Thái Ngọc Thù cảm thấy bản thân lúc này có lẽ chẳng phải là dũng sĩ đầu tiên dám ăn thịt cua. Ngược lại, cô giống một kẻ ngốc đầu tiên dám ăn thịt cá nóc thì đúng hơn!
Hơn một ngàn người trong doanh trại, đứng trước con "Dạ Yểm" không rõ danh tính kia, chẳng khác nào những chú heo con đang chờ bị làm thịt.
Cô thở dài, ánh mắt rơi trên người những đồng đội tạm thời của mình.
Tổng cộng chín người gồm cả nam lẫn nữ, nhưng người duy nhất khiến Thái Ngọc Thù chú ý chỉ có hai.
Một người trong đó có mái tóc xoăn dài vừa phải màu xanh đen, đôi mắt xanh lục, làn da bánh mật, nhìn vẻ ngoài khó mà phân biệt được là nam hay nữ. Ít nhất Thái Ngọc Thù biết người này tên là Lạc Đặc Cầm, một thổ dân bản địa của đại lục Hắc Dạ trên hành tinh Lạc Đức. Nói theo một cách mà cô không thích lắm thì đó chính là NPC.
Đáng nói là... gã Lạc Đặc Cầm này có một thuộc tính quan trọng được đánh dấu là "Mất trí nhớ".
Dựa theo kinh nghiệm "cày phim" của Thái Ngọc Thù, gã này rất có khả năng là nhân vật chính thiên mệnh của đại lục Hắc Dạ, giống như Triệu Chính, hoàng đế của Đế quốc Vĩnh Hằng bên đại lục Hoang Ngôn vậy.
Lạc Đặc Cầm rõ ràng đang trong trạng thái mất trí nhớ hoàn toàn, nhưng vẫn nhớ rất nhiều kiến thức liên quan đến bài Tarot, miệng lúc nào cũng treo câu "Tôi là người sẽ trở thành Magiian (pháp sư)".
Cảm giác cứ như bước ra từ "One Piece" hay "Naruto" vậy.
Tiếc là hai chữ "người này" khiến người ta không thể biết được giới tính thật của Lạc Đặc Cầm.
Thái Ngọc Thù có sáu phần chắc chắn đây là người mang thiên mệnh của đại lục Hắc Dạ, là con cưng của kẻ chi phối... ít nhất là một trong số đó.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, sinh vật mang danh nhân vật chính, dù có hào quang nhân vật chính đi chăng nữa thì cũng phải tuân theo quy luật cơ bản. Cô cảm thấy đại lục Hắc Dạ phiên bản hiện tại có chút giống với bối cảnh kinh dị. Trong những câu chuyện kiểu này, đồng đội của nhân vật chính thường là những kẻ chết sớm nhất, thậm chí đến cuối truyện, chính bản thân nhân vật chính cũng chưa chắc đã sống sót nổi.
Cho nên, dù Lạc Đặc Cầm có hào quang bí ẩn dày đặc, nhưng không phải là đối tượng Thái Ngọc Thù đang quan tâm trọng điểm. Tên này hiện tại chẳng có tác dụng gì cả.
Người mà Thái Ngọc Thù thực sự để tâm là một thiếu nữ ngực phẳng: Vân U.
Cô gái này mặc bộ trang phục người sống sót sơ cấp, trông như một tân thủ bình thường. Mái tóc đen như mực ngang vai suôn mượt, khiến người ta không nhịn được muốn đưa tay chạm thử. Đôi mắt màu nâu đen tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông, lông mày tinh tế sạch sẽ. Thoạt nhìn cho người ta cảm giác thanh tú, lại rất thuận mắt, càng nhìn càng thấy ưa thích.
Nhan sắc rất khá, nhưng chưa đến mức kinh diễm.
Mỗi người chơi khi đăng nhập vào "Hành tinh Lạc Đức OL", lúc tạo nhân vật đều có thể điều chỉnh 5% ngoại hình. Một số người chơi chọn dồn hết 5% đó vào khuôn mặt. Điều này tạo ra nhiều nhân vật có vóc dáng không đẹp nhưng nhan sắc lại bùng nổ đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Thứ thực sự thu hút Thái Ngọc Thù ở thiếu nữ ngực phẳng tên Vân U này chính là biểu hiện của cô ấy.
Những người chơi khác và cư dân bản địa, dưới bóng tối bao trùm của con Dạ Yểm không tên, trên mặt đều lộ rõ vẻ hoảng loạn bất an. Dù người chơi biết rằng mình không thể đăng xuất khỏi trò chơi nhưng sau khi chết vẫn có thể hồi sinh, thì cũng không thể xóa bỏ nỗi sợ hãi đang lan tỏa từ tận linh hồn này.
Thái Ngọc Thù nhận thấy, cô gái tên Vân U này vẫn luôn giữ vẻ bình tĩnh.
Cô hít một hơi thật sâu, cố nén nỗi sợ hãi và sự khó chịu, gắng sức bình ổn nhịp tim, nghiêng đầu nhìn những người chơi bên cạnh. Mọi người đều như linh dương gặp sư tử, chuột gặp mèo hoang... Dù nhận được lời đảm bảo thế nào cũng không thể xóa tan nỗi sợ hãi bắt nguồn từ gen di truyền đó.
