Nhan An Thanh lần theo tiếng động nhìn lại, thấy một ông lão tóc bạc trắng nhưng tinh thần quắc thước.
Đối phương mặc bộ đồ Trung Sơn, để đầu đinh, ánh mắt sắc bén.
Chỉ cần nhìn khí chất và ngũ quan của ông lão, có thể đoán được thời trẻ vị này hẳn là người có vẻ ngoài rất nổi bật.
Tiếc rằng vật đổi sao dời, thời gian trôi qua, những đốm đồi mồi trên da và nếp nhăn nơi đuôi mắt đã khiến phong thái năm xưa không còn nữa.
Ông lão ngắm nghía Nhan An Thanh một lúc, hỏi người thanh niên bên cạnh: "Cậu ta tên là gì?"
Nghe vậy, một thanh niên đeo kính gọng vàng, khí chất nho nhã bên cạnh ông lão lập tức đáp lời: "Nhân viên đặc vụ khoa Nghiêu Quang, Nhan An Thanh, mới vào làm từ hôm qua, chưa có biên chế chính thức."
"Thì ra là vậy."
Vừa nói, ông lão vừa sải bước đến trước mặt Nhan An Thanh, đánh giá lên xuống một lượt, ánh mắt hơi sáng lên: "Chàng trai này được đấy, tướng mạo đường hoàng!"
Ánh mắt Nhan An Thanh lướt qua ông lão và người thanh niên nho nhã bên cạnh, trong lòng đã hiểu rõ.
Nhan An Thanh biết thân phận của hai người trước mặt.
Ông lão tóc bạc trắng kia chính là Viện sĩ danh dự Viện Khoa học Hoa Quốc, Triệu Hoằng Uẩn!
Người thanh niên vẻ ngoài nho nhã kia là Khuất Lê, nghiên cứu viên ngôi sao đầy triển vọng, được kỳ vọng rất nhiều trong khoa Mặc Củ!
Nếu là người mới khác, lúc này chắc đã nhiệt tình xông tới ôm đùi rồi.
Nhưng Nhan An Thanh không giỏi nịnh nọt, lấy lòng người khác.
Anh không kiêu ngạo cũng không tự ti đáp: "Chỉ là dung mạo tầm thường thôi, ông quá khen rồi."
Câu trả lời "kết liễu" cuộc trò chuyện ở tốc độ ánh sáng. Bầu không khí trở nên có chút ngượng ngùng.
Một giọng nữ tinh nghịch bỗng vang lên.
"Triệu lão, đàn anh cậu ấy không giỏi ăn nói lắm, nhưng người rất tốt, hơn nữa vận may cũng rất tốt nữa..."
Nghe vậy, chân mày Nhan An Thanh hơi nhướng lên, ánh mắt đổ dồn vào Khương Tâm Duyệt, người không biết xuất hiện từ lúc nào và đột ngột lên tiếng.
Anh không hiểu tại sao cô bạn cùng phòng này lại vô duyên vô cớ nhấn mạnh vào chữ "vận may"?
Nhìn dáng vẻ của Khương Tâm Duyệt, hẳn là phe mình mới đúng.
"Cô bé nói không sai!"
Triệu Hoằng Uẩn dường như rất đồng tình với lời của Khương Tâm Duyệt.
Ánh mắt ông nhìn Nhan An Thanh càng thêm thân thiện, ôn hòa nói: "Kể từ sự kiện Huyết Nguyệt, khoa Nghiêu Quang đã tích lũy bảy mươi lăm lần xuất quân, chỉ tìm được mười ba người Kim Đồng. Còn cậu... hành động độc lập, vừa ra tay đã tìm về ba người! Nói cậu là tướng may mắn, ai mà không phục?"
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của ông lão, Nhan An Thanh nhanh chóng nhận ra mấu chốt của vấn đề.
