Lưu Sư Quân bị Triệu Hoằng Uẩn vặn hỏi đến mức ngẩn người một lúc.
Ông ta không lường trước được cục diện này.
Tuy nhiên, Lưu Sư Quân vẫn khăng khăng cho rằng, cái gọi là vận may chỉ có thể xảy ra một lần, không thể có lần thứ hai.
Ông ta không cho rằng một "nhà khoa học ngôi sao" bị đẩy ra tiền tuyến như Nhan An Thanh lại có trình độ khoa học, tinh thần nghiên cứu và kiến thức tích lũy cao siêu đến thế.
"Đây là thái độ gì? Khuất hỏi chuyện mà hắn ta ấp a ấp úng, không mở miệng nổi sao? Giấu nghề? Tài liệu nghiên cứu phải bảo mật nội bộ? Ta cứ chống mắt lên xem hắn làm sao giữ bí mật được mãi cho đến khi thành Viện sĩ."
Lưu Sư Quân không hề tỏ ra yếu thế, đáp trả gay gắt, giọng điệu lạnh lùng: "Ta sẽ chú ý tới người này."
"Ta không đánh giá cao hắn."
Đối với tình huống này, phản ứng của Nhan An Thanh lại vô cùng kỳ lạ.
"Việc không có gì không thể nói với người khác, hơn nữa, đây cũng chẳng phải bí mật gì."
"Thực ra thứ tôi dùng cho Giả Nguyên Lương, chỉ đơn thuần là thuốc nhỏ mắt mà thôi."
Nghe thấy lời này, đuôi mắt Khuất Lê đối diện khẽ giật giật.
Thuốc nhỏ mắt?
Ngươi đang đùa ta đấy à?
Ngọn lửa muốn mỉa mai bùng cháy dữ dội, nhưng Khuất Lê không hề ngắt lời Nhan An Thanh.
So với những thiên tài có khiếm khuyết tính cách nghiêm trọng như Tạ Triết, Thương Dận, La Gia Thế, thì loại người như Nhan An Thanh mới xứng đáng làm đối thủ của hắn!
Tôn trọng đối thủ, chính là tôn trọng bản thân.
Lời nói không có trọng lượng, chỉ có thành quả nghiên cứu chân thực mới có ý nghĩa!
Khuất Lê sẽ không tranh cao thấp với Nhan An Thanh ở những khía cạnh không đáng kể này.
Làm vậy chẳng khác nào một đứa trẻ con.
Dù năm nào vào ngày Quốc tế Thiếu nhi hắn cũng nhận được vô vàn quà sinh nhật, nhưng tâm trí hắn lại trưởng thành hơn bất cứ ai.
"Vấn đề rất lớn, đừng vội, chúng ta hãy phân tích trước đã."
Nhan An Thanh nhìn Lưu Sư Quân với vẻ nửa cười nửa không, khép nhẹ ngón trỏ và ngón cái, giơ lên trước mắt.
Giống hệt như động tác mô phỏng nhỏ thuốc mắt mà hắn từng làm với Khuất Lê trước đó.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía hắn.
Dừng lại một lát, Nhan An Thanh mới dùng chất giọng hơi khàn nhưng ôn hòa, chậm rãi nói: "Mô thức hành vi của ông có sự sai lệch rất lớn so với mô hình nhân vật mà tôi đã xây dựng từ dữ liệu thu thập được..."
"Xin hãy suy nghĩ kỹ xem, tại sao mình lại nói ra những lời này?"
"Hành vi này sẽ gây ra hậu quả gì?"
"Bản thân ông trong trạng thái bình thường, có làm ra chuyện như vậy không?"
"Mọi việc đều có nguyên nhân, hãy nghĩ xem, ai đã khiến ông nảy sinh những ý nghĩ đó?"
Âm thanh nhẹ nhàng, không nhanh không chậm, dường như ẩn chứa một sức mạnh huyền bí nào đó, khiến người ta không khỏi thần hồn điên đảo, tâm trí bấn loạn.
Sự tức giận trên mặt Lưu Sư Quân dần tan biến, ánh mắt cũng trở nên mơ hồ.
