Tô Vũ thầm kêu không ổn...
Chẳng lẽ bọn họ định biến hắn thành nô lệ sao?
Hay là luyện chế thành khôi lỗi không chút nhân tính?
Dù là trường hợp nào đi nữa thì cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì.
Hắn hối hận vô cùng, rảnh rỗi không có việc gì làm lại chạy ra ngoài dạo chơi làm chi, cứ ngoan ngoãn bế quan tu luyện chẳng phải tốt hơn sao, nếu không thì đã chẳng gặp phải hai đứa nhóc nghịch ngợm này, khiến hắn rơi vào kết cục thê thảm đến thế.
Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao Ác Thông Thiên nhìn thấy bọn họ lại sợ hãi đến vậy, còn mặc kệ cho bọn họ làm càn, chắc chắn là đã từng chịu thiệt trong tay hai đứa nhỏ này rồi.
Ác Thông Thiên nhìn quanh bốn phía, lớn tiếng hô: "Các vị, mọi người cũng biết, hắn nợ tiền tổ chức của ta, giờ không có khả năng chi trả, cho nên... có ai hứng thú mua lại hắn không?"
Đám đông mỗi người một ý, xì xào bàn tán.
Bối Bối cũng hét lên: "Hắn đáng giá lắm đấy."
Một tu sĩ trên lầu hai hỏi: "Định bán bao nhiêu?"
"Đắt quá thì ta không lấy đâu, ta hỏi giúp tông môn mình thôi, chỗ cửa chính đang thiếu một con chó trấn sơn!" Một tu sĩ khác lên tiếng.
"Không đắt, không đắt đâu!" Thiến Thiến nói, đôi mắt bắt đầu xoay chuyển, còn ngoắc ngoắc ngón tay.
Một tu sĩ mặt béo ngồi trên lầu hai nói: "Ma tộc Tô Vũ, ta cho ngươi một ý kiến, liên lạc với nữ thần của ngươi xem nàng có hứng thú mua lại ngươi không, chúng ta ai nấy đều nể mặt, sẽ không ra giá tranh giành!"
Ác Thông Thiên trừng mắt nhìn gã tu sĩ mặt béo kia, bày đặt hiến kế tồi gì không biết.
Tô Vũ nghe vậy như thấy được hy vọng, trong ấn tượng của hắn, nữ thần Phong Như Khuynh đối với hắn vẫn còn tốt, vẫn còn tốt!
Lập tức, Tô Vũ nhìn gã tu sĩ mặt béo với ánh mắt đầy cảm kích, rồi nói với Bối Bối: "Đại tỷ, ta có thể liên lạc với người thương của ta không? Ta cảm thấy mình vẫn còn cứu được!"
Ác Thông Thiên vừa định từ chối, Thiến Thiến đã bập bẹ nói: "Cứu người? Được thôi!"
Hả...
Đứa nhỏ này lại nghe nhầm rồi!
Tô Vũ cảm động rơi nước mắt, cảm thấy bọn họ cũng không xấu, tâm địa cực tốt, chỉ là ham chơi, nghịch ngợm một chút mà thôi.
Ác Thông Thiên đành phải làm theo, đau lòng lấy ra lá bùa truyền tin cao cấp, đây là của Tô Vũ, giờ thuộc về Ác Thông Thiên.
Sau khi đảm bảo người liên lạc là Phong Như Khuynh,
Ác Thông Thiên xé nát bùa truyền tin, hỏi: "Bách Hoa Cung, Phong Như Khuynh?"
Tại Bách Hoa Cung,
Phong Như Khuynh nhíu mày nhìn vào khoảng không, đáp: "Kẻ nào?"
"Cái đó... người thương cũ của cô hiện đang ở..."
"Chết!" Phong Như Khuynh tung một chưởng qua không trung, lại dùng thần thức áp chế, bùa truyền tin của Ác Thông Thiên lập tức bốc cháy dữ dội, bản thân hắn còn bị phản chấn một cú.
Hai đứa nhỏ tò mò không thôi, lần đầu tiên nhìn thấy, sao trông giống cái điện thoại thế nhỉ, có thể nói chuyện được?
Khóe miệng Tô Vũ giật giật, người thương cũ?
Đây không phải là tìm chết sao?
Vừa rồi hắn chỉ là chém gió thôi mà!
Đồ ngốc Ác Thông Thiên này không nghe ra sao?
Giờ phút này, Tô Vũ thực sự muốn thổ huyết!
"Huynh đệ, xin lỗi, ngươi không cứu được rồi!" Ác Thông Thiên vô cùng áy náy.
Sau đó,
Việc đấu giá Tô Vũ không đạt kết quả lý tưởng.
Hai đứa nhỏ không bán nữa, giữ lại chơi còn hơn.
Mọi người cảm thấy bị đùa giỡn, nhưng không ai dám hé răng, chẳng phải thấy Ma tộc Tô Vũ đã bị bắt gọn đó sao?
Lúc này,
Lăng Vân đột nhiên nói với Tô Vũ: "Số tiền nợ, ta trả thay cho ngươi, nhưng từ nay về sau ngươi chỉ có thể làm việc cho ta!"
Mọi người kinh ngạc!
Vài vạn linh thạch cực phẩm, đâu phải là con số nhỏ!
Gia tộc thế lực nào mà giàu có đến thế!
Tô Vũ không hề nghĩ đây là chuyện tốt, chuyện bánh từ trên trời rơi xuống sao có thể đến lượt hắn?
Chỉ riêng việc bắt làm việc đã rất đáng ngờ, chẳng phải là bán mạng sao?
