Tham gia giải đấu xếp hạng địa cầu do Mỹ tổ chức, tranh đấu cùng quần hùng các nước, đoạt lấy vòng nguyệt quế, đăng lâm vương tọa? Xin lỗi, Nhan An Thanh không có hứng thú đó. Cho dù hắn có hứng thú, quốc gia cũng không thể nào cho phép.
Giống như Nhan An Thanh, Khuất Lê, Tạ Triết, La Gia Thế, những nghiên cứu viên cao cấp nắm giữ công nghệ lõi này, chỉ cần tùy tiện ra ngoài một chuyến, trong tối ngoài sáng đều phải chịu năm sáu tầng bảo vệ. Tầng lớp lãnh đạo cao nhất sao có thể đột nhiên "não tàn" đến mức đồng ý thả hắn lên chiến trường? Cùng lắm hắn chỉ có thể nặn ra một bộ thân thể, mở một cái "phân thân", xem thử liệu có thể mở ra lối đi riêng, thu hoạch thêm vài thành tựu hay không.
Huống hồ… sự kiện mang tính thời đại thu hút toàn cầu thế này, Nhan An Thanh tuyệt đối không cam lòng chỉ làm một người tham dự và quan sát. Thi đấu sân khách, sao có thể thú vị bằng trò chơi trên sân nhà?
Trương Thiên Thu tuy có mấy chục năm kinh nghiệm, nhưng tư tưởng vẫn còn quá đơn thuần, đã bỏ qua vấn đề quan trọng nhất. Thấy dáng vẻ không để tâm này của Nhan An Thanh, Trương Thiên Thu cũng có chút nóng ruột.
"Quốc thuật sáu trọng cảnh giới: Minh Kình, Ám Kình, Hóa Kình, Đan Kình, Ngoại Cương, Kiến Thần Bất Hoại!" Trương Thiên Thu giọng điệu dồn dập, thần thái sốt sắng: "Khí kình đánh ra ngoài cơ thể một tấc… cậu đã đạt đến cảnh giới mà lão phu cả đời khao khát nhưng chưa từng chạm tới!"
"Nói không khách sáo, với thiên tư của cậu, đặt ở thời cổ đại chính là hạng người như Đạt Ma, Trương Tam Phong! Tuyệt đối là Lục Địa Chân Thần, trích tiên nhân nơi phàm trần!"
"Hãy theo ta tu luyện thật tốt, phá vỡ hư không, chiếu rọi thần minh của chính mình, đạt đến Kiến Thần Bất Hoại, cũng chưa biết chừng!"
"Chỉ cần cậu nguyện ý, lão phu nhất định sẽ dốc hết sức mình, vắt hết tâm huyết cũng phải thành toàn cho cậu!"
Dáng vẻ thiếu niên môi hồng răng trắng này, lại mở miệng là "lão phu", sự tương phản đáng yêu đó thật sự khiến người ta không nhịn được cười. Nghe thấy lời này, Khương Tâm Duyệt đang trốn ở góc tường "phì" một tiếng bật cười.
"Tiền bối, đừng vội." Nhan An Thanh khẽ mỉm cười, giọng điệu đầy ẩn ý: "Tôi giới thiệu cho ông một người."
"Những phương diện khác không dám nói, ít nhất thiên phú của người này trong lĩnh vực quốc thuật sẽ không thua kém tôi. Hơn nữa, cậu ta sẽ còn chuyên tâm hơn tôi."
Vốn dĩ Trương Thiên Thu đã định tung ra vài chiêu bản lĩnh thật sự để phô diễn uy lực quốc thuật. Nghe đến đây, ông chắp hai tay sau lưng, ánh mắt chớp động, trong đầu tia điện xẹt qua, suy nghĩ bay tứ tung. Nhan An Thanh trước mặt đúng là một hạt giống quốc thuật thật sự, nhưng tinh lực chính của hắn chắc chắn sẽ tập trung vào nghiên cứu khoa học, không thể nào dồn bao nhiêu tâm huyết vào quốc thuật được. Thiên tài cũng cần nỗ lực mới có thể gặt hái thành quả.
