Lúc này, Chu Vận và Lâm Ngạo Long mới chú ý tới, con chuột lang điện mà Ứng Khải vẫn nuôi như con gái cưng, giờ phút này đang nằm rạp trên vai cậu ta, bộ lông đã bớt đi vẻ bóng mượt thường ngày, trông có vẻ ủ rũ, thiếu sức sống.
"Các nhóc con, lại đây!"
Một giọng thiếu niên già dặn vang lên từ phía xa.
Cả ba người hướng mắt nhìn theo, chỉ thấy Trương Thiên Thu đang gồng mình chịu áp lực, cố gắng tiến về phía này.
"Đám chó Hán gian này... sức lực thì lớn, tốc độ cũng nhanh thật!"
Trên khuôn mặt non nớt như thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi của Trương Thiên Thu hiện lên vẻ lạnh lùng: "Nhưng mà, kỹ thuật quá kém! Còn chẳng bằng đám sói hoang hổ báo trong núi sâu!"
Móng vuốt và răng nanh của đám chiến sĩ Diệt Vong đều là vũ khí được Tỳ Thấp Nô ban tặng, mạnh hơn đại đa số binh khí lạnh trên Trái Đất rất nhiều.
Thế nhưng, chúng hoàn toàn không biết cách sử dụng.
Những thói quen tồn tại suốt mười mấy hay thậm chí vài chục năm làm người của chúng, không phải nói sửa là sửa được ngay.
Trương Thiên Thu như một cỗ máy giết chóc hình người, lao thẳng vào giữa chiến đoàn Diệt Vong, mỗi một cú đấm, một cú đá, hay chỉ đơn giản là một cú hạ vai, một cú huých lưng, đều có thể khiến kẻ địch hộc máu bay ngược ra ngoài.
Khi giải đấu xếp hạng Trái Đất lần đầu tiên diễn ra, cậu đã trở thành người được chọn của Kẻ Thống Trị Sát Lục Murphy, sở hữu danh hiệu "Người Bảo Vệ Song Tinh".
Sau khi Đại Lục Sát Phạt mở ra, Trương Thiên Thu vốn chỉ điều khiển nhân vật "bạch bản" trên Văn Học Đại Lục, đã thành công đạt được thiên phú cấp S: "Quy Tắc Sát Lục".
Mô tả kỹ năng của thiên phú siêu phàm này khá đơn giản, nhưng lại mang ý vị sâu xa: "Đồ sát sinh linh, thu lấy sức mạnh do Murphy ban tặng."
Trương Thiên Thu là người có giới hạn.
Là một người luyện Quốc thuật, năm xưa khi lên đài đấu võ, những kẻ bị cậu đánh chết đa phần cũng là những võ giả như mình.
Mấy chục năm trôi qua, cậu có thể vỗ ngực khẳng định, tay mình chưa bao giờ vấy máu người thường hay kẻ vô tội!
Vì thế, ngay cả khi phát hiện thiên phú siêu phàm "Quy Tắc Sát Lục" có thể phát huy tác dụng trên Trái Đất, Trương Thiên Thu vẫn giữ vững bản tâm, không sa ngã thành một con quái vật chỉ biết giết chóc.
Cũng chính vì vậy, thực lực bản thể của cậu trên Trái Đất tăng tiến cực kỳ chậm chạp.
Thực tế, Trương Thiên Thu chưa bao giờ là kẻ xưng hùng nhờ vào tầng thứ sinh mệnh.
Năm đó, cậu thành công lọt vào top 10 tại giải xếp hạng toàn cầu, là nhờ kỹ năng chiến đấu phong phú, ý chí chiến đấu kiên cường và một chút vận may nhỏ nhoi.
Khi ấy, Trương Thiên Thu chỉ vừa mới miễn cưỡng bước vào bậc hai, tỷ lệ nhiễm Vô Cực tế bào mới chỉ khoảng 12%.