So với những yếu tố đơn thuần như năng lực, ngoại hình, nhân phẩm hay khí chất, vị Triệu lão này dường như thích gần gũi, bồi dưỡng những người trẻ có vận may tốt hơn.
Mà bản thân anh, chính là một người may mắn như vậy.
Chưa đợi Nhan An Thanh lên tiếng, Triệu Hoằng Uẩn lại tiếp tục: "Già rồi, lúc mới nghe cái tên Nhan An Thanh, tôi còn chưa phản ứng kịp."
"Vị 'Hộ pháp' mà cái thằng nhóc Tạ Triết thường nhắc đến, chính là cậu đúng không?"
Dứt lời, ánh mắt Triệu viện sĩ nhìn Nhan An Thanh càng thêm thân thiết.
Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.
Câu nói này tuyệt đối không phải là không có căn cứ.
Bạn bè mà một thiên tài có vận may mạnh mẽ như Tạ Triết chân thành công nhận, tuyệt đối không phải hạng tầm thường vô dụng.
Hơn nữa, Triệu Hoằng Uẩn luôn kiên trì cho rằng, vận may chính là một trong những tài năng mạnh nhất của con người!
Ông sống bao nhiêu năm nay, từng thấy vô số kẻ tài hoa xuất chúng như cá diếc qua sông!
Nhưng cuối cùng, được mấy người có thành tựu, có đầu có đuôi?
Nghe Triệu lão nói vậy, cơ mặt người thanh niên nho nhã luôn treo nụ cười trên môi khẽ co giật, âm thầm ghi cái tên Nhan An Thanh vào cuốn sổ nhỏ trong lòng.
Khuất Lê nghiến răng, lầm bầm: "Hộ pháp..."
Hộ pháp cái con khỉ gì!
Ngay khoảnh khắc cái danh xưng xấu hổ tột độ này xuất hiện, Khuất Lê đã liệt Nhan An Thanh vào danh sách kẻ thù không đội trời chung của mình.
Cái tên khốn Tạ Triết kia luôn tự xưng là "Giáo chủ Khoa học Thần giáo".
Mỗi lần bị Khuất Lê tính kế, hắn đều cứng đầu đe dọa: "Nếu Hộ pháp mà ở đây, chắc chắn sẽ đánh cho ngươi không tự lo liệu được cuộc sống".
Bạn của kẻ thù chính là kẻ thù, không có gì để nói.
Không chỉ là lập trường quyết định tư duy, Nhan An Thanh còn tồn tại xung đột lợi ích thực sự với hắn!
Vì thời trẻ thường xuyên làm các thí nghiệm phóng xạ thiếu bảo hộ, Triệu Hoằng Uẩn bị tổn thương khả năng sinh sản, cả đời không có con cháu, cũng chưa từng nảy ra ý định nhận con nuôi, nên rất thích đề bạt những người trẻ vừa mắt.
Mà Khuất Lê hắn, dưới cái nhìn của người ngoài, tương đương với đệ tử chân truyền của Triệu Hoằng Uẩn... một trong số đó.
Người kia là Tạ Triết.
Triệu lão tuổi đã cao, sau khi ông trăm tuổi, danh tiếng, di sản và mạng lưới quan hệ trong giới của ông đều sẽ truyền lại cho Khuất Lê hoặc Tạ Triết.
Tạ Triết trước đây tuy là tay giỏi về nghiên cứu khoa học, đủ loại ý tưởng kỳ lạ vô cùng, nhưng chỉ số cảm xúc lại thấp đến mức đáng kinh ngạc.
Dưới sự dẫn dắt của Khuất Lê, Tạ Triết gần như đã đắc tội sạch với người đứng đầu mười bảy khoa đặc thù.
Cho nên, Tạ Triết vốn dĩ không phải đối thủ của hắn.
Tiếc là...
Sau sự kiện Huyết Nguyệt, cái gã chỉ có chỉ số thông minh cao nhưng luôn chìm đắm trong ảo tưởng, không cầu tiến đó, lại trở thành một người Kim Đồng!