Trương Thiên Thu thở dài, giọng điệu u u: "Người đó tên gì? Bao nhiêu tuổi?"
Vốn dĩ Trương Thiên Thu còn muốn hỏi xem gia thế đối phương có trong sạch không, tam quan có đoan chính không, nhưng nghĩ lại, mình mới là người cầu cạnh, nên đành nới lỏng điều kiện. Ứng Khải cái thằng nhóc con kia, trước kia cứ lởn vởn bên cạnh cô bé Tây Thi đó, tự xưng là "Binh vương bảo vệ hoa khôi học đường", giờ suốt ngày ôm một con chuột lang có thể phóng điện, coi như con gái mà nuôi, càng lúc càng điên cuồng, chẳng có lấy một chút phong thái của người luyện quốc thuật. Ngoài ra, thú vui hằng ngày của Ứng Khải chính là xem "Pokémon" và "Digimon" - những bộ phim hoạt hình cho con nít. Hỏng bét rồi, mười phần thì chín phần là không trông cậy vào được.
"Ông thấy, bao nhiêu tuổi là vừa vặn?" Nhan An Thanh trầm ngâm một lát, hỏi một câu khiến Trương Thiên Thu ngơ ngác.
"Không yêu cầu thiên phú mạnh hơn cậu, nếu thực sự giống cậu, dù kém một chút cũng được." Lão gia tử trầm ngâm một hồi, trả lời: "Từ mười tám đến hai mươi tuổi là tốt nhất."
Người ngoài đều tưởng luyện võ phải rèn gân cốt từ nhỏ, ngâm mình trong vại thuốc mà lớn lên, thực ra đó là do xem phim võ hiệp cổ trang nhiều quá, bị dẫn vào con đường sai lệch. Khi còn quá nhỏ, chỉ thích hợp giãn gân, làm vài công phu dưỡng khí không có tác dụng gì, bồi dưỡng nền tảng kiến thức quốc thuật mà thôi. Dưới mười sáu tuổi, đứng cọc đi! Cho dù đồ đệ muốn học, sư phụ nào dám dạy bừa? Dạy một cái là hủy hoại cả đời!
Từ mười tám đến hai mươi lăm tuổi, gân cốt đã thành hình, thể trạng đã định hình, mới là thời kỳ tốt nhất để tu luyện quốc thuật!
"Vừa hay, người đó năm nay mười tám tuổi." Nhan An Thanh giọng điệu khẳng định: "Cậu ta là người Hoa ở nước ngoài, nhưng cũng hiểu biết khá nhiều về văn hóa truyền thống Hoa Quốc."
"Ông cứ về trước đi, đợi sau khi tôi bàn bạc với cậu ta xong, sẽ định thời gian để hai người gặp mặt."
Trương Thiên Thu chớp chớp mắt. Loại quái thai yêu nghiệt ngàn năm có một trong giới quốc thuật như Nhan An Thanh, mà mình có thể gặp được hai người sao? Thằng nhóc này không phải đang lừa lão phu đấy chứ? Cuối cùng, ông vẫn bán tín bán nghi rời đi.
"Yo? Học trưởng, mạng lưới quan hệ của anh rộng vậy sao?" Khương Tâm Duyệt tiến lại gần: "Sao tôi cứ nhớ là hai năm bảy tháng chín ngày trước, nghe Giáo chủ Thần giáo Khoa học nói, anh chỉ có một người bạn là cậu ta thôi nhỉ?"
Khóe mắt Nhan An Thanh hơi co giật: "Lời của Tạ Triết mà cô cũng tin?"
Con nhỏ điên này lúc nãy còn nghi ngờ hắn là robot do Thiên Võng Alpha Cat tương lai phái đến cơ mà… Khả năng nhảy vọt trong tư duy này, cũng quá mạnh rồi. Nhan An Thanh suy nghĩ một chút, bổ sung thêm hai chữ: "Dark Web."
