Cái tên của nhân vật đó là...
Nhan An Thanh.
Đúng vậy!
Lại là lý thuyết hỗn loạn dòng thời gian vạn năng!
Cổ ngữ có câu:
Gặp việc không quyết, cơ học lượng tử. Phong cách nhảy vọt, thế giới ảo.
Giải thích không thông, xuyên không gian thời gian. Không hiểu phối màu, Cyberpunk.
Não bộ không đủ, vũ trụ song song. Hình ảnh lỗi thời, theo đuổi phục cổ.
Không rõ không ràng, tri ân Cthulhu!
Đến lúc đó diễn một vở kịch "Nhà khoa học Nhan mỗ mất tích, tu tiên giả Nhan mỗ xuất thế", nhân vật làm nền có thể ra ngoài hiển thánh trước mặt mọi người rồi!
"Đại điển giảng đạo dự kiến sẽ diễn ra sau một tháng nữa... thời gian rất dư dả."
Nhan An Thanh cười nói: "Thập Nhất, các khâu thiết lập chi tiết, đành làm phiền cậu rồi."
Nghe thấy lời này, Nhan Thiếu Quân vẫn giữ vẻ mặt liệt như cũ, giọng điệu cũng nghiêm túc, đứng đắn như mọi khi: "Tôi sẽ làm hết sức mình."
Là kẻ đạt được phong hiệu "Siêu Phàm Chi Phối Giả", những việc mà Ngài phụ trách nhiều hơn các anh chị em khác rất nhiều, năng lực tính toán luôn trong trạng thái tới hạn.
Ngay cả một kẻ coi đàn bà như đàn ông, coi đàn ông như súc vật dùng như Nhan An Thanh, thỉnh thoảng cũng nảy sinh lòng trắc ẩn, cảm thấy đau lòng cho Ngài.
"Vậy thì, tạm thời cứ sắp xếp như thế đi."
Nhan An Thanh phất phất tay, thân ảnh của Siêu Phàm Chi Phối Giả nhanh chóng nhạt đi, rời khỏi căn cứ.
Khoảnh khắc tiếp theo, Công Chính Chi Phối Giả Phỉ Nhĩ và Hắc Dạ Chi Phối Giả Nại Đặc Ni Ti xuất hiện trước mặt Nhan An Thanh.
Người trước là hình tượng kỵ sĩ chính nghĩa tiêu chuẩn.
Mặc giáp bản kim loại, tay trái ôm mũ giáp kín hoàn toàn, sau lưng đeo thanh cự kiếm vàng to như cánh cửa cùng khiên tháp màu xanh.
Bất cứ ai, chỉ cần nhìn vào khuôn mặt của Phỉ Nhĩ, dù Ngài không làm bất kỳ biểu cảm hay hành động nào, cũng sẽ khiến người ta liên tưởng đến những đức tính như khiêm tốn, vinh dự, hy sinh, anh dũng, từ bi, trung thực, công chính.
Còn Hắc Dạ Chi Phối Giả Nại Đặc Ni Ti thì mặc chiếc váy dài viền bạc, tua rua, khoét hoa, mái tóc dài bạch kim mềm mại xõa ngang eo, đôi chân trắng nõn sạch sẽ để trần, không vướng bụi trần, đôi mắt màu tím nhạt tựa như biết nói.
Nại Đặc Ni Ti mang đến cho người ta một cảm giác thần bí mơ hồ, trên người Ngài như thể luôn bao phủ một tầng sương mù không thể tan đi.
Người lên tiếng đầu tiên là Công Chính Chi Phối Giả Phỉ Nhĩ.
Dáng người cao lớn vạm vỡ, Ngài quỳ một chân xuống, giọng điệu có vẻ hơi phiền não: "Phụ thần, Đại Lục Công Chính vẫn làm chưa đủ tốt, mở cửa vội vàng thế này, chắc sẽ xuất hiện một vài vấn đề."
Phỉ Nhĩ là một người theo chủ nghĩa hoàn hảo, hắn luôn muốn tiêu diệt hết mấy lỗi (bug), làm mọi thứ trở nên hoàn mỹ.
