Luồng khí tức nguy hiểm đó vẫn chưa biến mất khỏi người Lâm Trung Thiên và những kẻ khác, uy áp vẫn còn đó.
Ông Phan vận chuyển Tiên thiên nội lực cố hết sức chống đỡ, kết quả lại phun ra một ngụm máu.
Mấy tên vệ sĩ cũng mặt cắt không còn giọt máu, còn Lâm Trung Thiên thì ôm đầu lăn lộn khắp mặt đất.
Chứng kiến cảnh này, Cường ca và đám người của Dã Lang bang đều cảm thấy sợ hãi, thầm cảm thấy may mắn vì mình vừa đưa ra lựa chọn sáng suốt, nếu không thì kết cục của họ cũng sẽ giống như vậy.
Vài phút sau, uy áp biến mất. Đám người Lâm Trung Thiên thở hồng hộc từng ngụm lớn. Ông Phan đè nén thương thế trong người, thấp giọng nói với Lâm Trung Thiên: "Thiếu gia, mau đi thôi, có cao thủ ở đây, không đi nữa là không còn cơ hội đâu."
Ông Phan cảm nhận được luồng khí tức nguy hiểm vẫn đang rình rập, nhóm người của ông vẫn chưa thoát khỏi hiểm cảnh. Vừa rồi chỉ là lời cảnh cáo của cao thủ đó, nếu không đi ngay, tất cả đều phải bỏ mạng tại đây.
Đúng như ông Phan suy đoán, Tiểu Hổ Tử quả thực đã làm như vậy. Hiện tại nó chỉ là một chú chó sữa nhỏ, làm việc gì cũng không tiện, chỉ có thể tỏa ra khí tức kinh hoàng nguy hiểm để tạo uy áp. Hơn nữa, nó không muốn gây chuyện trước mặt tiểu chủ nhân, càng không muốn có cảnh máu me. Nếu bọn chúng còn không biết điều, nó định dùng thần thức khiến bọn chúng biến thành kẻ ngốc.
Cảnh cáo xong, chú chó nhỏ lại vui vẻ liếm cây kem. Thiến Thiến trước đây từng thấy những cảnh tượng còn kinh khủng hơn trên phố, lần này cũng chẳng có gì máu me nên vẫn tiếp tục liếm kem.
Lâm Nguyệt Yên và những người khác không hiểu đầu đuôi câu chuyện, đều cho rằng người ra tay là đại ca của Cường ca hoặc người của Dã Lang bang. Còn bé Thiến Thiến? Cô bé này căn bản còn không biết mình vừa trải qua nguy hiểm.
“Chú ơi, các chú bị bệnh ạ? Ba cháu bảo, có bệnh thì phải đi bệnh viện, đừng từ bỏ việc chữa trị nhé.” Cô bé thấy bọn họ người thì vô duyên vô cớ thổ huyết, kẻ thì mặt cắt không còn giọt máu, lại có người lăn lộn dưới đất, trong ấn tượng của cô bé thì đó chính là bị bệnh.
Lâm Trung Thiên đang chạy trốn tới cửa quán bar nghe thấy câu này, suýt chút nữa thì ngã sấp mặt, sau đó lại vội vàng bò dậy, chật vật chạy trốn, hận không thể cha mẹ sinh thêm cho mình hai cái chân nữa.
Câu nói này khiến Lâm Nguyệt Yên và đám bạn che miệng cười không dứt.
“Tiểu Cường à, cảm ơn anh đã mời em ăn kem nhé, Bảo Bảo phải về nhà đây.” Cô bé lại học giọng điệu của ba mình. Nhiều kem thế này mà cô bé chỉ ăn một cây, số còn lại đều cho chú chó nhỏ, vì cô bé sợ ăn nhiều quá lát nữa sẽ không ăn nổi cơm Lăng Vân nấu.
“Nên làm mà, nên làm mà.” Cường ca vội vàng lau mồ hôi trên mặt, vừa rồi hắn đã sợ đến mất mật rồi.
Lúc này Cao Phỉ Phỉ mới hoàn hồn, nhớ tới đệ đệ mình vẫn còn bị thương, vội vàng chạy tới kiểm tra vết thương cho cậu.
“Đệ đệ, em có sao không?” Cao Phỉ Phỉ đầy lo lắng hỏi.
“Chị, em không sao, chút thương tích này đáng là gì, một tuần là khỏi thôi.” Cao Cao Kiệt nén đau, tay phải của cậu bị gãy xương, nhưng không muốn chị mình phải lo lắng.
“Đừng nói nhiều nữa, mau đưa bọn họ tới bệnh viện đi.” Tống Tống nhắc nhở, nhìn tay phải của Cao Cao Kiệt, cô biết là bị thương không nhẹ.
