Sau khi vòng vo tam quốc với Khuất Lê, Nhan An Thanh nhiệt tình khoác vai hắn: "Tiểu Khuất à... sự việc khẩn cấp, chúng ta đi viết đơn xin ngay bây giờ thôi."
"Vừa hay tôi cũng không rành định dạng chuẩn, lát nữa cậu giúp tôi viết được không?"
"Chúng ta là bạn bè mà, cậu giúp tôi, tôi giúp cậu, cùng nhau tiến bộ, đúng không nào?"
Khuất Lê nghẹn ứ một hơi, suýt chút nữa thì tắc thở.
Bạn bè...
Bạn cái con khỉ khô ấy!
Bố mày không có loại bạn mặt dày vô sỉ như mày!
Viện sĩ Triệu Hoằng Uẩn vẫn còn đứng bên cạnh, Khuất Lê chỉ đành gượng cười, cố gắng duy trì thiết lập "công tử nhỏ trung thực đáng tin" của mình: "Việc cậu giao, cứ yên tâm."
Nhìn sự tương tác của hai người, Triệu Hoằng Uẩn cảm thấy an lòng, dường như liên tưởng đến tình cảnh của bản thân năm xưa, ông thở dài thườn thượt: "Tình bạn của người trẻ, đúng là đến nhanh thật... Hai cậu cứ từ từ trò chuyện, cái thân già này của tôi không xen vào nữa."
Nói đoạn, ông lắc đầu rời đi.
"Tôi cũng có việc khác phải xử lý, tạm biệt."
Nhan An Thanh đẩy Khuất Lê ra, thay đổi sắc mặt trong một giây, tạo khoảng cách rõ rệt: "Đừng quên viết đơn, tôi đang đợi dùng phòng thí nghiệm đấy."
Dứt lời, cậu kéo Khương Tâm Duyệt rời đi.
Cái thái độ lật mặt không nhận người, chưa qua cầu đã chuẩn bị sẵn sàng dỡ cầu này khiến nụ cười trên mặt Khuất Lê dần cứng đờ.
"Mẹ nó chứ..."
Khuất Lê hít sâu một hơi, dùng hết nghị lực mới miễn cưỡng nghiền nát những lời thô tục đang chực chờ nơi đầu lưỡi, nuốt ngược vào trong.
Hình tượng!
Chú ý hình tượng!
Suýt chút nữa thì bị cái thứ hỗn trướng này chọc cho mất trí khôn.
---❊ ❖ ❊---
Trong phòng nghỉ.
Nhan An Thanh nhìn Khương Tâm Duyệt, nghiêm túc nói: "Nợ cô một lần."
Nếu không phải cô học muội này giúp đỡ, mười phần thì chín phần cậu đã bỏ lỡ cơ hội lần này.
Theo kế hoạch ban đầu của cậu, muốn có được phòng thí nghiệm độc quyền e rằng còn cần một khoảng thời gian nữa.
Vì vậy, cậu sẽ ghi nhớ ân tình của Khương Tâm Duyệt.
"Khách sáo quá rồi!"
Ánh mắt Khương Tâm Duyệt rực cháy nhìn chằm chằm Nhan An Thanh: "Nhắc mới nhớ, học trưởng, anh xin phòng thí nghiệm độc quyền là vì có dự án mới sao?"
"Ừm."
Nhan An Thanh không có ý giấu giếm, bình thản đáp: "Sau đêm trăng máu, kẻ biến thành Kim Đồng Giả không chỉ có con người. Trước đó, nhờ cơ duyên xảo hợp, tôi đã phát hiện ra một con chuột bạch bị biến dị."
Trong lời nói bình thản ấy ẩn chứa cơ duyên khiến vô số nhà khoa học phải điên cuồng.
Khương Tâm Duyệt ngẩn người một lúc, nhìn cậu đầy suy tư rồi cười cợt: "Cảm ơn sự tin tưởng của học trưởng đại nhân!"
Nhan An Thanh lắc đầu, trong lòng hiểu rõ đối phương đang nói gì.
Giới học thuật xưa nay chỉ công nhận thành quả chứ không công nhận người.
Vì quyền lợi của một thí nghiệm, một bài luận văn, không biết có bao nhiêu thầy trò trở mặt thành thù, bạn bè biến thành kẻ tử thù.
Nhan An Thanh nói cho đối phương "bí mật nhỏ" này không liên quan đến lòng tin, đơn thuần chỉ là cậu không sợ hãi gì cả.
Sau khi linh hồn trói buộc với trò chơi sửa đổi thực tại, Nhan An Thanh có vô số cách để giết chết một người mà không ai hay biết.
Thông thường, cậu không thích thử thách lòng người.