Vốn dĩ theo kế hoạch của Nhan An Thanh, trong vòng nửa tháng, "Hành Tinh Lạc Đức OL" đã nên mở bản đồ thứ tư là Đại Lục Công Chính rồi.
Tiếc là phía Phỉ Nhĩ cứ cảm thấy mình làm chưa đủ tốt.
Nhan An Thanh đã xem qua công việc của Ngài.
Chỉ có một cảm giác.
Tinh tế!
Cực kỳ tinh tế.
Phỉ Nhĩ hận không thể làm mỗi viên đá thành những hình thù khác nhau, sợ người chơi nhìn thấy những thứ tương đồng sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm.
Từ quan hệ xã hội đến hệ thống sức mạnh cá nhân; từ sở thích của những nhân vật tầng lớp đỉnh cao kim tự tháp đến đặc tính của những nhân vật nhỏ bé dưới đáy xã hội...
Việc lớn việc nhỏ, Ngài đều cố gắng đạt đến sự hoàn hảo.
Thực ra Phỉ Nhĩ đã sớm đạt được yêu cầu của Nhan An Thanh.
Thứ gọi là lỗi, sao có thể hoàn toàn không tồn tại được chứ?
Trước đó ở Đại Lục Văn Học, Đại Lục Sát Phạt, Đại Lục Hoang Đường đều có đủ loại lỗi, chỉ cần giải thích hợp lý, có thể cưỡng ép làm tròn, khiến người chơi cảm thấy "Ồ, hóa ra đằng sau chuyện này còn ẩn giấu bí mật như vậy" là đủ rồi.
Thậm chí, còn có thể làm thành những chuỗi cốt truyện nhánh nối tiếp nhau.
Bản thân Nhan An Thanh cũng là một người mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, nên đối với đặc tính này của Phỉ Nhĩ, hắn cũng bày tỏ là có thể hiểu được, bảo đối phương không cần vội, cứ từ từ làm.
Ngó lơ Công Chính Chi Phối Giả Phỉ Nhĩ đang vô cùng cảm động, ánh mắt Nhan An Thanh rơi vào Hắc Dạ Chi Phối Giả Nại Đặc Ni Ti.
"Vậy lần này mở Đại Lục Hắc Dạ trước đi, cô đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
Nại Đặc Ni Ti với hình tượng như thiếu nữ, mái tóc bạch kim tự động bay dù không có gió, trên mặt dường như hiện lên nụ cười tinh nghịch.
Ngài hơi cúi người: "Luôn luôn sẵn sàng."
---❊ ❖ ❊---
Thái Ngọc Thù, năm nay 22 tuổi.
Khi Huyết Nguyệt lần đầu xuất hiện, cô vẫn còn là sinh viên năm hai.
Còn bây giờ, cô phải đối mặt với một vấn đề nghiêm trọng: Tốt nghiệp đồng nghĩa với thất nghiệp.
Dù sao thì trường mà Thái Ngọc Thù theo học cũng chẳng phải học viện 211 hay gì cả, nhà trường sẽ không sắp xếp công việc hay hội chợ việc làm.
Bây giờ là tám giờ sáng.
"Mua cơm cho tao với, tao đang chat với oppa, không có thời gian xuống giường."
"Đêm qua ngủ muộn quá, mua giúp tao một suất luôn nhé."
"Hi hi, tao đang giảm cân, tao không ăn sáng đâu."
Tiếng của ba người bạn cùng phòng vang lên bên tai Thái Ngọc Thù.
Cô bĩu môi, coi như không nghe thấy.
Mua cơm?
Mua cái gì chứ! Đồ mặt dày không biết xấu hổ! Bảo mình mua cơm giúp chưa bao giờ trả tiền, cũng chưa bao giờ mời mình ăn bữa nào!
Coi mình là con hầu sai vặt chắc?
Thái Ngọc Thù lười quan tâm đến ba đứa bạn cùng phòng vô dụng này.
Cô đứng trước gương, nhìn mình trong gương.
