Tiểu gia hỏa lúng túng rồi…
Vẫn chưa chịu hỏi sao?
An Tình định trêu chọc con bé một chút, cứ nhất quyết không hỏi, còn nữa, cô đang làm nũng với Lăng Vân, tiểu gia hỏa này quấy rối cái gì chứ?
"Lăng Vân… Lăng Vân." Giọng điệu nũng nịu của An Tình lại vang lên, còn lắc lắc cánh tay Lăng Vân.
Khóe miệng Lăng Vân co giật!
Còn chưa xong sao?
"Đừng, em nhìn anh này… nổi hết da gà rồi!" Sắc mặt Lăng Vân không mấy dễ chịu…
An Tình giận dỗi, có chút bực mình nói: "Anh có nói hay không?" Nói xong còn trừng mắt nhìn anh!
Lăng Vân bật cười, anh vẫn thích một An Tình như thế này!
"Ha ha, Thiến Thiến nói cho cô ấy biết đi!" Lăng Vân xoa xoa cái đầu nhỏ của tiểu gia hỏa trong lòng!
"A ha, chính là… nhìn thấy đó!" Tiểu gia hỏa nói xong lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời cao!
Ồ!
An Tình ngẩn ngơ trong gió…
Đúng lúc An Tình định tiếp tục tra hỏi thì cuộc đối thoại giữa An Quốc Dân và Phó Thanh Sơn truyền đến!
"Phó tổng, có muốn soi gương một chút không?" An Quốc Dân nhịn không được bật cười!
Đúng là không đến phút cuối thì thật không thể cười nổi!
"Hừ, đây là ba phần trăm cổ phần thôi, tôi thua được, núi xanh còn đó, nước biếc chảy dài, chúng ta cứ chờ xem!" Phó Thanh Sơn hậm hực vứt lại câu này, rồi vội vã cầm lấy khối phỉ thúy của mình rời đi, không còn mặt mũi nào ở lại nữa, quá mất mặt!
An Quốc Dân tươi cười nhìn Thiến Thiến trong lòng Lăng Vân, mà cô bé kia mắt đảo một vòng, không nhìn ông nữa, ngáp một cái.
Lăng Vân và An Tình cũng rời đi, hướng về phía nơi có nhiều đá nguyên thạch nhất.
An Quốc Dân và Công Tôn Tình cầm lấy khối phỉ thúy xanh tím, cẩn thận từng li từng tí, cứ như phòng trộm mà đi theo sát phía sau.
Tiểu gia hỏa giúp An Quốc Dân nở mày nở mặt, đương nhiên nhận được phần thưởng từ An Tình, có một xe đẩy bán kem, An Tình không hề keo kiệt mua cho con bé hai cái!
Thế nhưng…
Con bé lại cùng An Tình mỗi người một que! Trong lòng còn cảm động không thôi, miệng cứ lẩm bẩm khen An Tình tốt hơn Lăng Vân!
Lăng Vân nhân cơ hội gọi một cuộc điện thoại cho Hứa Lạc, bảo cậu ta lái một chiếc xe tải lớn tới để vận chuyển đá, công việc làm ăn của bố vợ không thể đổ bể được!
An Tình đã bắt đầu để ý đến số kim cương của tiểu gia hỏa, không thể để bọn họ hố mất!
Đến cuối cùng, tiểu gia hỏa chắc chắn sẽ hố anh!
"Hô, ba ba! Nhiều quá đi!" Tiểu gia hỏa nhìn đống đá lớn phía trước, kinh ngạc reo lên.
An Quốc Dân đầy vẻ phấn khích nói: "Thiến Thiến, con chấm trúng viên nào? Ông ngoại mua hết!"
"Thật ạ?" Đôi mắt tiểu gia hỏa lập tức sáng rực!
Thế nhưng ngay lập tức đầu con bé lại choáng váng, dùng thần lực của Lăng Vân quá nhiều, đôi mắt không chịu nổi!
"Sao thế?" An Tình lập tức nhận ra tình hình không ổn, vẻ mặt đầy lo lắng, cả người bồn chồn!
"Khó chịu… mắt! Chóng mặt quá!" Tiểu gia hỏa dụi dụi mắt, giọng điệu vô cùng tủi thân.
Lăng Vân giúp con bé xoa huyệt thái dương, chậm rãi truyền thánh quang cho con bé, đồng thời thì thầm bên tai con bé: "Thiến Thiến đừng nhìn nữa, nếu không mắt sẽ bị mù đó!"
"Hửm?" Tiểu gia hỏa dụi dụi mắt, không hiểu ý nghĩa là gì!
Lăng Vân tiếp tục nói: "Chính là sau này không nhìn thấy ánh sáng nữa, không nhìn thấy mẹ, không nhìn thấy ba, không nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa!"
Nhóc con!
Còn không dọa được con bé sao?
Tiểu gia hỏa vừa nghe, toàn thân run bắn lên, lắc đầu nguầy nguậy: "Không muốn… Thiến Thiến không muốn bị mù!"
"Ba ba xấu xa." Vừa nói, đôi mắt vừa đỏ hoe định đánh Lăng Vân!
An Quốc Dân lập tức đề nghị đưa Thiến Thiến đến bệnh viện, rất có thể không phải bệnh nhỏ.
An Tình rất đồng ý, nhưng Lăng Vân không chịu!
Đưa đến bệnh viện?
Hồ đồ!
Không bệnh cũng bị chữa thành có bệnh!
Ngay lập tức anh nói: "Con là thần y đây, đưa đi bệnh viện làm gì? Thiến Thiến không sao, chỉ là mệt thôi, đúng không nào?" Nói đoạn, anh tung tung tiểu gia hỏa trong lòng, ra hiệu cho con bé nói một câu, nếu không An Quốc Dân bọn họ sẽ đưa con bé đi bệnh viện mất!