Ông ta như biến thành một con rối bị giật dây, cúi đầu im lặng một lúc rồi cất giọng phiêu đãng: "Là một sinh viên họ Hoàng."
"Nó nói, Nhan An Thanh là kẻ tự cao tự đại, coi thường tất cả, so với Khuất Lê cũng ở khoa Mặc Củ thì một trời một vực."
"Khuất Lê rất tốt, còn Nhan An Thanh thì nhân phẩm không ra gì."
Nghe đến đây, Nhan An Thanh khẽ gật đầu.
Hắn búng tay một cái.
Chát!
Lưu Sư Quân lập tức tỉnh táo lại, trên mặt lộ vẻ kinh hãi: "Vừa rồi... đã xảy ra chuyện gì?"
"Suy nghĩ kỹ đi, ông chắc chắn sẽ nhớ ra." Nhan An Thanh mỉm cười: "Sinh viên họ Hoàng mà ông vừa nhắc tới, có phải là Hoàng Triệu Lam không?"
Tên nhóc không lo làm việc chính sự, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện trục lợi đó, hắn vẫn còn chút ấn tượng.
Sau khi Lưu Sư Quân trầm tư một lát, sắc mặt trở nên u ám, trong ánh mắt đầy vẻ giận dữ: "Không sai!"
Người ở đây đều là kẻ thông minh, không cần phải nói quá rõ ràng.
Sự việc đã quá hiển nhiên rồi.
Lão Lưu ông bị chính sinh viên của mình mê hoặc, dùng làm quân cờ!
Nhìn thì có vẻ là tâng bốc người này, dìm hàng người kia, nhưng thực chất người được tâng bốc cũng chẳng nhận được lợi ích thực tế nào.
Bản chất của nó chẳng qua là trò ly gián vòng vo mấy lớp mà thôi. Hoàng Triệu Lam muốn thông qua Viện sĩ Lưu Sư Quân, khiến hai siêu tân tinh của khoa Mặc Củ là Nhan An Thanh và Khuất Lê nảy sinh mâu thuẫn, mượn đao giết người.
Nhan An Thanh khẽ cảm thán: "Cũng khá đấy chứ..."
Vẫn là coi thường người khác rồi.
Nếu kế hoạch của Hoàng Triệu Lam dùng trên người khác, chưa biết chừng lại thành công thật.
Dù hắn chọn cách nhún nhường hay đối đầu trực diện, kết quả cuối cùng đều là kết thù kết oán, cả ba bên đều thua.
Nhan An Thanh sẽ mang tiếng "cậy tài khinh người" và "không tôn trọng bậc tiền bối".
Khuất Lê sẽ coi Nhan An Thanh là kẻ thù không đội trời chung.
Lưu Sư Quân cũng vì thế mà mất đi danh dự, bị coi là kẻ đố kỵ hiền tài.
Còn về phần Hoàng Triệu Lam...
Kẻ này chẳng nhận được bất kỳ lợi ích thực chất nào.
Nhưng Hoàng Triệu Lam lại có thể cảm thấy thỏa mãn, thông suốt tâm tư nhờ việc này.
Rất nhiều người là như vậy, thích làm những chuyện hại người mà chẳng lợi mình.
"Không cần lo lắng."
Cảm nhận được ánh mắt kỳ lạ của mọi người, Nhan An Thanh dang hai tay: "Vận khí của Viện sĩ Lưu hiện tại đang rất thấp."
"Nếu đổi lại là những Viện sĩ khác, ở trạng thái bình thường, với năng lực thôi miên hiện tại của tôi thì không thể làm được đến mức này."
"Nhiều nhất là giúp mọi người chìm vào giấc ngủ nhanh chóng, một đêm không mộng mị."
Đây quả thực là lời thật lòng.
Bản chất của vận khí đã dần dần được Nhan An Thanh khám phá ra.
Bản chất của nó giống như một sự tập hợp của "Nguyện vọng của chúng sinh trên Trái Đất", là kết quả tương tác giữa tinh thần lực của sinh vật trí tuệ cao và A-lại-da thức, tức là thứ mà mọi người thường hay nhầm lẫn với "Ý thức tập thể", Nữ Oa, Gaia, Thiên đạo, Định luật, Thương thiên, Pháp tắc, Ông trời.
