Sự sợ hãi vô hình bao trùm lấy toàn bộ khu trại. Nụ cười trên gương mặt những người sống sót dần trở nên cứng đờ.
Trái tim đập loạn nhịp, mồ hôi lạnh đầm đìa, những sợi lông tơ dựng đứng, tất cả đều đang nhắc nhở họ rằng "thoát chết trong gang tấc" vừa rồi chỉ là ảo giác. Nguy cơ chưa hề rời đi, sự an toàn vẫn còn xa vời vợi!
Luồng khí xám từ bốn phương tám hướng cuồn cuộn kéo đến, tập trung trên không trung khu trại, cuối cùng ngưng tụ thành một hình thù kỳ dị.
Đó là một bánh xe nghiệt ngã chi chít những gai nhọn bằng xương trắng, trên đó viết đầy những ký tự nhỏ xíu quái đản. Trông chúng giống như văn tự, nhưng lại chẳng thuộc về bất kỳ quốc gia hay nền văn minh nào trên Trái Đất.
Thế nhưng, khi ánh mắt mọi người đặt lên bánh xe, trong tâm trí họ đều tự khắc hiện lên ý nghĩa của từng ký tự.
Chúng lần lượt đại diện cho "Sinh tồn", "Lăng trì", "Bào lạc", "Rơi rụng thuộc tính"…
Phía dưới có một cây kim chỉ đỏ như máu.
Mọi người nhanh chóng nhận ra bánh xe này chính là Dạ Yểm mới.
So với Dạ Yểm Đói Khát, Dạ Yểm Bánh Xe tỏ ra lộ liễu hơn nhiều, tuyệt đối không giấu đầu hở đuôi.
Thế nhưng, điều này lại mang đến sự tuyệt vọng sâu sắc hơn cho người chơi và dân bản địa.
Toàn bộ căn cứ đều bị "lĩnh vực" của Dạ Yểm Bánh Xe bao trùm, muốn sống sót rời đi, chỉ có thể tham gia vào trò chơi của nó.
Mà xác suất của lựa chọn "Sinh tồn" kia, nhìn qua thì ước tính sơ bộ chỉ khoảng một phần hai trăm mà thôi…
Các lựa chọn trên bánh xe này cộng lại, chẳng khác nào "Một nghìn cách chết" hay "Bách khoa toàn thư về cái chết".
Có người chơi mắt tinh phát hiện, trong đó thậm chí còn có lựa chọn "Dạ Yểm nhập diệt", ý nghĩa hẳn là nếu quay trúng lựa chọn này, Dạ Yểm đó sẽ trực tiếp chết đi, tiêu biến.
Tuy nhiên, xác suất của lựa chọn đó cực kỳ thấp, thấp đến mức nhìn qua ngay cả một phần mười nghìn cũng không có.
Ực…
Tiếng nuốt nước bọt vang lên không dứt, Thái Ngọc Thù đọc được nỗi sợ hãi trong mắt những người xung quanh. Cô cảm thấy có chút phát điên!
Tình hình hiện tại hoàn toàn không tuân theo quy luật mà các cao thủ đã tổng kết!
"…" Nhan An Thanh thần sắc thản nhiên.
Đương nhiên là không tuân theo quy luật rồi!
Dạ Yểm mới này là Nhan An Thanh cố ý bắt Chúa Tể Đêm Tối Knightness mang tới, cấp bậc cao hơn Dạ Yểm Đói Khát, cũng khó giải hơn.
Mặc dù nó vốn dĩ tồn tại, nhưng không ở khu vực này.
Nhan An Thanh điều nó tới, mục tiêu chỉ có một!
Làm màu… khám phá khả năng đạt được thành tựu!
Cái gọi là người chơi, bẩm sinh đã có thuộc tính châu chấu, sao có thể cam tâm tình nguyện chơi cái trò chơi tử thần bất công này?
Loại Dạ Yểm Đói Khát nhìn còn không thấy được thì không nói làm gì.
Như Dạ Yểm Bánh Xe có thể nhìn thấy được thế này, không tấn công một cái thì có lỗi với bản thân quá!
Lỡ như đánh chết được thì sao?
Nhiều người chơi thi triển tài nghệ, tung ra đủ loại chiêu thức thậm chí là bài tẩy.
Gió! Lửa! Sấm! Điện!
Vụ nổ dữ dội vang vọng trên không trung khu trại.
Thế nhưng, khói bụi tan đi…
Tất cả đều vô nghĩa!
Dạ Yểm Bánh Xe vẫn là dáng vẻ đó.
Toàn bộ khu trại chìm vào im lặng chết chóc. Không ai muốn làm người hiến tế đầu tiên.
Tỷ lệ sống sót một phần hai trăm, thế thì khác gì tự sát?
Thế nhưng, trong tâm trí mọi người đều đột nhiên hiện lên một thông tin: Trong vòng hai mươi giây, nếu không có ai chủ động tham gia trò chơi bánh xe, Dạ Yểm Bánh Xe sẽ ngẫu nhiên chọn một người trong lĩnh vực, trực tiếp xóa sổ!
"Để tôi trước đi."