Nghe thấy lời này, mắt Khương Tâm Duyệt đảo quanh, lập tức tưởng tượng ra đủ thứ. Cái gọi là Dark Web, chính là mạng ẩn. Chủ yếu là tập hợp các tài nguyên được lưu trữ trong cơ sở dữ liệu mạng nhưng không thể truy cập thông qua siêu liên kết. Cần phải thông qua công nghệ trang web động mới có thể truy cập thành công. Là một tập con của Deep Web, Dark Web không thuộc về mạng bề mặt có thể được các công cụ tìm kiếm tiêu chuẩn lập chỉ mục. Luôn có những kẻ không sợ chết, nhờ vào nó để thực hiện những giao dịch, livestream và ủy thác nhiệm vụ phi pháp.
Người dùng Dark Web, 99% đều là những kẻ liều mạng có gan hùm và những kẻ không lựa chọn, chỉ biết tò mò mù quáng, 1% còn lại mới là những "đại lão" thực sự có nghệ cao gan lớn. Khương Tâm Duyệt trầm ngâm một lát, bừng tỉnh gật đầu: "Thì ra là vậy."
"…" Nhan An Thanh mặt không cảm xúc rửa mặt qua loa, nằm trên giường, đôi mắt khép hờ. Cho nên… cô ấy đã hiểu ra cái gì vậy?
… Linh hồn rời khỏi xác, Nhan An Thanh quen đường cũ mò đến căn cứ bí mật cá nhân được dán nhãn "Trạm quan sát hành tinh". Các thiết bị cao cấp tinh vi vẫn đang tiếp tục hoạt động. Các "điểm nhìn" trên toàn cầu đều trong trạng thái bình thường. Ngay cả Âu Mỹ vốn bị chủ nghĩa anh hùng cá nhân làm tha hóa, trong tình trạng thực lực không đủ, cũng rất ít còn những kẻ ngốc nghếch bịt mặt chạy ra đường làm "siêu anh hùng", để rồi bị người ta dùng súng quét chết nơi đầu đường cuối hẻm.
Nhan An Thanh điều động sáu bức ảnh nhân vật từ kho ý thức. Những người này chưa từng được sinh ra trên trái đất, đều là những phân thân do chính hắn "photoshop" ra. Trên mỗi bức ảnh nhân vật đều có ghi chú bằng chữ.
"Thiên Đạo: Phân thân số 0. Tuyên bố bên ngoài là nhân thể của ý chí địa cầu. Khuôn mẫu đặc biệt."
"Hắc Các: Phân thân số 1. Tư duy của người tâm thần rất rộng. Khuôn mẫu Thương Dận."
"Bạch Vẫn: Phân thân số 2. Bề ngoài là quân tử ôn nhu, nội tâm thâm hiểm, ham thắng cao, tuy giới hạn đạo đức thấp nhưng vẫn tồn tại. Khuôn mẫu Khuất Lê."
"Phương Vô Song: Phân thân số 3. Bá đạo, làm việc không màng hậu quả. "Không có thời gian suy nghĩ! Đánh chết kẻ tạo ra vấn đề trước, rồi mới giải quyết vấn đề!" Khuôn mẫu Long Ngạo Thiên thực thụ."
"Vân U: Phân thân số 4. Thiếu nữ may mắn dựa vào nhan sắc để sống. Khuôn mẫu Tây Thi, cường hóa thuộc tính may mắn, giảm nhẹ ảnh hưởng của nhan sắc."
"Đường Minh: Phân thân số 5, xử lý vấn đề dựa vào IQ. Sử dụng thông tin bất đối xứng từ "Tầm nhìn toàn cầu" và "Đọc tâm thuật vật lý" để xây dựng hình tượng ngụy trí giả. Khuôn mẫu một vị đại tá tại căn cứ Long Ẩn."
Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, Nhan An Thanh chọn bức ảnh của phân thân số 2 với khuôn mẫu Khuất Lê. Nhập vào phần mềm chỉnh sửa ảnh, trực tiếp dùng ý thức nhấn nút "Hoàn tất chỉnh sửa".