Đám người chơi thuộc Liên bang Chư Thần này đang chờ đợi Nhan An Thanh.
Hay nói đúng hơn, họ đang chờ đợi "Hắc Các" do Nhan An Thanh đóng giả.
"Sao vẫn chưa tới nhỉ?"
"Chẳng phải đã nói nếu không đủ hai ngàn điểm vinh dự thì tìm hắn bù vào sao?"
"Đúng là đồ lừa đảo mà! Thứ chó má! Lãng phí thời gian của ông đây!"
"Lừa đảo? Lừa trinh tiết của mẹ mày à? Lúc tao với đại ca Hắc Các giết người trên chiến trường, sao không thấy mày trong đội ngũ? Giờ muốn tới hôi của à?"
"Ha ha, đám fan não tàn thật ghê tởm, tao biết ngay đám chó các người sẽ lật lọng nên đã quay video lại đây này, nhìn xem có tao trong đó không?"
"Lão Lưu xông lên phía trước nhất, tao không biết các người là ai, nhưng tao nhớ rõ đám người các người! Đúng là không biết xấu hổ!"
"Lúc đầu chúng ta theo đại ca Hắc Các xông pha thì các người không tới. Sau đó thấy có cơ hội hôi của liền mặt dày tới cướp công. Lúc quyết chiến còn bỏ mặc chúng ta mà chạy. Giờ quay lại đòi bồi thường, mặt mũi các người để đâu?"
Người ủng hộ Hắc Các, kẻ mắng nhiếc Hắc Các, người chơi chia làm hai phe rõ rệt.
Một nhóm người tranh cãi không dứt.
Ninh Hồng Tài nghe đến hoa mắt chóng mặt, lỗ tai bắt đầu ù đi.
Cậu há miệng, muốn nói gì đó nhưng lại chẳng thốt nên lời.
Chỉ cảm thấy tố chất của người chơi bên phía Liên bang Chư Thần này, mức trung bình có chút kém cỏi thì phải...
Trên chiến trường trước đó, cậu đã tích lũy được không ít chiến công và điểm vinh dự.
Chiến công đều dùng để cường hóa nâng cấp thực trang, còn điểm vinh dự thì để dành dự phòng, có thể dùng để hồi sinh hoàn hảo.
Nếu không phải vì "Hắc Các" vẫn còn ở Liên bang Chư Thần, Ninh Hồng Tài đã sớm liều mạng chết vài lần để đào tẩu sang Đế quốc Vĩnh Hằng rồi.
Đột nhiên, đám đông im lặng một cách quỷ dị.
Một lát sau, tiếng người bùng nổ!
Ninh Hồng Tài thậm chí cảm thấy, sóng âm lớn đến mức thổi bay cả mây trời!
"Hắc Các tới rồi!"
"Mau trả tiền! Ngươi đã nói rồi, đi theo ngươi mà không kiếm được hai ngàn điểm vinh dự thì sẽ bù đủ! Ông đây một điểm cũng chưa kiếm được đây, mau chuyển hai ngàn điểm qua đây! Không thì ta sẽ làm nhục danh tiếng của ngươi!"
"Cầu chuyển khoản!"
Nhan An Thanh nở nụ cười thản nhiên, chậm rãi đi vào trung tâm đám đông.
Hắn giơ tay, làm động tác ra hiệu im lặng.
"Suỵt..."
Tất cả mọi người đều yên tĩnh lại.
Người thân cận hắn là vì tôn trọng, sẵn lòng nghe theo chỉ huy của hắn.
Kẻ cơ hội nghe lời là vì muốn kiếm lợi từ hắn.
Nhan An Thanh nhìn quanh, trên mặt thoáng hiện vẻ giễu cợt, rồi bắt đầu thao tác.
Trong đám đông vang lên những tiếng kinh hô.
"Oa! Đại ca Hắc Các, anh chuyển nhầm rồi sao? Tôi đi theo anh đã kiếm được hơn năm ngàn điểm vinh dự rồi, tôi chuyển lại cho anh đây!"
"Tôi cũng vậy... Tôi là thực trang loại y tế, kiếm không được nhiều như Tiểu Vương, nhưng cũng hơn ba ngàn điểm, tại sao tôi cũng nhận được trợ cấp?"
"Chuyển khoản thất bại, đối phương từ chối nhận chuyển khoản của bạn? Boss, đừng làm vậy mà! Tôi sợ lắm! Anh em chúng tôi nguyện theo anh không phải vì mấy cái điểm lẻ tẻ đó! Đừng quan tâm đám não tàn thiển cận kia! Chúng ta cứ làm việc của mình đi!"
"Đúng vậy, trong lòng tôi, Boss Hắc Các ngang hàng với Phương Vô Song của Đại lục Lời Nói Dối! Chẳng kém cạnh đoàn trưởng Phương chút nào!"
Nhan An Thanh đã chuyển cho năm mươi ba người chơi, mỗi người hai ngàn điểm vinh dự.
Tổng cộng gần một trăm ngàn điểm.
Hắn ra tay hào phóng khiến vô số kẻ cơ hội đỏ cả mắt!
Thế nhưng, chỉ đến thế mà thôi.
"Hết rồi."
Nhan An Thanh chọc chọc vào mắt phải của mình, trên mặt hiện lên nụ cười xấu xa: "Là thế này, mắt của tôi có chút đặc biệt, có thể nhìn thấy chỉ số thiện cảm."