Cuộc đối thoại với Khương Tâm Duyệt, chỉ có thể nói là đúng dịp.
"Đã nói rồi, nợ cô một ân tình."
Nhan An Thanh vô cảm nhìn Khương Tâm Duyệt: "Đợi khi có thành quả, cô sẽ là đồng tác giả thứ hai của bài luận văn."
Hiện nay các thí nghiệm khoa học ở Hoa Quốc đa phần là làm việc theo nhóm.
Một thành quả ra đời, việc ghi bốn năm cái tên lên là chuyện thường tình, thậm chí viết kín cả trang giấy cũng chẳng vấn đề gì.
Nó đại diện cho danh tiếng, uy vọng và năng lực.
Lĩnh vực khoa học không chuộng kiểu "ăn bám" thâm niên.
Người không làm ra thành quả, dù học vị cao đến mấy, tư cách lão làng đến đâu, chức danh cũng không thể thăng tiến.
Trên có chính sách, dưới có đối sách.
Nhiều học giả không giỏi thao tác thực tế, những nghiên cứu viên không có óc sáng tạo và tinh thần nghiên cứu, dần dần bắt đầu chú trọng quan hệ ngoại giao.
Khi có một dự án mới ra đời, họ sẽ cung cấp một mức độ hỗ trợ tài chính, vật lực nhất định cho người phụ trách để đổi lấy quyền tác giả.
Dù chỉ là tác giả thứ tư, cũng tương đương với một sự tích lũy thành tích.
Khương Tâm Duyệt hiểu rõ những mánh khóe trong đó, nhưng cô chưa từng tham gia vào.
Nhìn bộ dạng của Nhan An Thanh, rõ ràng là muốn dùng quyền tác giả thứ hai để đền đáp sự giúp đỡ của cô lúc nãy.
Cô cũng không phải là một cô gái cổ hủ, nếu không vừa rồi đã chẳng giúp Nhan An Thanh nói đỡ.
"Vậy tôi đợi tin tốt từ anh."
Khương Tâm Duyệt cười tinh quái: "Tôi sẽ giữ bí mật giúp anh."
"Ngoài ra, tôi muốn hỏi một chút, bây giờ chúng ta tính là bạn bè chưa?"
"Không phải kiểu tình bạn nhựa như anh với Khuất Lê đâu, là mối quan hệ của anh với cái tên thiên tài phế vật kia kìa..."
Nhan An Thanh cười nói: "Cô nói Tạ Triết à? Tên đó tuy ngây thơ, nhát gan, mắc chứng hoang tưởng bị hại, hội chứng trung nhị, thần kinh, nhưng ưu điểm cũng nhiều lắm, ví dụ như..."
Nụ cười dần trở nên gượng gạo.
"Ví dụ như..."
Cậu bỏ cuộc.
Thật sự không nghĩ ra tên đó có ưu điểm gì.
Hai người nhìn nhau trân trối.
Im lặng một lúc lâu, Nhan An Thanh mới trầm giọng nói: "Hắn từng cứu mạng tôi."
Người hay lảng tránh câu hỏi thường chỉ muốn bày tỏ một ý đơn giản: Từ chối khéo.
Khương Tâm Duyệt không xấu, thậm chí có thể nói là vô cùng xinh đẹp, vấn đề duy nhất nằm ở chỗ tiêu chuẩn chọn bạn của Nhan An Thanh hơi khác người thường.
Hơn nữa, sau khi hoàn thành vòng thứ nhất của nhiệm vụ chính tuyến, ngoài việc trói buộc linh hồn với kim thủ chỉ, chức năng mới được mở khóa là góc nhìn "Cấu trúc cắt lớp" cũng có ảnh hưởng rất sâu sắc đến Nhan An Thanh.
Bây giờ mỗi lần nhìn thấy một người có ngoại hình khá, dù là nam hay nữ, cậu đều vô thức dùng chức năng "Cấu trúc cắt lớp" để quan sát bên trong cơ thể đối phương.
Cơ bắp, xương cốt, thần kinh, nội tạng, mạch máu, mô bạch huyết.
Người ta vẫn bảo không nên chỉ nhìn vẻ bề ngoài, nhưng Nhan An Thanh lại thực sự có thể nhìn thấy "vẻ đẹp" nội tại.
Đây tuyệt đối không phải là thói quen tốt.
Đáng tiếc, do áp lực của chứng ám ảnh cưỡng chế, cậu dần hình thành thói quen không lành mạnh này...
Nghe Nhan An Thanh nói vậy, Khương Tâm Duyệt ngẩn người một chút.
Cô lấy bút máy và tờ giấy ghi chú từ trong túi áo ra, xoẹt xoẹt viết vài nét, xé xuống, nhét vào tay Nhan An Thanh rồi nhảy chân sáo rời đi.