"Mẹ, Thiến Thiến mệt!" Tiểu gia hỏa nói xong, giả vờ nhắm mắt lại, bắt đầu ngáy khò khò.
"Phì!" An Tình bật cười ngay lập tức, không còn khăng khăng đòi đưa đi bệnh viện nữa, lúc nãy cô lo lắng quá nên quên mất y thuật của Lăng Vân rất cao siêu!
An Quốc Dân thì vẫn không yên tâm, trái tim treo lơ lửng vẫn chưa hạ xuống được!
Công Tôn Tình biết chút ít mánh khóe, rất có thể là đan dược?
Bà từng ăn rồi mà!
Trở nên trẻ trung như vậy chẳng phải là nhờ quà gặp mặt mà con rể Lăng Vân đưa cho sao!
Đưa đến bệnh viện?
Thật sự không cần thiết!
"Ba ba?" Tiểu gia hỏa lén lút mở mắt!
An Tình lại dùng tay giúp con bé nhắm mắt lại, còn thì thầm bên tai con bé: "Ngoan, ngủ đi."
Lời của An Tình nói chưa đầy ba giây, tiểu gia hỏa lại lén mở mắt, bắt đầu nhìn ngó xung quanh!
An Tình đang ở bên cạnh, không vui nói nhỏ: "Con có ngủ không hả?"
Lăng Vân liếc cô một cái: "Nhìn con bé phấn khích như thế, đổi lại là em thì em có ngủ được không?"
Ồ!
Xem ra đúng là vậy thật!
Phía sau vang lên giọng nói của Hứa Lạc: "Anh Lăng Vân, chị Tình, chào mọi người!"
Tiểu gia hỏa nhân cơ hội tuột khỏi lòng Lăng Vân, chạy đến bên cạnh những tảng đá kia, chỉ nhìn thôi, không dám dùng thần lực, nhưng đôi mắt cứ đảo láo liên!
An Tình ngạc nhiên không biết Hứa Lạc đến đây làm gì?
Phía sau Hứa Lạc còn có hai đội bảo vệ? Làm gì vậy?
Ồ!
Bảo vệ?
Lúc này bọn họ không phải bảo vệ, mà là người khuân vác, Lăng Vân đã bảo cậu ta tìm người tới để giúp khuân đá!
An Quốc Dân đang bị tiểu gia hỏa kéo ống quần đi, miệng lẩm bẩm: "Ông ngoại, đá, mua hết!"
An Quốc Dân ngây người!
Mua hết sao?
Ông làm gì có nhiều tiền như vậy, huống hồ phần lớn là đá bỏ đi, số có thể cược thắng chẳng được bao nhiêu, đây chẳng phải là làm loạn sao?
"Thiến Thiến, có màu mới mua, ở đây không thể mua hết được, sẽ bị lỗ đấy!" An Quốc Dân kiên nhẫn giải thích, còn xoa xoa đầu con bé.
Tiểu gia hỏa không nghĩ ra được, chỉ có thể hỏi Lăng Vân, nhưng Lăng Vân cũng nói như vậy, tiểu gia hỏa lập tức bĩu môi, dường như muốn khóc.
"Sao thế?" Lăng Vân nhíu mày hỏi.
"Ba ba, Thiến Thiến vô dụng quá!"
"Sao lại vô dụng?"
"Đều… đều… đều không thể nhìn đá… đau mắt!"
"Thiến Thiến có phải muốn mẹ khen ngợi không?" Lăng Vân lúc này nói nhỏ với Thiến Thiến, câu đối thoại này chỉ có hai cha con họ nghe thấy.
Tiểu gia hỏa dụi dụi mắt, liên tục gật đầu: "Ba ba!"
"Ba dạy con! Chụt!" Lăng Vân lập tức bế con bé lên, đi đến trước một tảng đá, tỉ mỉ giảng giải cho con bé làm thế nào để biết bên trong tảng đá có màu hay không.
Đôi khi xác định có màu hay không, không nhất định phải dùng mắt nhìn, mà dùng cảm nhận, ngay sau đó anh để con bé chạm vào tảng đá, cảm nhận bên trong tảng đá!
Tiểu gia hỏa rất thông minh, lập tức học được, nhắm mắt lại, con bé cũng có thể biết tảng đá có màu hay không rồi!
"A ha, ba ba, Thiến Thiến yêu ba!" Trong lòng tiểu gia hỏa vui sướng như nở hoa, tay chân múa may, hòn đá nào cũng chạy lại sờ!
Thế nhưng con bé còn nhỏ, rất nhiều nhân viên không cho con bé sờ, khiến con bé tức giận phồng cả má, nhưng cũng chẳng làm gì được, nhân viên nào cũng bị con bé dán nhãn người xấu!
An Quốc Dân và Hứa Lạc đang trao đổi với đám bảo vệ, chắc là đang bàn bạc việc vận chuyển đá nguyên thạch lát nữa, An Quốc Dân thầm than con rể Lăng Vân này thật biết việc, mọi thứ đều sắp xếp ổn thỏa!
Mà Lăng Vân và An Tình đang nói nói cười cười, chọc cho cô cười ha hả.
Công Tôn Tình lắc đầu cười khổ, sao lại không quản tiểu gia hỏa thế kia?
"Thiến Thiến sao thế? Sao mặt mũi đầy vẻ không vui vậy?" Công Tôn Tình nhéo nhéo má con bé hỏi.
"Bà ngoại, bọn họ không cho Thiến Thiến sờ!" Nói đoạn còn xoa xoa tay, giận dỗi bĩu môi, đôi mày cũng nhíu cả lại.