Sáng sớm hôm sau, Lãnh Nhược mặc một thân y phục màu xanh băng tuyết, vừa khiêm nhường lại vừa sang trọng bước lên đài. Mái tóc nàng búi cao, tết thành kiểu dáng tinh xảo mà kiều diễm, cả người toát lên vẻ thanh lãnh cùng hoa quý. Nàng đứng trên lôi đài, ánh mắt nhìn xuống đầy thong dong, khí chất trác tuyệt khác hẳn với những thiếu nữ cùng trang lứa khiến bao ánh nhìn phải đổ dồn về phía nàng.
Hỗ Noãn: "Oa, nữ hoàng băng tuyết."
Lãnh Nhược nhìn về phía cô bé, bất chợt mỉm cười. Nụ cười ấy tựa như hoa lan băng nở rộ, khiến vô số người phải hít hà một hơi.
Nữ đệ tử này, thật xinh đẹp.
Trên khán đài, Sương Hoa lộ rõ vẻ vui mừng và đắc ý trên mặt. Nhìn kìa, chẳng ai có thể xuất sắc hơn đồ đệ của bà.
Lâm Ẩn cười nói: "Đây là cố ý ăn diện cho trận tỉ thí sao?"
Sương Hoa không hài lòng: "Chẳng hề cố ý."
Chẳng qua là thay bộ y phục, chải lại mái tóc, trên mặt còn chẳng hề trang điểm chút nào, đồ đệ của bà vốn dĩ đã có vẻ đẹp thanh cao tự nhiên.
Lâm Ẩn liền hỏi Kiều Du: "Sao Hỗ Noãn không ăn diện một chút?"
Kiều Du đáp: "Con bé tự quyết định là được rồi." Trong lòng lại đang suy tính xem lát nữa có nên đến thành Song Lữ mua vài bộ y phục hay không.
Một đêm trôi qua, Lãnh Nhược đã suy nghĩ xong cách đối phó với đối thủ của Tinh Nguyệt Môn.
Biết suy diễn, biết dự đoán thì đã sao? Chỉ cần nàng đủ nhanh, nàng ta sẽ không kịp bấm đốt ngón tay.
Lãnh Nhược nhìn nữ đệ tử đối diện đang mặc bộ y phục màu tối có hoa văn như tinh không, mỉm cười: "Mời."
Nàng liếc mắt một cái đã nhận ra sự kỳ lạ của bộ y phục đó, tự nhắc nhở bản thân không được rơi vào trận pháp của đối phương.
Nữ đệ tử Tinh Nguyệt Môn lấy ra một thanh linh kiếm, Lãnh Nhược cũng rút linh kiếm của mình ra, đâm tới với thế như gió lốc.
Ồ, vậy mà muốn cận chiến sao?
Dưới đài, rất nhiều người xem ùa tới, trong đó có không ít nam đệ tử, tự cho là mình che giấu rất kỹ khi lén nhìn Lãnh Nhược.
Không ít nữ đệ tử sắc mặt không mấy dễ chịu.
Đệ tử Tinh Nguyệt Môn thân hình lóe lên, tránh thoát kiếm của Lãnh Nhược một cách chuẩn xác. Lãnh Nhược hoành kiếm, hai thanh kiếm va chạm vào nhau.
Lãnh Nhược thân hình lóe lên, lại đâm tới lần nữa. Đệ tử Tinh Nguyệt Môn biến mất, đột ngột xuất hiện sau lưng nàng, đâm về phía nàng. Lãnh Nhược xoay người, tránh né mũi kiếm rồi phản thủ một chiêu—
Mọi người dưới đài: Thật kích thích, mỹ nhân thật ngầu, thế nhưng—đứng từ xa tung pháp thuật chẳng phải tốt hơn sao?
Lan Cửu: "Sư tỷ ngày càng nhanh rồi."
Tiêu Âu: "Tỷ ấy muốn đối thủ không kịp bố trí trận pháp, nhưng người này đã bắt đầu lập trận rồi."
Lãnh Nhược cũng nhìn ra đối thủ đang lập trận, nếu không lập trận thì đã chẳng phải đệ tử Tinh Nguyệt Môn.