Nó có thể khiến người ta như được thần linh phù hộ, cũng có thể khiến người ta suy sụp, có thể khiến người ta mất đi lý trí, cũng có thể bảo vệ cho ý thức sáng suốt.
Đừng nói là Viện sĩ, ngay cả những nhà nghiên cứu cấp một quốc gia như Khuất Lê hay Thương Dận cũng có thể miễn nhiễm hoàn toàn với khả năng thôi miên ở giai đoạn này của Nhan An Thanh.
Dù sao thì kỹ năng nhỏ này cũng là thứ hắn học được từ cơ sở dữ liệu nội bộ sau khi gia nhập khoa Mặc Củ, nghiên cứu chưa thấu đáo, còn rất nhiều chỗ có thể cải thiện.
Tuy nhiên, Nhan An Thanh không định đổ quá nhiều tâm sức vào kỹ năng này.
Gặp chuyện không quyết được thì lôi vận khí ra.
Lý thuyết "Vận khí là vạn năng" có thể giải thích hầu hết những hiện tượng mà kiến thức hiện tại của bản thân chưa thể giải đáp, một cách vô lại để cưỡng ép đạt đến sự logic tự thân.
Lời này vừa thốt ra, bất kể trong lòng nghĩ gì, ít nhất bề ngoài mọi người cũng không tiện truy cứu tiếp.
Sau khi Viện sĩ Lưu thông suốt mọi việc, cũng thở dài một tiếng.
Dưới trướng ông có bảy phòng thí nghiệm, hàng chục nghiên cứu sinh Thạc sĩ, Tiến sĩ, tuy không thể làm được chuyện bát nước đầy, dồn tâm huyết đào tạo từng người, nhưng ngày thường ít nhất cũng tỏ ra khá công bằng, không thiên vị ai.
Hoàng Triệu Lam...
Mình đây đúng là nuôi ong tay áo mà!
Lưu Sư Quân nhìn Nhan An Thanh bằng ánh mắt đầy hối lỗi, trong lòng vô cùng xấu hổ.
Chưa nói đến những chuyện khác, chỉ cần nhìn cách nói chuyện và cách xử lý vấn đề của đối phương trong sự việc này, đã đủ nói lên tất cả.
Lời nói có thể lừa người, nhưng hành động thì chân thực hơn nhiều.
Nghĩ lại thì, Nhan An Thanh mới bắt đầu sự nghiệp được bao lâu?
Hiện tại hắn gần như đã chạm đến dãy số chức danh nghiên cứu viên...
Phía trên chỉ còn lại hai cấp bậc là "Nghiên cứu viên đặc cấp" và "Viện sĩ" mà thôi.
Nhan An Thanh mới bao nhiêu tuổi?
Hệ thống thăng tiến của nhân viên nghiên cứu khoa học là công bằng nhất, cũng tàn khốc nhất, không dung thứ cho bất kỳ một chút "đi cửa sau" nào.
Đạt chuẩn đóng góp học thuật thì thăng cấp.
Không đạt chuẩn thì tiếp tục tích lũy, tiếp tục nghiên cứu, tạo ra thành quả, viết thêm nhiều bài luận, viết thật tốt.
Cậy thâm niên ư?
Có cậy đến mức mù mắt điếc tai, râu tóc bạc phơ, rụng hết răng, cũng không thể nào ngồi vào vị trí Nghiên cứu viên cấp một.
"Già mà còn sai lầm, nghe lời gièm pha, nhìn nhầm người rồi..."
Ánh mắt Lưu Sư Quân tập trung vào Nhan An Thanh.
Ông cảm thấy mình nên bỏ đi thành kiến, tháo bỏ cặp kính màu, quan sát thật kỹ chàng trai trẻ này.
Còn về phần Hoàng Triệu Lam...
Phải xử lý nghiêm túc!
Năng lực không đủ thì có thể rèn luyện.
Kiến thức thiếu thì có thể tích lũy.
Nhân phẩm bại hoại thì không thuốc nào cứu nổi!