Nhan An Thanh nhìn tờ giấy trong tay, trên đó vẽ một biểu cảm thè lưỡi và viết ba chữ.
"Lược lược lược" (Trêu chọc).
Nhan An Thanh bật cười thành tiếng.
Con nhóc điên này...
Thật nghịch ngợm.
---❊ ❖ ❊---
Khuất Lê cho rằng, vì lời hứa mà phải giúp Nhan An Thanh làm việc cũng giống như việc phải ăn một bát rau mùi mà bắt buộc phải nuốt vào bụng vậy.
Là gắp từng cọng rau mùi ra, nhai kỹ thưởng thức, hay là nuốt chửng?
Đối với những người căm ghét thứ này, đây chẳng phải là vấn đề đáng suy ngẫm.
Đau dài không bằng đau ngắn.
Ngày hôm sau, Nhan An Thanh đã có được quyền sử dụng phòng thí nghiệm độc quyền tại Mặc Củ Khoa.
Thứ gọi là "Chuột bạch mắt vàng" kia, trước ngày hôm nay, vốn không hề tồn tại.
Nhưng Nhan An Thanh có thể tùy tay ma cải ra một con.
Nó chỉ là cái cớ.
Mục đích là để dẫn xuất "Tế bào Phục Hy" có cấu trúc "Khoang siêu năng" mà cậu đã cải tạo trước đó.
Đây sẽ là phát súng đầu tiên để cậu khẳng định sự tồn tại của mình trong giới khoa học.
Suy ngược quá trình từ kết quả luôn là việc đơn giản nhất.
Giống như tiểu thuyết trinh thám và trò chơi Ma Sói, biết trước kết quả rồi mới đi tìm chuỗi bằng chứng, suy ngược logic, chỉ có thể gọi là công việc chân tay, không cần phải tốn quá nhiều tế bào não.
Làm thí nghiệm, viết luận văn.
---❊ ❖ ❊---
Thời gian như nước chảy, ngày tháng tựa thoi đưa.
Chớp mắt một cái, nửa tháng đã trôi qua.
"Báo cáo tổng hợp thí nghiệm về thể sống Kim Đồng phi nhân loại và tế bào Phục Hy".
Đọc xong bài luận văn vừa mới ra lò này, Khương Tâm Duyệt chép miệng, nhìn Nhan An Thanh như nhìn một con quái vật.
"Từ ba trăm tỷ tế bào bình thường của con chuột bạch này, tìm ra đúng mấy tế bào bị biến dị kia..."
Đây là sự kiên trì cỡ nào?
Lại là vận may cỡ nào!
Khương Tâm Duyệt cảm thấy, Nhan An Thanh bên cạnh mình chính là con cưng của tạo hóa trong thời đại này.
Con cưng của tạo hóa là gì?
Giống như Hán Quang Vũ Đế Lưu Tú thời Hán triều vậy.
Năm xưa Lưu Tú chỉ có một vạn quân đối đầu với bốn mươi vạn đại quân của Vương Mãng, độ huấn luyện, sĩ khí đều kém xa đối phương, nhìn cảnh sắp bại trận đến nơi, vương triều diệt vong.
Kết quả...
Trời giáng thiên thạch, rơi thẳng vào quân doanh của Vương Mãng.
Hãy xem ghi chép thời đó đi...
"Sấm sét cuồng phong, ngói bay tứ tung, mưa như trút nước, sông Dịch dâng trào, hổ báo đều run rẩy, binh lính tranh nhau lao xuống nước, chết đuối hàng vạn, nước không chảy nổi."
Chậc.
Sấm sét, bão tố, thiên thạch, tất cả đều nhắm vào Vương Mãng. Ép buộc Lưu Tú thắng được trận chiến định đoạt thiên hạ này, có phần hơi giống như được thiên mệnh định sẵn là người chiến thắng.
Lưu Tú, người được cả ông trời giúp đỡ như vậy, nếu không phải con cưng của tạo hóa thì là gì?
Trước đó khi Nhan An Thanh hứa với Khương Tâm Duyệt, cô thực sự không để tâm lắm.
Dù sao trong đám tử tù tội ác tày trời, cũng có vài vật thí nghiệm mắt vàng bị tước đoạt nhân quyền vĩnh viễn.
Đã một tháng kể từ khi "Hội chứng mắt vàng" xuất hiện, các quốc gia trên thế giới đều không đưa ra được chút thành quả nghiên cứu nào.
Thậm chí rất nhiều người còn cho rằng, Kim Đồng Giả ngoài việc thay đổi màu mắt ra, cơ thể không có bất kỳ điểm nào khác biệt so với người bình thường, không tồn tại giá trị nghiên cứu gì nhiều.