Mái tóc dài vừa phải xoăn nhẹ màu hạt dẻ trông có vẻ thanh thuần dịu dàng.
"Cố lên! Nỗ lực tìm việc làm! Không được làm kẻ ăn bám cha mẹ!"
Cô nắm chặt tay, tự cổ vũ bản thân.
Mặc dù cha mẹ bảo Thái Ngọc Thù rằng dù không tìm được việc cũng chẳng sao, hai cụ có thể lấy lương hưu để nuôi cô, nhưng cô không muốn sống cuộc đời như thế.
Thái Ngọc Thù không muốn trở thành gánh nặng của cha mẹ.
Cô không tính là thông minh, nhưng biết mình nên làm gì!
Dù không có thiên phú học tập, kết quả thi đại học không tốt, vào một trường đại học hạng ba, thì trong suốt hơn ba năm đến bốn năm đại học, cô chưa bao giờ trốn bất kỳ môn học nào!
"Thiên phú không đủ thì lấy nỗ lực bù vào!"
Cô xốc lại tinh thần, dự định ra ngoài nộp hồ sơ xin việc: "Việc người khác có thể hoàn thành trong một giờ, mình có thể mất hai giờ, ba giờ! Cũng có thể làm được trình độ tương đương!"
Thái Ngọc Thù bề ngoài yếu đuối xinh đẹp, nhưng nội tâm lại kiên cường hơn bất kỳ ai cùng trang lứa.
Nỗ lực và kiên trì là hai đức tính cá nhân duy nhất cô tự hào.
"Các người... tự lo liệu lấy đi."
Thái Ngọc Thù liếc nhìn ba người bạn cùng phòng đang nằm trên giường, thở dài thườn thượt.
Trong ký túc xá bốn người, ngoài cô ra, ba người kia suốt ngày xem livestream nằm mơ, muốn trở thành người chơi của Hành Tinh Lạc Đức.
Họ luôn ảo tưởng mình được những đại lão như Phương Vô Song của Vô Song Binh Đoàn, Hắc Các của Hắc Các Tài Đoàn để mắt tới, thành công câu được rùa vàng, thay đổi vận mệnh bản thân thông qua người bạn đời ưu tú.
Thái Ngọc Thù chưa bao giờ tán đồng quan điểm của bạn cùng phòng.
Thậm chí, cô thấy suy nghĩ này thật ghê tởm.
Tư tưởng đó với việc hy vọng trúng xổ số để phát tài thì có gì khác nhau?
Thái Ngọc Thù tin tưởng vào nỗ lực và phấn đấu của bản thân hơn.
Xã hội hiện đại, ai cũng nói nam nữ bình đẳng.
Ba người bạn cùng phòng là những người hô hào khẩu hiệu này mạnh nhất.
Thế nhưng hành vi và tư tưởng của họ luôn cho Thái Ngọc Thù cảm giác tiêu chuẩn kép...
Trong vòng bạn bè của ba người này toàn là những chủ đề kinh tởm kiểu như: "Đàn ông không thể làm việc 10 tiếng mỗi ngày rồi còn nấu cơm, quét dọn, giặt quần áo cho bạn gái thì đều là đồ cặn bã", "Không thể mua nhà mua xe cho bạn? Vậy thì gả cho hắn làm gì?".
Thái Ngọc Thù tin vào tình yêu.
Cô sẵn sàng gả cho tình yêu, chứ không muốn giống như nội dung bài viết mềm (quảng cáo) mà những người bạn này chia sẻ, biến mình thành món hàng đem bán cho một người đàn ông không có tình cảm.
Cô biết, ba người bạn này có lẽ không thực sự nghĩ như vậy.
Họ rất tâm cơ, muốn thông qua cách này để tẩy não những cô gái khác, biến những người cùng trang lứa thành những kẻ yếu đuối bị bài viết mềm ăn mòn.
Như vậy, họ có thể nâng cao năng lực cạnh tranh của mình trên thị trường hôn nhân.
Thái Ngọc Thù rất chán ghét hành động của bạn cùng phòng.