Đối với việc chọn lựa người thích hợp lần này, yêu cầu của Nhan An Thanh dành cho các siêu phàm giả đã nâng cao thêm một chút: khao khát, kiên trì, chấp nhất!
Ba tiêu chí này!
1. Khao khát mãnh liệt cuộc sống của bản thân xuất hiện thay đổi!
2. Kiên trì lạc quan, đối mặt với vô số lần thất bại cũng không chịu dễ dàng từ bỏ!
3. Một khi đã xác định một việc, một lý tưởng, sẽ chấp nhất nỗ lực hết mình!
Nhan An Thanh sẽ không giúp đỡ những kẻ gặp chút trắc trở đã dễ dàng buông xuôi chính mình.
Ngược lại, hắn sẽ ban tặng sức mạnh thay đổi cho những người lạc quan tích cực, mỉm cười đối diện với khổ đau!
---❊ ❖ ❊---
Giờ Kinh Thành, 18:23.
Hạ Nhã Đồng là một sinh viên tốt nghiệp đại học hệ hai, vì nhiều lý do mà không nhận được lời mời làm việc từ các tập đoàn mong muốn, chỉ làm việc trong một công ty nhỏ.
Cô từng sinh ra trong một gia đình khá giả, cha cô vì muốn tạo ra môi trường sống tốt hơn cho cô nên đã quyết tâm thế chấp căn nhà để khởi nghiệp.
Đáng tiếc, cha cô đã thất bại.
Không chỉ mất sạch gia sản, ông còn gánh một khoản nợ khổng lồ.
Trong tình cảnh như vậy, cha của Hạ Nhã Đồng không chịu nổi đả kích và áp lực, hoàn toàn suy sụp. Vì tuổi tác đã cao, các loại bệnh tật trên người ông cũng lần lượt xuất hiện.
"Cố gắng thêm chút nữa, cố gắng thêm chút nữa thôi..."
Hạ Nhã Đồng tự an ủi bản thân: "Hôm nay rất tăm tối, ngày mai còn tăm tối hơn, nhưng ngày kia sẽ vô cùng tươi sáng!"
Công ty nơi cô làm việc hiện tại, tuy lương mỗi tháng rất ít, nhưng ít nhất là chế độ làm việc từ chín giờ sáng đến sáu giờ tối, mỗi ngày chỉ cần làm tám tiếng, không cần phải tuân theo chế độ 996 như đồng nghiệp khác.
Nhờ vậy, Hạ Nhã Đồng có thể tận dụng thời gian sau giờ làm để chạy xe ôm công nghệ kiếm thêm thu nhập.
Ngay lúc này, cô đang mặc bộ đồng phục giao hàng màu xanh vàng, đeo khẩu trang che khuất nửa khuôn mặt, kết hợp với phần tóc mái thưa khiến cô trông vô cùng dịu dàng.
Đứng trong thang máy, Hạ Nhã Đồng nhìn vào lớp kim loại phản chiếu gần như soi rõ được người, cô thấy dáng vẻ hiện tại của mình.
Cô nhận ra, bản thân đã hình thành thói quen còng lưng gù vai.
"Ngẩng đầu ưỡn ngực! Phải có tinh thần! Người có tinh thần thì vận khí tự nhiên sẽ tốt lên!"
Hạ Nhã Đồng thầm cổ vũ chính mình: "Người ta vẫn nói con gái hay cười, vận khí sẽ không quá tệ! Cho nên, hãy giữ nụ cười! Không phải vì người khác, mà là vì chính mình!"
Vừa nhỏ giọng an ủi bản thân, Hạ Nhã Đồng chợt nhớ đến câu nói đùa "con gái vận khí quá tệ thường không thích cười", thế là cô bật cười thành tiếng.
Đúng thật, cuộc sống hiện tại của cô rất vất vả, mỗi tháng chỉ riêng việc trả nợ thay cha đã là dốc hết sức lực.
Sau khi hoàn thành công việc chính, Hạ Nhã Đồng còn có thể làm thêm một số việc tay trái để tăng thu nhập, phụ giúp gia đình.
Cô vẫn còn hy vọng! Vẫn còn tương lai!
Thế giới này đang nằm trong cơn lốc biến chuyển, cứ cách một khoảng thời gian lại có những sự vật mới xuất hiện.
Cô sẽ nỗ lực hết mình, làm việc nghiêm túc, lạc quan đối mặt với cuộc sống, chờ đợi đến ngày công nghệ cấy ghép tế bào Vô Cực phổ cập và hoàn thiện.
Sau đêm Trăng Máu, cô có thể mạnh dạn mơ mộng về những điều quái đản kỳ lạ hơn nữa.
"Đồ ăn bạn đặt đến rồi ạ!"
Hạ Nhã Đồng lịch sự nói: "Nếu được, phiền bạn cho mình xin đánh giá tốt nhé."
Điểm đánh giá tổng hợp càng cao, cô càng nhận được nhiều tiền hoa hồng.
Chênh lệch giữa mức cao nhất và trung bình, mỗi đơn hàng có thể giúp Hạ Nhã Đồng kiếm thêm được một đồng.
"Ừm."
Chàng trai trẻ đặt đồ ăn, mặc áo cộc tay màu đỏ, mái tóc rối bời, chỉ tò mò nhìn Hạ Nhã Đồng một lúc, dường như ngạc nhiên vì một cô gái trẻ như vậy lại đi làm shipper.