Nàng bình tĩnh dây dưa với đối phương, chờ khi trận pháp của đối phương sắp thành, liền ném một lá bạo phá phù trung phẩm qua để phá hỏng một mắt trận.
Đệ tử Tinh Nguyệt Môn sững sờ, liếc nhìn Lãnh Nhược một cái, lúc này mới biết hành động ngầm của mình có lẽ đã bị đối phương nhìn thấu từ sớm, giờ mới vạch trần chẳng qua là muốn tiêu hao thêm linh lực của mình mà thôi.
Tức thật.
Người đẹp như vậy chẳng lẽ không nên quang minh lỗi lạc, không nên phá hỏng mưu kế ngay từ lúc nhìn thấu sao?
Thật uổng phí khuôn mặt kia.
Nàng ta lập tức rút khỏi cuộc chiến, tung ra một bộ trận bàn. Theo quy tắc, vật phẩm ngoại lai sử dụng trên lôi đài không được vượt quá đại cảnh giới tu vi của bản thân, hoặc là đan, phù, khí, trận do tự mình luyện chế vượt quá đại cảnh giới thì không thành vấn đề.
Nhưng khả năng này hầu như không tồn tại, tu vi không tới, luyện chế không ra thủ đoạn vượt quá bản thân là lẽ thường tình.
Hỗ Khinh không nằm trong số đó.
Vì vậy Lãnh Nhược biết cách phá giải trận pháp cấp Trúc Cơ này. Trước mắt khói mù bốc lên, tâm trí nàng không chút dao động, nhanh chóng phá trận. Bước ra là hoa đỏ lá xanh, rõ ràng lại là một trận pháp khác, nàng lại nhanh chóng phá tiếp. Bước ra là mưa kiếm đâm tới như rừng.
Lãnh Nhược: "..."
Tiêu Âu: "Trận pháp của Tinh Nguyệt Môn lợi hại thật, nhìn nàng ấy như vậy, rõ ràng biết Lãnh Nhược sẽ đột phá ở đâu, trận trong trận đều nhắm thẳng vào vị trí đột phá của nàng ấy."
Kim Tín: "Người Tinh Nguyệt Môn khó dây dưa thật, may mà họ không hay ra ngoài đi lại. Có một đối thủ biết trước bước đi tiếp theo của mình, thật sự quá đáng sợ."
Hỗ Noãn: "Tớ biết phải làm sao."
Cả ba nhìn cô bé.
Hỗ Noãn nói: "Dùng phù ném ra tứ phương tám hướng, trận nào cũng phá được hết."
Bạn bè: "..."
Tiêu Âu nói: "Cậu thích dùng phù như vậy, hay là cậu chuyên tâm nghiên cứu phù đạo đi."
Hỗ Noãn nhăn mặt: "Phù văn phức tạp quá, không nhớ nổi."
Kim Tín nói: "Cậu không phải muốn học hư không họa phù sao? Vậy cậu học phù cơ bản trước đi. Cậu học cũng tốt mà."
Hỗ Noãn bĩu môi, vừa định nói thì bên cạnh có tiếng khinh bỉ vang lên.
"Hư không họa phù? Cả Kỳ Dã Thiên chẳng có ai làm được, một tiểu đệ tử Trúc Cơ mà cũng dám si tâm vọng tưởng, không biết Triều Hoa Tông dạy dỗ đệ tử kiểu gì nữa."
Ai mà đáng ghét thế nhỉ?
Là một đám nam đệ tử, kẻ vừa nói là người của Tiên Âm Các, xung quanh là một đám nhìn họ bằng ánh mắt "không biết tự lượng sức mình", có người của Tiên Âm Các, Vân Tiêu Cung, Kỳ Lân Sơn, cả Hợp Hoan Tông... ừ thì, đủ cả.
Lời này quả thực khiến mọi người phải ngoái nhìn vì sự không biết trời cao đất dày.
