Mấy gã pha chế rượu trông có vẻ xót xa...
"Tiên sinh họ gì?" Quản lý quán bar đi tới hỏi, thái độ vô cùng hòa nhã.
"Lăng!"
"Ha ha, Lăng tiên sinh, ngài và tôi thật là tâm đầu ý hợp." Quản lý nịnh nọt.
Có câu "nịnh hót chẳng bao giờ thừa", cứ nịnh là được việc!
Lăng Vân chẳng buồn để ý đến hắn, mục đích của gã chẳng qua là muốn mời anh làm nhân viên pha chế mà thôi.
Đùa à?
Lăng Vân mà chịu đồng ý mới là lạ!
Bỗng nhiên Lăng Vân mỉm cười, vỗ vỗ vai quản lý rồi nói: "Nói với cấp trên của cậu rằng..." Sau đó âm thanh nhỏ dần.
Quản lý nghe xong thì mừng rỡ, rồi biểu cảm trở nên sững sờ, sau đó nhìn Lăng Vân với ánh mắt đầy ẩn ý.
Lúc Lăng Vân dìu An Tình đang say khướt ra đến cửa, mới nghe thấy vị quản lý kia hoàn hồn lại và nói: "Toàn bộ chi phí đêm nay, Lăng công tử mời!"
"Quẩy lên nào!"
Cả quán bar lại một lần nữa bùng nổ trong sự phấn khích...
Trong lòng người quản lý thực sự rất chấn động, quán bar của họ vốn thuộc về bang Dã Lang cũ, nhưng hiện tại đã thuộc quyền sở hữu của bang Nữ Nhi.
Đại ca của họ chính là Cường ca...
Cho nên khi Lăng Vân gọi Cường ca là "Tiểu Cường", quản lý biết ngay là họ chắc chắn quen biết nhau.
Bên ngoài quán bar...
"Này, anh là ai, kéo tôi đi đâu đấy?"
Nghe thấy lời của An Tình, mặt Lăng Vân đen lại, sao mà dễ say thế không biết?
"Đừng quậy, ngoan ngoãn theo anh về, con gái sẽ quấy đấy!"
"Con gái gì chứ, anh tránh ra đi." An Tình say khướt, loạng choạng đẩy Lăng Vân ra.
Rồi cô nói thêm: "Bà đây mới là sinh viên năm tư, lấy đâu ra con gái?" Nói xong cô trừng mắt nhìn Lăng Vân.
Lăng Vân cạn lời, trên trán đầy vạch đen!!
"Ồ, em nhớ ra rồi, anh là Lăng Vân, chúng ta có một đứa con gái, Thiến Thiến!" An Tình vừa xoa cái đầu đang đau nhức, vừa nhìn Lăng Vân cười ngây ngốc.
Được rồi!
Xem ra An Tình say thật rồi, hai ly "Nụ hôn ác ma" đó độ cồn cũng đâu có cao lắm đâu!
Thì ra trong quán bar, nhân lúc Lăng Vân đang nhảy không để ý, An Tình đã lén uống thêm một ly rượu Vodka nồng độ cao!
"Nhớ ra rồi thì chúng ta về thôi!" Lăng Vân lại dìu cô, trông cô cứ như một cô bé nhỏ cần người chăm sóc vậy!
"Không về, không về đâu."
"Hửm?"
"Lăng Vân, chúng ta đi thuê... phòng đi!" An Tình thậm chí không nhận ra đây là nơi công cộng, đôi mày thanh tú hơi nhíu lại, say rồi thì cái gì cũng nói ra được...
Trời đất ơi!
Không thể nói năng cho tử tế một chút sao?
Ví dụ như bảo vào khách sạn, tìm chỗ nghỉ ngơi chẳng hạn?
Lăng Vân nhìn những ánh mắt xung quanh đổ dồn về phía mình, cảm thấy ngượng chín người...
"Đi mà!" An Tình bĩu môi, đột nhiên bụng dạ cồn cào khó chịu!
Nôn rồi!
Lăng Vân ôm trán, cạn lời.
Xem ra không thể lái xe về bình thường được rồi, đành chiều theo ý An Tình vào khách sạn vậy.
Ngước nhìn lên, gần đó có một khách sạn, tuy không mấy nổi tiếng nhưng cũng tạm ổn, Lăng Vân lúc này cũng chẳng kịp kén chọn nữa, bế thốc An Tình theo kiểu công chúa.
Còn người trong lòng, cơn say ập đến khiến cô không sao mở nổi mắt, chỉ có thể rúc sâu vào lòng Lăng Vân.
Tại quầy lễ tân khách sạn.
Nhân viên phục vụ nhìn Lăng Vân từ trên xuống dưới.
Cô ta cũng chẳng quản được nhiều như vậy, chỉ là một nhân viên đi làm thuê, mấy ngày nay cô ta đã chứng kiến quá nhiều chuyện kiểu này, sáng sớm mai chắc chắn cô gái này sẽ khóc lóc cho xem.
"Xin vui lòng xuất trình chứng minh thư, cảm ơn."
"Đây!"
Sau khi Lăng Vân đi khỏi, nhân viên phục vụ chớp chớp mắt, vẻ mặt vẫn còn mơ màng.
Trong phòng.
Vừa đặt An Tình xuống, cô đã bắt đầu không yên phận.
Sau đó là chuyện của hai người...
Vừa mới kết thúc!
Bên ngoài đã ồn ào náo động, Lăng Vân khoác áo choàng tắm đứng dậy uống nước, cửa phòng bị đập thình thịch!
Lăng Vân cau mày, là ai chứ? Anh không thèm để ý, định quay lại giường ngủ tiếp.
"Mở cửa, phiền mở cửa một chút!" Một giọng nam bình tĩnh vang lên.
"Chuyện gì?" Lăng Vân lười biếng lên tiếng, không có ý định xuống giường mở cửa lần nữa.
"Mở cửa, kiểm tra nghiêm ngặt!"
Mẹ kiếp!
Lăng Vân giật bắn mình, kiểm tra nghiêm ngặt?
Đúng là cẩu huyết hết chỗ nói.
Chỉnh lại áo choàng tắm, đắp chăn cho An Tình, Lăng Vân bất lực thở dài.
Cạch!
"Là anh!" Một tiếng thốt lên kinh ngạc của phụ nữ, Lăng Vân quay đầu nhìn lại, không ngờ lại là cô em vợ, An Tiểu Tiểu!
Trên đầu Lăng Vân như có một đàn quạ bay qua...
"Được lắm, không ngờ anh lại là loại người này, tôi đã nhìn lầm anh rồi!" An Tiểu Tiểu tỏ vẻ đau lòng khôn xiết.
Về tính cách quái chiêu của cô, Lăng Vân cũng nghe An Tình kể không ít, nên anh cũng chẳng chấp nhặt.
"Đi đi, đi đi, sang chỗ khác chơi!" Lăng Vân xua tay muốn đuổi cô đi.
Thế nhưng...
An Tiểu Tiểu sao chịu bỏ cuộc, đây rõ ràng là bắt quả tang tại trận rồi!
Rõ ràng là Lăng Vân đang chột dạ!
An Tiểu Tiểu nói: "Anh rể, anh có thấy hổ thẹn với chị em không?"