Nói đoạn, hắn giơ tay, chỉ vào mấy kẻ cơ hội đang gào thét hung hăng nhất: "Ngươi, chỉ số thiện cảm 17, bị phán định là [Thù hận]? Ta đã làm gì ngươi? Mà ngươi lại hận ta đến thế?"
"Ngươi, chỉ số thiện cảm 23, đặc trưng cảm xúc là [Ghen tị] và [Oán hận], chậc... Đây là 'người không lo thiếu mà lo không đều' sao?"
"Ngươi, chỉ số thiện cảm 9, [Thù sâu như biển]? Nguyên nhân cảm xúc là..."
"Ta đẹp trai quá, khí chất quá tốt, quá mạnh mẽ, quá giàu có, năng lực quá cao? Ha ha ha ha... Lời khen ngợi từ tiềm thức của ngươi, ta xin nhận không khách sáo!"
"Việc nào ra việc đó! Đây là [Thù sâu như biển] đấy... Nếu ngươi còn là đàn ông, lát nữa hãy gửi yêu cầu quyết đấu sinh tử với ta đi... Hửm? Bất cứ lúc nào cũng được! Ta sẽ không từ chối đâu!"
Sau khi điểm mặt vài người, Nhan An Thanh cười nói với mọi người: "Các người nói xem, tại sao ta phải ban ơn cho một lũ ghét bỏ ta?"
"Nhất là khi ta chẳng làm bất cứ điều gì quá đáng với chúng."
"Loại người này, chỉ đơn giản là không bằng ta nên mới sinh lòng ghen ghét."
"Có câu nói rằng trên đời không có tình yêu vô cớ, cũng không có hận thù vô cớ."
"Mấy tên này đã chứng minh câu nói đó là sai."
"Trên đời này, quả thực tồn tại thứ hận thù vô cớ."
"Mọi người nói xem, loại phế vật như thế này mà ta ban ơn cho chúng, chẳng phải là đang làm điều ác sao?"
"Các người có muốn thấy loại người này sống tốt không?"
Trong đám đông, Ninh Hồng Tài – người đang cố chuyển lại hai ngàn điểm vinh dự cho Nhan An Thanh nhưng thao tác luôn thất bại – máu nóng bốc lên đầu, là người đầu tiên gào lên: "Không muốn!"
Có người thứ nhất, người thứ hai và thứ ba cũng nhanh chóng hưởng ứng.
"Không muốn!"
Sóng âm của mọi người hội tụ lại, khiến mấy người chơi bị điểm danh mắng nhiếc kia mặt cắt không còn giọt máu.
Sự biện minh và phản bác của họ trở nên nhợt nhạt vô lực, không ai muốn lắng nghe.
Họ nghi ngờ việc Nhan An Thanh nói "có thể nhìn thấy thiện cảm" là giả.
Nhưng biểu hiện trước đó của họ lại vô tình chứng minh tính chân thực trong lời nói của Nhan An Thanh.
Từng người chơi cơ hội chọn cách thoát game để tránh sóng gió.
Nhưng vẫn còn vài kẻ mặt dày đứng tại chỗ, đợi sóng âm qua đi mới cứng cổ gào lên: "Dù tôi có cơ hội hay không, dù tôi có đi theo sau để hôi của hay không, dù tôi có bán đứng anh vào phút chót rồi bỏ chạy..."
"Ít nhất anh đã hứa! Chỉ cần là người đi theo anh đều sẽ nhận được trợ cấp!"
"Bây giờ! Tôi chính là tới tìm anh đòi trợ cấp đây!"
Nghe vậy, vài người chơi bên cạnh hắn cũng nhao nhao lên: "Đúng thế, cục diện tất bại, ai mà muốn đi chịu chết cùng anh chứ!"
"Nếu chiến trường không có khóa thù hận, không cho phép thoát game, lúc đó tôi đã thoát ra rồi!"
Những lời này khiến những người chơi có quan điểm bình thường phẫn nộ bất bình.
Nhan An Thanh nhìn họ như nhìn lũ ngốc: "Các người hiểu lầm một điểm rồi."
"Các người tưởng ta là kiểu người vĩ đại, vô tư, chính trực như Nhan An Thanh và Phương Vô Song sao?"
"Lãnh đạo đội ngũ đủ tiêu chuẩn đâu chỉ có hai loại này..."
Nói đến đây, hắn dừng lại, ngón trỏ chỉ vào tim mình, khóe môi nhếch lên tạo thành một đường cong tà mị: "Ta, Hắc Các, chuyên lừa người hai mươi năm."
"Đúng rồi! Đúng rồi!"
"Thực ra, từ đầu đến cuối, ta luôn là kẻ không giữ chữ tín!"
"Ta là kẻ nuốt lời béo mầm!"
"Phải nói cho các người biết, thứ như lời hứa hay lời thề, ăn vào vị rất ngon! Giòn rụm! Vị thịt gà!"
"Còn về cái gọi là... quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy?"
"Ha ha ha! Đùa gì thế!"
"Chỉ cần khiến đám não tàn như các người cảm thấy khó chịu..."
"Chút tín dự này, không cần cũng được!"
"Nói thế này đi..."
Nhan An Thanh dừng lại, giọng điệu cuồng ngạo như một điều tra viên đang phát bệnh thần kinh: "Người thích ta, dù ta có tán gia bại sản cũng phải khiến họ mọi sự như ý, hạnh phúc an khang, mỗi ngày đều trôi qua nhẹ nhàng vui vẻ!"
"Người ghét ta, ta muốn khi họ nằm mơ cũng phải nhìn thấy khuôn mặt này. Trơ mắt nhìn ta cắn nát thịt của chúng! Uống cạn máu của chúng!"