Đối với tán tu như hắn, sợ nhất chính là bị ràng buộc!
Thế nhưng...
Hiện tại thật sự hết cách rồi, muốn sống sót thì phải thỏa hiệp lần nữa.
"Ba ba?" Thiến Thiến chớp chớp mắt!
Lăng Vân: "Ừm?"
"Có bao nhiêu tiền ạ?" Thiến Thiến nhỏ giọng hỏi.
"Không có tiền, tiền này chẳng phải bị con lấy hết rồi sao?" Lăng Vân cười đáp.
Bối Bối xoa đầu Thiến Thiến, kéo con bé lại, thì thầm: "Chú đẹp trai, chúng ta mua hắn về nhé?"
Lăng Vân đáp: "Ừm, Bối Bối định bỏ ra bao nhiêu tiền?"
Bối Bối không chịu: "Không mua, hắn chắc chắn ăn nhiều hơn cả heo con, nuôi không nổi!" Nói xong lắc đầu, trông cực kỳ đáng yêu.
Lăng Vân cười lớn, Tô Vũ hữu dụng hơn heo nhiều.
Tô Vũ hạ quyết tâm, nếu đã nhất định phải bị bán đi, thì lựa chọn tốt nhất chính là đi theo bọn họ.
"Được, trả hết nợ cho ta, sau này ta sẽ làm việc cho ngài!"
"Lời xấu nói trước, một khi phản bội, tất chết không nghi ngờ!" Lăng Vân mỉm cười, nhưng giọng điệu nghe không giống như đang đùa.
Ác Thông Thiên nuốt nước bọt, nhìn bóng lưng Lăng Vân, liệu hắn có từng gặp người này ở Quỷ Đảo không nhỉ?
"Ta có thể lập khế ước linh hồn!"
"Không cần." Lăng Vân chẳng hề để tâm, nếu hắn muốn tìm chết, Lăng Vân cũng không ngại giết thêm một tên Ma tộc.
Nghe thấy Lăng Vân thực sự muốn mua lại, Thiến Thiến nói: "Ba ba, Thiến Thiến không có tiền."
"Yên tâm, không bắt con trả tiền!" Lăng Vân dở khóc dở cười.
Ác Thông Thiên thầm nghĩ, chẳng lẽ hắn không trả tiền thật sao?
Nhưng mà, cho dù Lăng Vân không trả tiền thì đã sao?
Người là do bọn họ chế phục, chẳng còn liên quan gì đến Ác Thông Thiên hắn nữa.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng trên mặt Ác Thông Thiên vẫn lộ vẻ không vui, nếu bán cho thế lực khác, ít nhiều còn gỡ gạc được chút vốn, có thể báo cáo với tổ chức.
Lăng Vân chẳng bận tâm Ác Thông Thiên nghĩ gì!
Ném một phong thư cho Ác Thông Thiên, nói: "Bên trong là linh thạch mua hắn, nhưng mà..."
Lăng Vân đen mặt.
Hai đứa nhỏ này thế mà lại cướp lấy phong thư trong tay Ác Thông Thiên, đang định mở ra.
Tò mò lắm đây?
Thiến Thiến thầm nghĩ: "Ba ba mình thật sự có tiền sao? Bên trong có phải là chi phiếu không?"
Mở ra chỉ thấy hai chữ: Vô giá!
Ác Thông Thiên nhìn thấy mà khóe miệng co giật, giận mà không dám nói, coi tổ chức của họ là đồ ngốc à?
Khi Bối Bối bĩu môi, tiểu Ái Lâm đi tới, đưa điện thoại cho Bối Bối, nói: "Chị ơi, bảo bảo xem xong rồi, còn nữa không?"
Bối Bối lập tức đáp: "Có." Sau đó lại phát tiếp cho cô bé!
Đứa nhỏ này thật dễ lừa, Bối Bối dùng chiêu này phát cho cô bé năm sáu lần liền.
Cảnh tượng này không ít người nhìn thấy, đều thèm thuồng thứ trong tay tiểu Ái Lâm.
Thiến Thiến thì khác, nhìn thấy hai chữ "Vô giá", phấn khích nhảy cẫng lên: "Ba ba, lợi hại quá! Đây là bao nhiêu tiền ạ?"
Mọi người bị con bé làm cho choáng váng...
Lăng Vân cười nói với bọn chúng: "Nhiều nhiều lắm!"
Ngay sau đó lại nói với Ác Thông Thiên: "Đừng nghi ngờ, đây chính là số linh thạch hắn nợ các ngươi, ngươi cứ đưa bức thư này cho cấp trên là được!"
Ác Thông Thiên cầm lại phong thư, liệu đây có phải là cái hố không, nếu cấp trên trách tội xuống, hắn sẽ gặp xui xẻo mất.
Tính mạng của mình không thể đùa được.
Thời gian đã trôi qua lâu như vậy, Tô Vũ thử vận động cơ thể mình, phát hiện vẫn như cũ, thở dài một tiếng.
Lăng Vân lạnh lùng nhìn quanh bốn phía, nói: "Giải tán, giải tán, xem kịch xong rồi!"
Mọi người biểu cảm khác nhau, lần lượt quay lại việc của mình, đâu lại vào đấy.
Vô giá?
Ác Thông Thiên cũng tin?
Đây rõ ràng là cái hố.
Mọi người đã không còn sức để chê bai chỉ số thông minh của hắn nữa, xem kịch lâu như vậy, họ đã biết thanh niên này và mấy đứa trẻ nhìn thì vô hại, nhưng thực chất là hố chết người không đền mạng.