Hoàng Triệu Lam xui xẻo giờ vẫn chưa biết rằng, một chuỗi thao tác điên rồ của mình không những không hủy hoại được Nhan An Thanh và Khuất Lê, mà còn tự tay chôn vùi tiền đồ xán lạn đáng lẽ mình đã có...
Cùng lúc đó, Khuất Lê sau khi hiểu ra mọi chuyện, trong đôi đồng tử bạc bắt đầu lóe lên những tia lạnh lẽo.
Hoàng Triệu Lam...
Gần đây hắn tu tâm dưỡng tính, nghĩ rằng nên tha thứ được thì tha, không ngờ sự bao dung của mình lại bị kẻ ngu xuẩn không biết điều coi là yếu đuối và hèn nhát.
"Kẻ này, phải chết."
Khuất Lê nghĩ thầm, rồi lại khôi phục dáng vẻ nho nhã thường ngày, nụ cười rạng rỡ, không chút u ám.
Hắn dự định thiết kế một màn kịch tai nạn tử vong cho Hoàng Triệu Lam.
Nghĩ tới đây, ánh mắt Khuất Lê dừng lại trên người Nhan An Thanh.
Hừ hừ...
Tên này đã chê phiền phức, vậy thì để mình làm kẻ ác thay vậy!
Nhan An Thanh cảm nhận được ánh mắt của Khuất Lê, cũng không nhìn hắn thêm lấy nửa cái, chỉ đứng dậy, phân phát một xấp tài liệu đã in sẵn cho mọi người có mặt.
"Đã nói rõ ràng cả rồi, vậy thì hãy nói tiếp về việc 'Viễn Đồng' của Giả Nguyên Lương đến từ đâu."
Trước đây chưa từng tham gia hội nghị cấp bậc này, chuẩn bị không đủ chu đáo, khoảng hai người mới có thể chia nhau một xấp tài liệu.
Những chi tiết không đáng kể.
Nhiều nhà nghiên cứu đeo kính lên, vừa nhanh chóng xem qua, vừa lắng nghe Nhan An Thanh nói.
"Đây là một trong những dự án nghiên cứu gần đây của tôi, 'Ảnh hưởng tổng hợp của tiềm thức và tinh thần lực lên tế bào Vô Cực'."
Thực tế, các quốc gia từ nhiều năm trước đã bắt đầu nghiên cứu ảnh hưởng của tiềm thức đối với cơ thể con người rồi.
Bịt mắt tử tù, trói chặt tay chân, sau đó dùng đá lạnh áp sát vào da thịt họ trong thời gian ngắn, nói với họ rằng đây là thanh sắt nung đỏ, cơ thể tử tù có khả năng xuất hiện những dấu hiệu bỏng thật sự.
Số lượng mẫu thí nghiệm ít, xác suất thống kê không có nhiều ý nghĩa thực tế, nhưng nó đã chứng minh tính khả thi của thí nghiệm tiềm thức.
Ngoài ra, còn có rất nhiều thí nghiệm tương tự.
Cắt cổ tay bằng nước chảy, đốt bằng sắt lạnh, ngạt thở trong phòng kín...
Không phải lúc nào cũng thành công 100%, nhưng vài lần thành công ngẫu nhiên ít nhất cũng chứng minh "tiềm thức" là một đề tài nghiên cứu đáng để đào sâu.
Giả Nguyên Lương trở thành người sở hữu đồng tử bạc, thức tỉnh Viễn Đồng, cộng thêm cuộc đối thoại giữa Viện sĩ Lưu Sư Quân và Nhan An Thanh vừa rồi.
Những chuyện này đều chứng thực tính chân thực của xấp tài liệu trong tay.
Tất cả đều bị lừa rồi.
Cũng không biết sau ngày hôm nay, trong số các nhà khoa học ở đây có bao nhiêu người sẽ bắt đầu nghiên cứu về các vấn đề thần kinh, tinh thần, ý thức.
Thực tế, đây cũng là kết quả mà Nhan An Thanh cố tình dẫn dắt.
Trong bàn cờ của hắn, trí tuệ của những người này là một mắt xích không thể thiếu.
"Thì ra là vậy."
Khuất Lê là người đầu tiên xem xong tài liệu.