Cậu ta coi Hạ Nhã Đồng là tiểu thư nhà giàu trải nghiệm cuộc sống, chỉ lạnh nhạt gật đầu: "Biết rồi."
"Cảm ơn!"
Hạ Nhã Đồng bước nhanh vào thang máy, định nhận thêm vài đơn hàng nữa.
Thế nhưng trong thang máy không có sóng, đứng bên trong mà không làm gì thì cảm thấy hơi lãng phí thời gian.
Mỗi phút giây đều vô cùng quý giá!
Hạ Nhã Đồng lấy ra tờ giấy ghi chú mang theo bên mình, dùng lối chữ Tiểu Triện vừa học được gần đây, viết lên bốn chữ cùng hai dấu câu.
"Nỗ lực! Phấn đấu!"
Cô hài lòng gật đầu, đóng nắp bút lại, biến dị đột nhiên xảy ra.
Một luồng sức sống mạnh mẽ lan tỏa trong cơ thể, sự mệt mỏi tích tụ do bôn ba vất vả cũng theo đó mà tan biến không dấu vết.
Cảm giác này, giống như vừa ngủ một giấc thật ngon đến tận sáng, tinh thần sảng khoái, cảm giác toàn thân tràn đầy sức mạnh không bao giờ vơi cạn.
Trong phút chốc, Hạ Nhã Đồng cảm thấy như mình vừa quay lại thời mới lên trung học.
Lúc đó, thầy cô và cha mẹ chưa bắt đầu tạo áp lực học tập cho cô, ngày nào cô cũng cảm thấy có nguồn năng lượng vô tận.
"Đây là... cái gì?"
Một phỏng đoán đi kèm với sự cuồng hỉ trào dâng, nhưng Hạ Nhã Đồng không dám vội vàng kết luận, sợ rằng mình nghĩ quá nhiều.
Hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều!
Nhìn qua lớp kim loại của thang máy, Hạ Nhã Đồng thấy một đôi mắt đang tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ.
Con người bình thường trên Trái Đất tuyệt đối không thể có đôi mắt như vậy!
Người mắt vàng!
Mình đã trở thành một người mắt vàng!
Mặc dù trong những giấc mơ ban ngày ngông cuồng nhất, Hạ Nhã Đồng cũng từng nghĩ đến việc kỳ ngộ sẽ rơi xuống đầu mình, nhưng lý trí lại bảo cô rằng, hơn 7 tỷ người trên Trái Đất, tại sao chuyện tốt này lại rơi vào mình?
Hạ Nhã Đồng vui sướng đến phát điên, lập tức đếm ngón tay tính toán.
"Trở thành người mắt vàng cũng có nghĩa là mình hiện tại là người nắm giữ tế bào Vô Cực! Thành công bước chân vào hàng ngũ siêu phàm giả!"
"Như vậy, mình có thể nhận nhiều đơn hơn! Giao nhiều đồ ăn hơn! Kiếm nhiều tiền hơn! Sớm trả hết nợ gia đình! Đón chào cuộc sống mới!"
Ơ kìa!
Hạ Nhã Đồng chợt nhận ra sự hạn hẹp trong tư duy của mình.
Không đúng nha!
Là một siêu phàm giả, lẽ ra phải có những cách kiếm tiền khác chứ?
Ví dụ như...
Ví dụ như cái gì?
Cô nàng shipper ngốc nghếch không nghĩ ra cách nào tốt hơn.
Vốn sống xã hội, tầm nhìn, kiến thức tích lũy và tư duy não bộ quyết định rằng, Hạ Nhã Đồng không thể nghĩ ra phương án nào khả thi hơn.
"Cứ đi từng bước một vậy! Ít nhất, hãy làm tốt nhất mọi việc mình chạm tay vào!"
---❊ ❖ ❊---
Dưới lòng đất khu vực Triệu Phủ Tỉnh, sâu trong căn cứ bí mật.
Nhan An Thanh tháo chiếc kính cận trang trí ra, xoa xoa huyệt Tình Minh.
Cô bé Hạ Nhã Đồng kia không phải là người duy nhất nhận được kỳ ngộ.
Trên thế giới này tồn tại quá nhiều người làm việc cần cù, nỗ lực hết mình nhưng lại không nhận được bao nhiêu đền đáp.
Nam nữ già trẻ, thậm chí cả người trung tính, đều có cả.
Không liên quan đến tuổi tác và giới tính.
Thế giới thực tại luôn tàn khốc như vậy, những câu canh gà tâm hồn về việc "nỗ lực chắc chắn sẽ thành công" cũng luôn tồn tại đủ loại điều kiện tiên quyết.
Trong tầm mắt, bóng dáng của nhân viên chăm sóc khách hàng Gấu Trúc Nhỏ xuất hiện.
Cục bông đen trắng hôm nay đeo bộ râu giả và kính lão, đôi tay mập mạp còn chống một cây gậy, khoác trên mình chiếc áo choàng Đại Hiền Giả.
Nó vuốt vuốt chòm râu giả, xoay cây gậy trong không trung tạo thành một vòng hoa.
Một chuỗi bong bóng chữ lan tỏa ra từ đầu gậy.
"Chúc mừng người chơi đạt được thành tựu 'Nguồn gốc kỳ ngộ'."
"Hơn bảy trăm nghìn sinh mệnh có linh trí cao, vì ảnh hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp của bạn mà trở thành sinh mệnh siêu phàm."
"Bạn, có thể gọi là nguồn gốc kỳ ngộ!"
"Tiến độ hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến hiện tại là: 95/100!"