Cũng vì lý do đó, sau giải đấu, khi trở thành một trong mười người mạnh nhất Trái Đất, cậu vừa nhận được thiên ân, sở hữu bộ xương hợp kim canxi titan, sau khi cửa ải bậc ba được đả thông trực tiếp, tác dụng phụ "giảm thính lực" vốn không quá nghiêm trọng với người khác, trên người cậu lại gần như biến thành điếc hẳn.
Theo thời gian, tỷ lệ nhiễm Vô Cực tế bào của Trương Thiên Thu dần tăng lên, lúc này mới dần khôi phục thính lực như người bình thường.
Bây giờ...
Trên chiến trường, đối mặt với những con quái vật vừa mới chuyển hóa thành chiến sĩ Diệt Vong, Trương Thiên Thu ra tay không chút lưu tình, càng đánh càng hăng, càng đánh càng kích động, toàn thân tràn ngập luồng nhiệt, trong cơ thể như đang ấp ủ nguồn năng lượng vô tận.
Thiên phú siêu phàm "Quy Tắc Sát Lục" đang phát huy tác dụng một cách kiên định.
Trương Thiên Thu không biết rằng, cái gọi là thiên phú siêu phàm này về bản chất gần như giống hệt nguồn sức mạnh của đám chiến sĩ Diệt Vong, đều là một loại khuẩn ty cộng sinh siêu năng do Nhan An Thanh cải tạo ra, chỉ là có thêm một chút điều kiện kích hoạt: giết chóc!
Đối mặt với con người, dù là những tội phạm tội ác tày trời đến đâu, sau khi giết chúng, Trương Thiên Thu vẫn sẽ thở dài than ngắn một hồi, thương cảm cho sự mong manh của sinh mệnh.
Thế nhưng bây giờ...
Đối mặt với chiến sĩ tro tàn, Trương Thiên Thu dù giết bao nhiêu cũng không hề do dự, chần chừ một giây nào.
Không phải vì đối phương phản bội Trái Đất.
Cũng không phải vì đám quái vật này giết chết đồng bào của chúng.
Nguyên nhân thực sự, ngay cả bản thân Trương Thiên Thu cũng không nhận ra.
Rất đơn giản, cũng rất thuần túy: đám chiến sĩ tro tàn cấp pháo hôi "chỉ có bậc ba" này, trông quá xấu!
Thời cổ đại ở Hoa Quốc, người ta chú trọng "mặt, tóc, râu, răng, cổ".
Ngoại hình xấu xí, dù đỗ Trạng nguyên cũng không thể làm quan lớn.
Thời Ngụy Tấn, một trong Kiến An thất tử là Vương Xán, chạy đến Kinh Châu nương nhờ Lưu Biểu. Trước khi chưa nhìn thấy người thật, Lưu Biểu vốn định gả con gái cho vị "đại hiền" này, lại còn định giao trọng trách.
Kết quả đến lúc gặp mặt, nhìn thấy người thật...
Ừm...
Đánh giá khách quan công bằng về ngoại hình của ông ta, quả thực có chút "vẹo vọ", nhìn vào khiến người ta đau mắt.
Thế là Lưu Biểu quay người gả luôn con gái cho anh họ của Vương Xán là Vương Khải - một mỹ nam, còn Vương Xán - vị "đại hiền" kia thì bị ném ra sau đầu từ lâu.
Trọng dụng ư?
Lão tiên sinh Lưu Biểu bày tỏ, Vương Xán cứ đi ngủ đi, trong mơ cái gì cũng có.
Thời Tam Quốc, nhắc đến mưu sĩ Thục quốc, đều nói Ngọa Long - Phượng Sồ, thế nhưng đãi ngộ hai người nhận được trước mặt quân chủ hoàn toàn khác nhau.
Ngọa Long Gia Cát Lượng, sinh ra đã anh tuấn, nên Lưu Bị mới ba lần đến lều tranh, lòng thành cảm động đến đá cũng phải nứt.
