc hữu quyến rũ, nhưng mà không biết là bởi vì do mặc nam trang, mà ánh mắt nàng vốn còn có chút anh khí bừng bừng, nhìn lại có một loại phong tình như một đứa bé, làm chọc người ta ngứa ngáy. Nàng liếc mắt nhìn Hạ Tầm một cái, ánh chiều tà màu vàng đỏ ánh vào đôi mắt, sóng mắt như say: “Ta… chúng ta đi thôi!”
Hạ Tầm ngẩng đầu nhìn nhìn bầu trời sắc nói: “Sắc trời còn sớm, chờ một chút, cô khát hay không?”
Tiểu Anh lắp bắp nói: “Vừa rồi… ta uống qua…” “Ô..”