Ngay khoảnh khắc Lăng Vân cùng bọn họ bước vào hố đen, toàn bộ vũ trụ bắt đầu sụp đổ tan rã.
Trên những mảnh gương luân hồi vốn tán lạc khắp các tinh vực, bỗng xuất hiện từng tia u quang màu đỏ.
Chúng chậm rãi hội tụ thành một luồng sáng đỏ lớn, sau đó theo đà hủy diệt mà phiêu lãng vào trong hố đen, đi theo Lăng Vân. Chỉ là tất cả những điều này, họ đều không mảy may hay biết.
Đang ở trong bóng tối vô tận, Lăng Vân chọn cách khởi động lại vào đúng buổi trưa ngày hắn biến mất. Thời gian hắn nhớ rất rõ, lịch Hoa Hạ ngày 15 tháng 8 năm 2018.
Cảm nhận được sự thay đổi của luồng khí xung quanh, Lăng Vân vẫn không khỏi xao động, có lẽ đây chính là cảm giác của việc đảo ngược thời gian chăng.
Có lẽ dọc đường quá đỗi buồn chán, Lăng Vân bắt đầu trò chuyện cùng Triệu Tín. Tâm trạng đang tốt, hắn phá lệ nói cười vui vẻ với Triệu Tín.
Triệu Tín cũng ngẩn ngơ, không ngờ mình lại có thể đàm tiếu phong sinh với vị Đại Đế trong truyền thuyết. Vừa rồi còn ở trạng thái kẻ thù, giờ đây lại càng giống những người bạn cũ lâu ngày gặp lại, chẳng mấy chốc hai người đã nhập cuộc trò chuyện.
"Triệu Tín, ngươi thuộc tinh vực nào? Họ Triệu à? Để ta nghĩ xem, nhiều lắm, không ít tinh vực đều có!"
"Ta ấy à, Song Tử Tinh Vực, Bích Thủy Tinh, người đế đô Phong Nguyệt Cổ Quốc thuộc Thần Ma Đại Lục. Đại Đế đã từng đến đó chưa? Cả Song Tử chỉ có ba hành tinh, Bích Thủy Tinh của ta là mạnh nhất, cường giả đông đảo, mỹ nữ như mây, phong cảnh lại càng tuyệt hơn." Triệu Tín bắt đầu chế độ "nổ".
Lăng Vân đầy đầu vạch đen, tên này nói dối không cần bản thảo. Nơi nào trong vũ trụ mà hắn chưa từng đặt chân đến?
Nực cười!
Cái Song Tử Tinh Vực lạc hậu kia là nơi tệ thứ hai hắn từng thấy, còn bảo phong cảnh tuyệt hơn? Mỹ nữ như mây? Dẹp đi cho rồi.
"Đã từng đến một lần, cả đời khó quên."
Nhớ lại trải nghiệm lần đầu đến Phong Nguyệt Cổ Quốc, Lăng Vân quả thật là khó quên.
Triệu Tín biết Lăng Vân từng đến quê hương mình, thấy hắn không bóc mẽ, bản thân cũng chẳng thấy ngại ngùng, cứ thế cười ha hả. Hai người cứ tiếp tục trò chuyện như những người bạn cũ nhiều năm không gặp, chủ đề nói mãi không dứt.
Thời gian không biết đã trôi qua bao lâu, hai người trở nên thân thiết. Triệu Tín cũng không gọi Lăng Vân là Đại Đế nữa, mà gọi là Vân ca, Vân ca, không chút khách sáo. Lăng Vân cũng chẳng bận tâm, cái gọi là danh xưng thôi mà, nếu có thể, hắn vẫn muốn làm một người bình thường, không phải là vị Đại Đế cao cao tại thượng kia.
Lăng Vân lấy từ trong nhẫn trữ vật ra hai điếu thuốc trông giống xì gà, ném cho Triệu Tín một điếu, bản thân thì châm lửa hút. Hắn nhẹ nhàng rít một hơi, vẻ mặt đầy tận hưởng, Triệu Tín cũng học theo mà hút.