Phượng Sồ Bàng Thống, dung mạo khác người, nhan sắc thấp hơn mức trung bình vài ba bậc.
Phải nhờ các võ tướng mưu sĩ nhiều lần tiến cử, Lưu Bị mới miễn cưỡng bịt mũi mà trọng dụng ông.
Sau thời Tiên Tần, qua các triều đại Đường, Tống, Nguyên, Minh, Thanh, những ví dụ tương tự nhiều không đếm xuể.
Cái gọi là "Cửu phẩm trung chính chế" mà người đời quen thuộc, càng lấy khí chất, phong thái, ngoại hình làm trọng điểm để phẩm bình quan lại.
Ngay cả khi đến thời hiện đại thế kỷ 21, vẫn như vậy.
Giải đấu chuyên nghiệp đỉnh cao của thể thao điện tử Hoa Quốc yêu cầu tuyển thủ tham gia phải phối hợp với ban tổ chức trong các khâu trang điểm, cắt tóc..., đảm bảo không vì tuyển thủ nào đó trông quá đáng sợ mà ảnh hưởng đến giá trị thương mại của giải đấu.
Đáng nhắc đến là...
Điều này được viết hẳn trong hợp đồng.
Nếu tuyển thủ nào dám không phối hợp, ban tổ chức có quyền từ chối cho phép thi đấu.
Tổng kết lại, cách nói "đây là thời đại nhìn mặt" về bản chất là sai.
Năm ngàn năm văn hiến Trung Hoa, thời đại nào cũng là thời đại nhìn mặt cả.
Trương Thiên Thu thậm chí còn không nhận ra điểm này.
Niềm vui khi không ngừng mạnh lên đã bị sự phẫn nộ che lấp.
Bởi vì đệ tử của cậu, Ứng Khải, đã tử trận ở nơi cách cậu chỉ hơn ba mươi mét!
Bên cạnh Ứng Khải, Chu Vận và Lâm Ngạo Long cũng chết thảm dưới móng vuốt của đám quái vật.
Chiến dịch là một phần của chiến tranh, một khi đã xảy ra, tất yếu sẽ dẫn đến thương vong.
Kẻ tử trận không chỉ có Chu Vận, Ứng Khải và Lâm Ngạo Long.
Người khổng lồ làm mưa làm gió Mộc Hạ Liên Vũ, kẻ xuyên không Lạc Đức Ngô Thiên Kiều, siêu sao thiên hoàng Hàn Quốc Thôi Thượng Hoán...
Hoàng tử Ma Rốc Hoắc Khắc, Trịnh Tiểu Tản, Dư Hồng Dực, Mã Nhiên, Lan Lam...
Những người từng được nhiều người Trái Đất coi là "con cưng của trời" này, đều đã tử trận trên sa trường.
Ngoài họ ra, còn có nhiều siêu phàm giả bình thường khác, lần lượt ngã xuống trong trận chiến thảm khốc!
Phía sau không còn đường lui!
Lùi một bước là vạn kiếp bất phục!
Đây là cuộc chiến một mất một còn!
Tất cả mọi người đều đang nghiến răng kiên trì.
Hóa thân thành y tá nhỏ, Bố Lôi Trạch Long Sa với tư cách trợ lý đang bận đến sứt đầu mẻ trán.
Bác sĩ Nhan lại dừng công việc cứu chữa.
"Cái chết là khó tránh khỏi."
Lão gia Nhan chậm rãi đứng dậy, mái tóc bạc phơ bay bay trong gió: "Nhưng họ không nên chết ở nơi như thế này."
"Ít nhất, người chết không nên là những người trẻ tuổi này."
Đồng tử Bố Lôi Trạch Long Sa hơi co rút.
Từ lời nói của sư phụ, cô nghe thấy một chút bi ai và quyết đoán.
Cô lờ mờ cảm thấy có điều chẳng lành...
(Tăng chương cho chủ hạm "Bảo Bảo Đáng Yêu Nhất Qaq"!)