Rời khỏi quán bar, Lâm Nguyệt Yên chia tay với đám bạn thân. Tống Tống và Giang Ninh đi cùng chị em Cao Phỉ Phỉ tới bệnh viện. Cường ca vì không yên tâm về bé Thiến Thiến, sợ xảy ra chuyện lại rước họa vào thân, nên đích thân lái xe đưa họ về biệt thự.
Cường ca đưa hai người đến cổng khu biệt thự rồi không dám vào trong.
“Cháu gái nhỏ về rồi, mau lại đây, bà nội ôm nào.”
“Bà nội, cháu có rất nhiều rất nhiều gấu nhỏ ạ.” Thứ mà cô bé gọi là gấu nhỏ chính là mấy con thú bông, đều là quà của Cao Phỉ Phỉ và những người khác tặng, nhưng đều là gắp từ máy gắp thú mà ra.
Lâm Thu Yến ôm Thiến Thiến hôn một cái: “Nói bà nghe, ra ngoài chơi có vui không? Những con thú bông này là ai mua cho cháu thế?”
“Vui ạ, là các dì tặng cho cháu.” Cô bé nhìn thấy Trần Lệ: “Chào dì ạ.” Không còn vẻ rụt rè như lần đầu gặp mặt nữa.
Trần Lệ mỉm cười với cô bé, lấy trong túi xách ra món đồ chơi đưa cho cô bé: “Chào Thiến Thiến, đây là quà dì tặng cho cháu.”
“Oa, Thiến Thiến thích lắm, cảm ơn dì ạ.”
“Cô ơi, cháu về rồi, cô chẳng quan tâm tới cháu gì cả.” Lâm Nguyệt Yên phụng phịu, cô vừa vào nhà, cô mình chẳng thèm nhìn lấy một cái, chỉ biết có cháu gái.
“Nguyệt Yên à, cháu lớn thế này rồi mà còn ăn dấm chua sao?” Lâm Thu Yến dở khóc dở cười.
Tại Tần trang viên, Tần Lam đang trang điểm. Vừa rồi cô nhận được điện thoại của Lăng Vân, nói là Thiến Thiến mời cô ăn tối. Mặc dù ông nội dặn không có việc gì thì đừng ra ngoài, nhưng biệt thự của Lăng Vân cách đây không xa, chỉ vài phút là tới, hơn nữa cô cũng nhớ Thiến Thiến nên đã đồng ý.
“Dì ơi, dì đi gặp bạn trai ạ?” Bối Bối thấy Tần Lam trang điểm xinh đẹp như vậy liền hỏi.
“Không phải, dì đi gặp con gái của dì.”
“Dì ơi, khi nào dì sinh cho cháu một cô em gái thế?” Bối Bối gãi gãi đầu.
Tần Lam gõ nhẹ vào đầu cô bé: “Đang nghĩ bậy bạ gì đấy, là con gái nuôi của dì. Bối Bối có muốn đi cùng dì để làm quen với em gái không?”
“Bối Bối muốn đi, nhưng thái ngoại công và mẹ đều không cho Bối Bối ra ngoài.”
“Lát nữa dì nói với mẹ cháu là được, gần lắm.” Nói rồi cô dẫn Long Bối Bối đi tìm Tần Hương Liên.
“Chị, lát nữa em đưa Bối Bối đi làm quen với một người bạn nhỏ, ở phía tây khu biệt thự thôi, vài phút là tới, được không chị?” Vừa nói cô vừa kéo Bối Bối, ánh mắt cô bé lập tức lộ rõ vẻ mong chờ.
Từ khi Tần Hương Liên đưa con gái tới Giang Bắc, cô bé vẫn luôn cô đơn không có bạn chơi cùng, cũng không còn hoạt bát như trước nữa.
“Được rồi, đi thì được, nhưng nhất định phải dẫn theo cao thủ trong nhà đi cùng. Chuyện này đừng để ông nội biết.” Tần Hương Liên dặn dò đầy lo lắng.
Tần Lam và Bối Bối vui vẻ đi về phía nhà Lăng Vân. Theo sau họ là quản gia Tần lão cùng vài vị cao thủ Tiên thiên của gia tộc, tất nhiên trong bóng tối còn có năm dị năng giả cấp A do Cục An ninh quốc gia sắp xếp.
Trần Lệ đang xem tivi, mùi thơm trong nhà càng lúc càng nồng, cô không kìm được mà nhìn về phía nhà bếp. Chẳng trách anh ta lại tự tin mở nhà hàng đến vậy, mùi thơm này còn thơm hơn gấp trăm lần món ăn của đầu bếp năm sao làm!