Kim Tín cười lạnh: "Trưởng bối Triều Hoa Tông ta dạy dỗ đệ tử rất giỏi, biết được lý tưởng của đệ tử, liền khuyến khích đệ tử nỗ lực tu hành, ngày nào đó sẽ được toại nguyện. Sao nào, trưởng bối các ngươi không dạy như vậy à? Họ nói gì? Nói các ngươi tư chất ngu độn, cả đời chỉ đến thế thôi, tu luyện tùy tiện là được, đừng có vọng tưởng đại đạo, chết sớm siêu sinh sớm?"
Cái miệng thật độc địa!
Nếu không phải các bậc trưởng bối đều đang ở trên đài, bọn họ đã xông vào hội đồng hắn rồi!
"Ngươi là số bao nhiêu, trên đài gặp được nhất định phải cho ngươi biết tay."
"Báo danh tính ra, trận khiêu chiến sẽ gọi ngươi."
Kim Tín đảo mắt, sợ các ngươi chắc: "Ông đây không thay tên đổi họ, chính là Uất Văn Tiêu của Triều Hoa Tông đây."
Bạn bè: "..."
À, tình huynh đệ nồng thắm này thật là...
"Được, Uất Văn Tiêu phải không, ngươi cứ chờ đấy."
Kim Tín: "Chờ thì chờ, ông đây sợ các ngươi chắc."
Tức thật.
Nhưng không thể đi được.
Cô gái trên đài đẹp quá, vừa ngầu vừa oai phong, chiêu thức nào cũng đẹp, người lại càng đẹp hơn.
Ừm, lát nữa phải quay lại bỏ phiếu cho bảng xếp hạng mỹ nhân mới được.
Cuối cùng Lãnh Nhược thắng, đối thủ tiếc nuối: "Nếu suy diễn của ta nhanh hơn chút nữa..."
Lãnh Nhược nói: "Ta sẽ còn nhanh hơn."
Đối thủ trầm ngâm, gật đầu: "Nhường nhịn rồi."
Hai người ngoại trừ hơi thở dốc, cũng không quá chật vật, có thể gọi là một trận tỉ thí mãn nhãn.
Sương Hoa rất vui, đang tính toán xem nên thưởng gì cho đồ đệ.
Lãnh Nhược vừa nhảy xuống lôi đài, chưa kịp nói gì thì đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên ngay bên cạnh, kèm theo tiếng gầm giận dữ.
Mọi người giật mình nhìn sang, có một lôi đài bụi mù mịt, may mà kết giới mở ra kịp thời nên không ảnh hưởng đến mọi người. Trọng tài một tay túm một người, mặt đen xì bước ra, ném cả hai xuống đất.
"Không được dùng phù cao giai, ngươi không biết à?" Trọng tài trừng mắt nhìn một trong hai người.
Người kia cãi chày cãi cối: "Trong lúc cấp bách, ta quên mất."
Trọng tài cười lạnh, tưởng nói vậy là có thể tha cho ngươi sao?
"Thành tích của ngươi bị hủy bỏ, tước quyền tham gia thi đấu."
Người đó hoảng hốt: "Ta chỉ là vô ý, sao ngươi có thể làm vậy, ngươi có quyền gì mà tước quyền của ta?"
Vì muốn thắng, nghĩ rằng phù đã dùng rồi thì ai cũng không thể thu hồi, thắng là thắng. Người nhà mình đều ở đây, họ có thể làm gì mình chứ?
Hủy một lần thành tích thì thôi, đằng này trực tiếp tước quyền thi đấu, chẳng phải sẽ bị người ta cười chê đến chết sao? Trưởng bối cũng sẽ tức giận trách phạt hắn.
Hắn hoảng sợ: "Không được tước, ngươi không có quyền này."
Trọng tài cười lạnh: "Ta có quyền này hay không, ngươi cứ về hỏi trưởng bối nhà ngươi. Quy tắc đại tỷ thí đệ tử từ trước đến nay vẫn luôn như vậy, nếu ngươi không cam lòng, cứ để môn phái của các ngươi tới giao thiệp."
Đệ tử kia mặt xám như tro tàn.
Sự không nể tình của trọng tài khiến không ít người dập tắt những suy nghĩ bất an trong lòng.