Tuy không biết người Kim Đồng có gì đặc biệt, nhưng dưới cái nhìn của Triệu lão, đây chính là biểu hiện của "vận may mạnh mẽ" ở Tạ Triết.
Gã vốn chẳng được Khuất Lê coi vào mắt, lập tức trở thành đối thủ cạnh tranh cực kỳ đáng gờm.
Gần đây, số lần Triệu Hoằng Uẩn dẫn Tạ Triết đi cùng ngày càng nhiều.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Khuất Lê nhìn Nhan An Thanh càng thêm nguy hiểm.
Một mình Tạ Triết đã khiến hắn sứt đầu mẻ trán, nếu có thêm Nhan An Thanh này làm trợ thủ...
Hắn muốn kế thừa y bát của Triệu Hoằng Uẩn?
Sợ là đang nằm mơ!
"Hừ..."
Nhan An Thanh không dấu vết liếc nhìn Khuất Lê, thấu suốt tâm tư của hắn.
Chẳng qua chỉ là một kẻ tâm cơ hạng thấp, chưa từng lăn lộn ngoài xã hội, vòng làm việc đơn thuần mà thôi.
Với loại người này, anh lười chẳng buồn bận tâm.
"Triệu lão, có chuyện này muốn nhờ ông giúp."
Nhan An Thanh cảm nhận được thiện ý của Triệu Hoằng Uẩn, thế là thuận nước đẩy thuyền, mặt dày nói: "Tôi muốn xin một phòng thí nghiệm độc quyền."
Lời vừa dứt, cơ hàm của Khuất Lê – kẻ đang cực kỳ khó chịu với anh – lập tức căng cứng.
Mẹ nó!
Gã này đúng là được đằng chân lân đằng đầu!
Hắn và Triệu lão quen nhau quá nửa tiếng chưa?
Nghiên cứu viên cấp bậc cao cũng chỉ có thể làm chân chạy vặt cho các đại lão, không có quyền mở phòng thí nghiệm độc quyền.
Nhan An Thanh – kẻ ngay cả chức danh cũng không có, một nhân viên ngoại vụ không biên chế của khoa Nghiêu Quang – sao dám vượt giới nhờ người khác giúp chuyện này?
Chưa từng thấy ai mặt dày vô sỉ đến thế!
Thế nhưng...
"Chuyện nhỏ như con thỏ!"
Triệu Hoằng Uẩn có vẻ rất nhiệt tình, không chút từ chối yêu cầu của Nhan An Thanh, cười sảng khoái: "Cậu quay về viết một bản đơn theo mẫu, vừa hay bên khoa Mặc Củ có mấy phòng thí nghiệm bỏ trống, để hoang ở đó cũng vô nghĩa, chi bằng để lại cho cậu tạo ra giá trị."
"Tiểu Khuất, chuyện này giao cho cậu đó."
Khuất Lê cảm thấy như vừa nuốt phải con ruồi, trong lòng buồn nôn không tả xiết.
Mấu chốt của vấn đề là...
Hắn buộc phải làm chuyện này một cách chu toàn, đẹp đẽ.
Dương phụng âm vi (trước mặt vâng lời, sau lưng chống đối)?
Khuất Lê còn chẳng dám nghĩ tới!
Nhìn cái thái độ mặt dày vô sỉ của Nhan An Thanh, đoán chừng nếu mình dám giở trò, đối phương lập tức sẽ đi mách lẻo với Triệu Hoằng Uẩn.
Đến lúc đó, người bị trách phạt vẫn là hắn!
"Triệu lão, ông cứ yên tâm."
Khuất Lê gượng ép nặn ra một nụ cười cứng đờ, đưa tay về phía Nhan An Thanh, nói lời không thật lòng: "Sau này chúng ta là đồng liêu rồi, cùng nhau tiến bộ nhé."