Triệu Tín hút một hơi, rồi lại rít nhanh thêm cái nữa, càng hút càng chấn động, thứ này thế mà có thể chữa trị và nâng cao thần hồn!
Lăng Vân thản nhiên nói: "Tiểu vật thôi, lúc rảnh rỗi tự chế ra ấy mà, nó tên là thuốc lá tu hồn hiệu Vô Tình."
Triệu Tín cạn lời, sao trong tay hắn lại có nhiều thứ tốt thế không biết. Nhưng điếu thuốc này quả thực rất tốt, mới hút vài hơi mà thần hồn bị tổn thương trong lúc chiến đấu đã hồi phục được một phần trăm. Đúng là đồ do Đại Đế sản xuất, ắt là hàng tinh phẩm.
"Vân ca, huynh nói xem trong mười hai tinh vực, nữ tu sĩ nào là đẹp nhất?" Triệu Tín ngậm điếu thuốc trong miệng.
"Uyển Tuyết!"
"Uyển Tuyết là ai thế, sao ta chưa từng nghe qua? Vân ca, ta thấy con gái thứ bảy của Võ Tổ Thần Hoàng là đẹp nhất." Triệu Tín nói.
"Uyển Tuyết, tên gọi ở nhà là Tư Tư, cái tên này ngươi không biết cũng bình thường, nàng chính là vị Nữ Thần Sự Sống mà các ngươi quen thuộc."
"Cái gì, Nữ Thần Sự Sống? Vân ca, ta đang bàn với huynh về người sống, người đã mất không tính."
"Ai bảo với ngươi là nàng đã vẫn lạc? Hoàn toàn là chuyện nhảm nhí." Lăng Vân đầy đầu vạch đen đáp lại.
"Cái gì? Nàng chưa vẫn lạc? Sao có thể chứ, lẽ nào lời đồn là giả?"
Nữ Thần Sự Sống là mỹ nhân đệ nhất được các cường giả vũ trụ công nhận, nhưng lời đồn cho rằng nàng đã vẫn lạc từ ba vạn năm trước rồi.
Lăng Vân đối với việc này chỉ cười nhạt. Nực cười, người phụ nữ đó sao có thể chết được, vài năm trước còn đuổi theo hắn không buông đấy thôi!
Vừa định giải thích cho Triệu Tín hiểu đầu đuôi câu chuyện, không gian đen kịt bỗng xuất hiện một tia sáng trắng cắt ngang lời Lăng Vân.
"Vân ca, nhìn kìa, có ánh sáng!"
"Kêu cái gì mà kêu, lão tử có mù đâu." Lăng Vân bắt đầu nghi ngờ chỉ số thông minh của tên ngốc này.
Lăng Vân nhìn luồng sáng trắng trước mắt, có một cảm giác quen thuộc. Phía bên kia ánh sáng chính là Lam Tinh rồi nhỉ? Tiểu Thiến Thiến, cha đã về rồi, kiếp này cha sẽ luôn ở bên con, cùng con lớn lên trong hạnh phúc.
Triệu Tín cũng đầy vẻ kích động, không ngờ mình đại nạn không chết, lại còn quen biết Vô Tình Đại Đế, bản thân còn được chứng kiến cảnh khởi động lại kỷ nguyên.
15 giờ chiều ngày 15 tháng 8 năm 2018 (chỉ mới trôi qua hai tiếng kể từ khi nam chính biến mất).
Trên bầu trời Lam Tinh xuất hiện một lỗ sâu bí ẩn, xung quanh lỗ sâu phủ đầy sấm sét, sức mạnh lôi đình dường như muốn xé toạc không gian. Một vệ tinh nhân tạo ở gần đó nhất đang giám sát mọi cử động của lỗ sâu.