"Đừng sợ! Mẹ kiếp! Các người sợ cái gì! Chúng ta là người chơi mà! Chết rồi còn hồi sinh được!"
"Đúng vậy... mình... mình còn hồi sinh được, mình sợ cái gì... Đệt! Chẳng có tác dụng gì cả! Giờ mình vẫn hoảng muốn chết đây này!"
"Chưa biết chừng, mấu chốt để hạ gục con Dạ Yểm này chính là nỗi sợ hãi. Có lẽ sợ hãi là thức ăn của nó?"
"Thức ăn là cái gì?"
"Là lương thực, đồ ăn."
"Đệt, cậu bị dở hơi à! Rảnh rỗi dùng từ hiếm làm gì! Làm giờ tớ cũng thấy đói bụng đây này... Á!"
Bùm!
Tiếng nổ dữ dội vang lên bên tai mọi người. Người chơi vừa nãy còn đang tán gẫu với đồng đội tạm thời, trong chớp mắt đã nổ tung thành mảnh vụn, máu thịt nhầy nhụa, chết ngay tại chỗ.
"Không thể tiếp tục thế này được nữa..."
Thái Ngọc Thù nghiến răng, trong mắt thoáng qua vẻ quyết đoán: "Tốc độ giết chóc của con Dạ Yểm này càng lúc càng nhanh! Đây không phải là ảo giác của mình! Nếu cứ mặc kệ nó tiếp tục, e rằng cả doanh trại với hơn ngàn người này sẽ bị tiêu diệt toàn bộ!"
Bầu không khí của môi trường xung quanh được dàn dựng quá đỗi chân thực. Con Dạ Yểm này giống như một nhà tâm lý học thích đùa giỡn lòng người vậy. Lúc đầu tốc độ giết chóc không nhanh, nhưng luôn khơi gợi nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng con người. Đến giờ, nó dường như dần cởi bỏ hạn chế, bắt đầu làm càn, tốc độ giết chóc tăng vọt một cách điên cuồng!
Thái Ngọc Thù nghĩ vậy, lấy hết can đảm bước đến trước mặt thiếu nữ tên Vân U, nhỏ giọng nói: "Trông cô rất bình tĩnh, cho nên... là cô đã tìm ra cách phá giải, hay là..."
"Cô, chính là Dạ Yểm?"
Khi cô nói câu này, giọng nói có chút run rẩy.
Nhan An Thanh nghiêng đầu, chỉ cười một cách quỷ dị, nhìn chằm chằm vào cô mà không nói lời nào.
Thành thật mà nói, đến thời điểm hiện tại, biểu hiện của Thái Ngọc Thù vẫn coi là khá ổn. Mỗi người chơi gặp Dạ Yểm đều sẽ tiết ra hormone liên quan đến sợ hãi, đây là thiết lập mang tính vật lý, Nhan thiếu quân phụ trách giám sát. Tiểu Thập Nhất ngày trước giờ cũng đã có cái tên của riêng mình.
Trong điều kiện đó mà vẫn có thể ép bản thân bình tĩnh, thì trong số đông người chơi, cô cũng thuộc hàng khá trở lên rồi.
Thế nhưng biểu hiện như vậy vẫn chưa đủ để làm Nhan An Thanh lay động. Sau khi đã chứng kiến quá nhiều người xuất sắc, điều kiện để hắn ban phát kỳ ngộ tự nhiên sẽ cao hơn một chút.
Phản ứng này của hắn khiến Thái Ngọc Thù cảm thấy da đầu tê dại, trong lòng đã bắt đầu tự hát khúc nhạc tang cho chính mình.
Đúng lúc này, một giọng nói trung tính bất chợt vang lên bên tai cô.
"Không phải Dạ Yểm nào cũng trông giống con người đâu."
Thái Ngọc Thù nhìn theo hướng phát ra tiếng nói... Hóa ra là Lạc Đặc Cầm, người bị nghi là thiên mệnh chi tử của đại lục Hắc Dạ.
Thái Ngọc Thù cảm thấy hơi khó hiểu. Theo quan sát trước đó của cô, Lạc Đặc Cầm này dường như không phải là người dễ gần. Người này vẻ ngoài ôn hòa, kiên nhẫn, nhưng thực ra chẳng quan tâm mấy đến những việc xảy ra xung quanh. Sao đối phương lại chủ động xen vào chuyện này?
Lạc Đặc Cầm mím môi cười, như thể biết đọc tâm thuật, nhẹ nhàng nói: "Vì khí chất của hai người rất tốt, hơn nữa trông rất tự nhiên."
Nói đoạn, người này chỉ vào những người chơi không xa: "Những người này trông nhan sắc đều rất khá, nhưng luôn cho người ta cảm giác không hài hòa, khí chất và ngoại hình không khớp nhau."
Thái Ngọc Thù chớp chớp mắt. Chẳng lẽ, thổ dân cao cấp này chỉ giao lưu với những người chơi chưa từng chỉnh sửa ngoại hình thôi sao?
Dù thế nào, Thái Ngọc Thù cũng âm thầm lập hồ sơ nhân vật cho Lạc Đặc Cầm trong lòng. Ở mục [Đặc điểm], cô thêm vào ghi chú sau: Cao lãnh (x), Mê nhan sắc (√).