Phó đoàn trưởng thứ hai của Vô Song Tiên Phong Đoàn, Uông Nguyên, chủ động đứng ra, trong mắt mang theo một tia quyết tuyệt.
Uông Nguyên đã không còn là thiếu niên u uất mắc bệnh ung thư não ngày trước nữa.
Đúng như câu nói "cư di khí, dưỡng di thể", hiện tại hắn nắm giữ đại quyền, ở vị trí cao, trên người mang theo một khí phách mạnh mẽ.
Uông Nguyên biểu cảm nghiêm túc, ánh mắt kiên định, lớn tiếng nói: "Hiện tại không có bất kỳ thông tin nào, xem ra Dạ Yểm này hẳn là loại 'Vô giải' trong truyền thuyết."
"Tham gia trò chơi, chín mươi chín phần trăm sẽ chết, không tham gia, chắc chắn phải chết, không có lấy một con đường sống!"
"Đoàn trưởng Phương từng nói, mệnh ta do ta, không do trời!"
"Vận mệnh của nhân loại, vĩnh viễn phải nắm trong tay chính mình."
"Nếu chúng ta chịu sự khống chế của kẻ khác, vậy thì không thể trách vận mệnh, chỉ có thể trách bản thân, năng lực không đủ mạnh mẽ!"
Vừa nói, Uông Nguyên vừa bước ra, ngẩng đầu nhìn Dạ Yểm Bánh Xe trên bầu trời.
"Bắt đầu đi!"
Dứt lời, kim chỉ liền xoay chuyển cực nhanh.
Vài giây sau, cây kim đỏ như bị máu nhuộm dần dần chậm lại.
Nó lướt qua "Bào lạc", "Lăng trì", "Ngạt thở", "Nghiền nát" và những hình phạt khủng khiếp khiến người ta không nhịn được mà phát huy trí tưởng tượng, cuối cùng dừng lại ở ô "Yêu trảm".
Một luồng sáng đen lóe lên!
Cơ thể Uông Nguyên lập tức tách ra, trở thành hai đoạn.
Nhưng là một sinh vật cấp cao, sức sống mạnh mẽ khiến hắn không chết ngay lập tức.
Thậm chí, Uông Nguyên còn nghiến răng, dùng điểm vinh dự đổi lấy một phần khuẩn siêu phục hồi, dùng đôi tay đỡ lấy nửa thân dưới vừa lìa ra, đứng dậy lần nữa.
Hắn dùng tay lau máu trên trán, trên mặt hiện lên một vẻ dữ tợn.
"Hóa ra bị yêu trảm là cảm giác này sao?"
Uông Nguyên ngẩng đầu nhìn bầu trời.
"Mẹ kiếp! Làm lại lần nữa!"
Kim chỉ lại xoay chuyển.
Lần này, nó dừng lại ở "Lăng trì".
Trong chớp mắt, máu thịt trên người Uông Nguyên biến mất sạch sẽ, hóa thành một bộ xương khô, chết không thể chết hơn.
Người chơi chìm vào im lặng.
Có vết xe đổ của Uông Nguyên, không ai muốn làm người chịu chết thứ hai.
Ai cũng có chút cầu may.
Hai mươi giây trôi qua trong chớp mắt, một người chơi phát ra tiếng thét xé lòng, cái đầu bay cao lên, rồi hóa thành ánh sáng biến mất.
Vỏn vẹn bảy phút, chưa đầy hai trăm giây, mười người chơi đã bị xóa sổ ngẫu nhiên.
"Ba vị đại lão trí giả, đã tìm ra mấu chốt phá cục chưa?"
"Đúng vậy… cầu xin các người mau suy nghĩ đi, tôi hơi ngu, không đoán ra được!"
Nhiều người chơi đặt hy vọng vào nhóm ba người Lạc Đặc Cầm, Nhan An Thanh và Thái Ngọc Thù.
Ba người này bình thản đến mức có phần quá đáng.
Nghe vậy, Lạc Đặc Cầm lắc đầu, biểu thị bản thân cũng bất lực: "Đây là Dạ Yểm Vô Giải chắc chắn phải chết, muốn tiêu diệt nó, ít nhất phải chuẩn bị mười nghìn người hiến tế, xét từ góc độ xác suất học, quả thực tồn tại khả năng khiến nó tự tiêu diệt chính mình."
Đúng lúc này, lại một người chơi xui xẻo bị chọn trúng và bị giết ngẫu nhiên.
"Để tôi!"
Thái Ngọc Thù đứng ra.
Cô vén lọn tóc trước trán, gương mặt xinh đẹp hiện lên một vẻ sát khí: "Uông Nguyên nói đúng, không tham gia trò chơi này thì chắc chắn chết! Tham gia rồi còn có một tia hy vọng!"
Có những người bẩm sinh đã có trái tim mạnh mẽ, vào thời khắc mấu chốt luôn có quyết đoán và chủ kiến hơn những kẻ đang hoảng loạn mất phương hướng.
Tuy nhiên lúc này, một thiếu nữ nhỏ nhắn đã chặn trước mặt Thái Ngọc Thù.
"Cô không được đâu."
Vân U (Nhan An Thanh) nhướng mày, giọng điệu thản nhiên nói: "Để tôi."