Trong căn cứ số 7 của Long Tổ, một nhân viên hốt hoảng chạy vào, vừa chạy vừa hét: "Không xong rồi, đại ca, có tình huống lớn!"
Một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi đang ngồi trên ghế sofa, nghe vậy liền nhíu mày.
"Lẽ nào bọn tội phạm lại không an phận rồi?"
"Không phải ạ, là trên bầu trời Trái Đất xuất hiện một lỗ sâu khổng lồ, uy lực đó ước chừng có thể hủy diệt cả Mặt Trăng."
"Mọi người gác lại công việc, theo ta đi xem thế nào." Người đàn ông nghe xong liền nhíu chặt mày.
Trong chốc lát, tất cả mọi người trong văn phòng đều tập trung trước một màn hình lớn. Thứ màn hình hiển thị chính là lỗ sâu kia, nhìn cảnh tượng như ngày tận thế, toàn bộ khung hình tràn ngập lôi đình, tất cả mọi người đều chấn động.
Lăng Vân đang ở trong hố đen, thực lực chưa bao giờ suy giảm. Thần thức quét qua, lập tức biết bên ngoài chính là bầu trời Lam Tinh, tâm trạng vô cùng kích động, cuối cùng cũng đã trở về.
Đồng thời, hắn cũng nhận ra có người đang giám sát mình. Theo phản xạ tự nhiên, hắn lập tức ngưng tụ tinh thần lực. Một luồng dao động đáng sợ tỏa ra từ trong hố đen, trực tiếp làm nổ tung vệ tinh nhân tạo.
Màn hình trong căn cứ số 7 của Long Tổ vụt tắt đen ngòm, nhưng vẫn kịp ghi lại cảnh tượng đó.
Tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh, nội tâm hồi lâu không thể bình tĩnh. Rốt cuộc bên trong đó là cái gì? Luồng dao động đáng sợ kia có phải là năng lượng chưa biết?
"Tất cả chú ý, chuyện này ta sẽ báo cáo trung thực lên cấp trên. Khi chưa có bất kỳ kết quả nào, không ai được phép tiết lộ ra ngoài, nghe rõ chưa? Đây là mệnh lệnh!"
Người nói là một lão giả mặc áo bào xanh, rõ ràng ông ta có quyền quyết định tại căn cứ số 7.
Ông ta tên Bạch Quý, 52 tuổi, là cường giả Bão Đan cảnh trung kỳ duy nhất tại căn cứ số 7, được mệnh danh là thủ hộ thần của nơi này.
"Rõ, đã hiểu." Tất cả mọi người bừng tỉnh khỏi sự kinh ngạc mà đáp lại. Đối với quyết định của Bạch lão, không ai dám chống đối.
Sau khi tuyên bố mệnh lệnh, Bạch lão nhìn lên bầu trời, trong lòng lẩm bẩm: "Thế giới này lại sắp không yên ổn rồi!"
Sau khi xác định bên ngoài không còn ai dòm ngó, Lăng Vân và Triệu Tín bước ra ngoài. Nhìn xuống một mảnh xanh biếc bên dưới, Lăng Vân dang rộng hai tay, làm một tư thế ôm trọn lấy Lam Tinh.
"A! Cảm giác lâu rồi mới có lại, thật tốt, ha ha."
Triệu Tín nhìn hành tinh màu xanh kia cũng chẳng thấy có gì đặc biệt, bĩu môi, nhưng nội tâm vẫn rất phấn khích.
Đột nhiên, hắn cảm nhận được điều gì đó...
Đúng rồi!
Thời gian khác rồi.
(Kỷ nguyên Hắc Ám 198) Vào thời điểm này, bản thân hắn đáng lẽ đang ở độ tuổi đôi mươi, trước khi gia tộc bị diệt vong. Mà gia tộc của hắn ba năm sau mới bị một tổ chức sát thủ tiêu diệt.
