Lăng Vân bước vào bếp, cầm lấy con dao phay, cả người như có trù thần nhập xác.
Đã bao nhiêu vạn năm không đụng đến kỹ năng này, nhưng chẳng mấy chốc, từ dao phay cho đến xẻng nấu đều được anh sử dụng một cách thuần thục, động tác không những nhanh nhẹn mà còn vô cùng uyển chuyển, tự nhiên.
Dáng vẻ thuần thục, ung dung đó trông chẳng khác nào một điệu múa, vừa dứt khoát lại vừa đẹp mắt.
Lăng Vân chỉ mất nửa canh giờ, không những cơm đã nấu xong mà còn làm ra bốn món ăn sắc hương vị đầy đủ.
Đó là cá trắm cỏ hấp, canh cà chua trứng, thịt xào ớt xanh và rau xanh xào.
Bốn món ăn gia đình rất đơn giản, thế nhưng về hương vị và cách trình bày, lại còn thắng xa những món do đầu bếp ở khách sạn năm sao chế biến.
Thiến Thiến đang chơi đùa bỗng ngửi thấy mùi thơm, mùi vị đó còn thơm hơn gấp bao nhiêu lần những món mẹ Trương nhà bên cạnh nấu.
Cô bé ngửi thấy mùi thơm mà nước miếng sắp chảy ra, cứ nhìn trân trối vào trong bếp.
"Ba xấu xa, nấu ăn ngon như vậy mà trước kia toàn bắt Thiến Thiến chịu đói, lần tới gọi điện cho mẹ nhất định phải mách tội ba, hừ hừ..."
"Cơm canh xong rồi, Thiến Thiến mau lại đây."
Cô bé nghe thấy ba gọi mình, lập tức chạy ùa tới.
Lăng Vân bế con bé đi rửa tay, còn dạy con bé phải nhớ rửa tay trước khi ăn.
Đến phòng bếp, Lăng Vân đặt con bé lên ghế, cô bé đứng trên ghế nhìn xuống bàn.
"Oa, ba ơi, món ăn này làm đẹp quá, Thiến Thiến không nỡ ăn những món đẹp đẽ thế này đâu ạ." Cô bé thốt lên một tiếng kinh ngạc!
Đây là đồ ăn sao?
Hay là tác phẩm nghệ thuật thế?
Nhìn những bông hoa đỏ làm từ rau củ trên con cá kìa, thật đẹp, còn đẹp hơn cả đồ thật.
Cô bé chưa từng thấy món ăn nào đẹp đến thế, vì còn quá nhỏ, sự hiểu biết có hạn, nhất thời nhìn đến ngẩn ngơ.
Thưởng thức màu sắc món ăn tuyệt mỹ, ngửi mùi hương thơm ngào ngạt, Thiến Thiến lại không nhịn được mà nuốt nước bọt.
"Thiến Thiến bụng đói lâu rồi nhỉ, mau ăn đi, sau này ba đều làm món ngon cho con."
"Thật không ạ, ba không được lừa trẻ con đâu nhé."
"Ừm, chúng ta ngoắc tay, một trăm năm không được đổi ý."
"Yeah, sau này không cần phải ăn đồ... đồ... bên ngoài nữa rồi."
Nghe thấy câu này, Lăng Vân đầy vẻ ngượng ngùng, trước kia mình nợ con gái quá nhiều rồi.
Có lẽ là vì sự thay đổi của ba, cũng có lẽ vì sau này được ăn cơm ba nấu, cô bé vô cùng vui sướng.
"Chủ nhân, chủ nhân, ngài có phải quên mất tôi rồi không." Giọng nói của Tiểu Hổ Tử vang lên trong tâm trí Lăng Vân.
Cùng lúc đó, một chú chó nhỏ chạy tới cửa bếp, cô bé mới phát hiện mình đã quên mất thú cưng này.
Đang định xuống bế nó cùng, nhưng chưa đợi cô bé kịp xuống, Lăng Vân đã nhấc chú chó con đặt lên bàn, còn đặt trước mặt nó một cái đĩa.
"Thiến Thiến, từ nay Tiểu Hổ Tử là thành viên trong nhà chúng ta, chúng ta ăn gì nó ăn nấy, Thiến Thiến nhà ta đáng yêu như vậy không được ngược đãi động vật nhỏ đâu nhé."
"Vâng, ba ơi... con... đối với nó tốt lắm, chúng con là bạn tốt của nhau mà."
Lăng Vân xới cơm, còn gắp thêm chút thức ăn vào bát, dùng thìa trộn cơm cùng thức ăn rồi đưa đến miệng Thiến Thiến. Trước kia bữa nào cũng tự mình đút cho con bé, Thiến Thiến nhìn bát cơm trước miệng, há miệng ngậm lấy.
"Cái này... ngon quá đi mất... ừm... á... ừm!" Thiến Thiến vừa nhai cơm vừa nói.
Chỉ vài miếng là ăn hết sạch, có thể nói là ăn như hổ đói.
"Phù phù, lại được ăn cơm chủ nhân nấu rồi, phù phù, ngon quá, lần này ra ngoài đúng là lãi to." Giọng nói của Tiểu Hổ Tử lại vang lên, Lăng Vân lười chẳng buồn đếm xỉa tới nó.
Nhìn con gái ăn xong, anh lại múc một thìa, Thiến Thiến lại ăn sạch. Đến khi Lăng Vân chuẩn bị thìa thứ ba, Thiến Thiến không há miệng nữa.
"Thiến Thiến sao thế?"
"Ba ơi, sao ba không ăn ạ?"
Hóa ra cô bé này còn biết ba mình chưa ăn, có đồ ngon cũng không quên ba, quả nhiên là người tình kiếp trước, không uổng công thương con gái này.
Nhìn Thiến Thiến nghiêm túc như vậy, Lăng Vân biết mình mà không ăn thì con bé cũng sẽ không ăn.
"Ăn chứ, ba cũng làm một miếng." Nói đoạn anh liền ăn miếng cơm trong thìa.
Thiến Thiến nhìn ba ăn cơm xong, liền nói bằng giọng sữa: "Ba ơi, ngon không ạ, ba phải ăn nhiều vào nhé, không là không lớn nổi đâu."
"..."
Lăng Vân dở khóc dở cười. Một bữa cơm, hai cha con cùng một con thần thú giải quyết xong trong vòng nửa tiếng.
Cô bé Thiến Thiến nằm trên ghế sofa, xoa cái bụng tròn vo: "Ba xấu xa, nấu cơm ngon quá, làm Thiến Thiến béo lên mất rồi." Cô bé còn bắt đầu lo lắng cho vóc dáng sau này của mình.
Tiểu Hổ Tử cũng nằm sấp dưới đất đầy vẻ tận hưởng, mặc dù nguyên liệu không có gì đặc sắc, nhưng độ ngon miệng thì vẫn tuyệt vời như thế.
Lăng Vân đang dọn dẹp tàn cuộc trong bếp đương nhiên không nghe thấy lời con gái mình nói.