Chỉ có nhánh của ông nội hắn là thoát được, sống tạm bợ qua ngày! Nhưng em gái và mẹ của hắn đều đã chết.
Khi trở thành Tiên Quân, hắn vẫn không thể tha thứ cho sự thiếu nỗ lực của bản thân thời trẻ, cảm giác không thể bảo vệ được người thân thật quá yếu đuối.
"Mẹ kiếp, kiếp này ta phải sống cho sảng khoái, không để lại bất kỳ hối tiếc nào." Triệu Tín vẻ mặt nghiêm nghị nói.
Lăng Vân nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Triệu Tín, hỏi: "Sao thế, Tiểu Tín tử, gặp khó khăn à?"
"Ừm, Vân ca, thực lực hiện tại của ta, ở Bích Thủy Tinh chắc là có thể đi ngang, ta còn có thể giả heo ăn thịt hổ, khiến kẻ thù trước kia đều phải chết. Vốn dĩ ta muốn chơi ở quê hương huynh vài năm, nhưng giờ thời gian hơi gấp, ta muốn mau chóng quay về, nếu không ta không giữ được những gì mình cần bảo vệ."
Lăng Vân nghe xong tưởng chuyện gì lớn, hóa ra chuyện bé bằng cái móng tay cũng gọi là chuyện, lập tức đầy đầu vạch đen.
"Ta nói này Tiểu Tín tử, ngươi quên mất người đang đứng trước mặt ngươi là ai rồi à? Ta là đại sư trận pháp đấy nhé, tùy tiện bố trí một truyền tống trận chẳng phải là chuyện trong tầm tay sao? Khi nào ngươi muốn qua chơi đều được, ha ha!" Khi nói những lời này, vẻ mặt hắn đầy kiêu ngạo, như một đứa trẻ đang chờ được khen ngợi.
Triệu Tín nghe vậy, mắt sáng rực lên, vẻ mặt đầy sùng bái. Đừng nhìn hắn là Tiên Quân, tên ngốc này chỉ biết tu luyện, về trận pháp thì hoàn toàn mù tịt.
Lăng Vân lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một hòn đá đen tuyền và một ngọc giản đưa cho Triệu Tín.
Hòn đá này chính là cốt lõi của truyền tống trận, là một viên trận thạch cao cấp, còn ngọc giản là một bộ truyền tống trận. Sau khi đánh một thủ ấn đơn giản, hắn liền giải thích cách dùng cho Triệu Tín.
"Sức mạnh của ngươi vẫn chưa đủ để phá vỡ hư không, để ta giúp ngươi, như vậy ngươi có thể lập tức quay về Bích Thủy Tinh rồi, nếu không ngươi phải bay đến năm nào tháng nào mới tới, dọc đường còn có thể gặp rắc rối."
"Ôi chao, thế thì tốt quá, hì hì!" Nụ cười của Triệu Tín trông không thể nào "gian" hơn được nữa.
Lăng Vân đưa tay phải vào hư không nắm lấy, không khí lập tức vặn vẹo, chậm rãi xuất hiện một cánh cổng hư không, màu đen, chính là hố đen.
"Được rồi, ngươi vào đi, ta đã thêm một đạo hộ thể lên người ngươi, đảm bảo ngươi không bị tổn thương trong dòng chảy loạn, phía bên kia cánh cửa chính là bầu trời Bích Thủy Tinh."
Trải qua thời gian tiếp xúc, Triệu Tín đã thực sự xem Lăng Vân là huynh đệ. Thấy Lăng Vân sắp xếp chu đáo như vậy, nội tâm hắn tràn đầy cảm động.
"Vân ca, ta biết rồi." Nói xong, hắn bước một chân vào.
Cánh cổng hư không đóng lại. Lăng Vân đối với người bạn này vẫn rất công nhận, dù sao cũng đã cùng nhau chứng kiến kỷ nguyên khởi động lại. Cả đời này Lăng Vân không có nhiều bạn, hắn tính là một.