Thủy Tâm nói những vị trí đó không nằm trong các khu vực hiểm ác, nhưng linh hỏa vốn có chân, nó có thể chạy dọc theo lòng đất và các mạch núi, ai mà biết được nó sẽ chạy đi đâu. Lỡ như nó chạy vào thung lũng nhiệt độ cao, Hộ Khinh cũng chẳng có cái gan "biết núi có hổ vẫn cứ đâm đầu vào hổ huyệt". Thủy Tâm nói có hai nhóm người đang truy đuổi linh hỏa, Hộ Khinh vốn tự biết rõ năng lực của bản thân nên đang nghĩ xem mình có thể lén lút đi theo phía sau để nhặt nhạnh chút lợi lộc hay không.
Đương nhiên, cô cũng biết mình đang mơ mộng quá xa vời. Đừng nói đến việc có tìm được linh hỏa hay không, cho dù có tìm được thì làm sao để nó nhận chủ? Chỉ có một cách duy nhất, để linh hỏa thiêu đốt, bên nào chịu thua trước thì bên kia thắng. Linh hỏa đấy, thân xác máu thịt của cô thì chịu sao nổi?
Nghĩ một cách lạc quan, chuyến này coi như đi mở mang tầm mắt.
Những ngọn núi có tên tuổi trong vô vàn dãy núi trùng điệp ở chân núi Nhạc Nghi, rõ ràng hoặc là quá nổi tiếng, hoặc là nằm ở vùng rìa nơi tu sĩ có thể đặt chân đến. Hổ Bối Sơn, Thất Tham Sơn, Đông Dao Trì, Xạ Túc Phong, Tiên Nữ Đài, những cái tên có thể tìm thấy trên bản đồ này đang nằm ở một góc phía Đông Nam của chân núi Nhạc Nghi.
Nhìn trên bản đồ, khoảng cách đường chim bay cũng gần giống như khi đi đến Lôi Châu, nhưng thực tế bay đến nơi lại phải liên tục đi đường vòng. Đi Lôi Châu lúc trước có thể coi là đường bằng phẳng, từ Triều Hoa Tông đến Hải Oa Thành gần như là vài đường thẳng. Nhưng muốn đến Tiên Nữ Đài, vì khoảng cách đường thẳng có quá nhiều lãnh địa của yêu thú nên bắt buộc phải vòng tránh. Ngoài ra, Hộ Khinh còn phải đặc biệt tránh những nơi đông người lắm chuyện, để tránh bị quá nhiều người nhìn thấy cô đi một mình mà nảy sinh ý đồ cướp bóc, gây lãng phí thời gian.
Thời gian trên đường tiêu tốn nhiều, vừa hay có thể dùng để làm việc khác.
Hộ Khinh lấy bộ "Linh thực đại toàn" ra, trân trọng vuốt ve lớp giấy dày dặn, bộ bách khoa toàn thư đồ sộ không thể ghi chép bằng thần thức này mới làm nổi bật lên công dụng cơ bản nhất của bộ não con người mà.
Cho nên, người soạn sách đáng kính kia lúc đầu tại sao cứ nhất quyết phải thiết lập là không thể đọc bằng thần thức cơ chứ?
Người soạn sách: "Bởi vì mỗi chữ mỗi hình ảnh trong này đều là ghi chép mà lão tử đã vất vả đi khắp thế gian mới đúc kết được, dựa vào đâu mà hậu nhân chỉ cần dùng thần thức là có thể dễ dàng hái quả ngọt? Phải thành tâm!"
"Hoa Hoa, vì con muốn học luyện đan, này, cái này cũng phải học thuộc lòng. Học cùng mẹ đi."
Hộ Hoa Hoa: "..."
Sau này mình mà còn nhiều lời nữa thì mình là chó.
Đôi mắt xoay chuyển: "Mẹ, hai chúng ta đều bận, Hỏa Linh Man ở một mình không có ai bầu bạn, cô đơn biết bao."
Hỏa Linh Man đang hóng gió bỗng quay ngoắt đầu lại: "Ta không phải người, từ chối sự quan tâm."
Hộ Khinh nhìn thân hình nhỏ nhắn không đầy một ngụm của Hỏa Linh Man: "Nó làm được gì?"
Hộ Hoa Hoa: "Nó là Hỏa Linh Man mà, có thể phóng hỏa, phóng lửa nhỏ, lửa nhỏ ổn định, vừa hay để nướng thịt, nấu cháo cũng được."
Rất tốt, công sức sắc thuốc không uổng phí, đã biết kiểm soát nhiệt độ rồi.
Lời này nghe rất có lý, Hộ Khinh cười với Hỏa Linh Man: "Lửa nhỏ à, lại đây lại đây, ở đây có chút nguyên liệu nấu ăn, ngươi xử lý một chút." Quay đầu nói với Hộ Hoa Hoa: "Dịch lại cho nó."
Cô làm gì có bản lĩnh giao tiếp với yêu thú không cần thầy dạy như Hộ Noãn, cũng chẳng biết bản lĩnh đó từ đâu mà ra, thật khó hiểu. Chắc là đột biến gen chăng?
Hộ Hoa Hoa còn chưa kịp mở miệng, chỉ cần một ánh mắt là Hỏa Linh Man đã khuất phục.
Hộ Khinh lấy các vật dụng ra, hỏi nó: "Có biết rắc gia vị không?"
Hỏa Linh Man: "Ta hiểu cái quái gì chứ, ta chỉ là một con trùng thôi."
Không còn cách nào, Hộ Khinh đành phải tự tay đổ đầy một nồi lớn nước, gạo, rau và thịt: "Lửa lớn đun sôi, lửa nhỏ ninh chậm."
Hộ Hoa Hoa liếc một cái.
Hỏa Linh Man chui xuống dưới đáy nồi, phóng lửa: "Đồ chó!"
Hộ Khinh kéo Hộ Hoa Hoa cùng học thuộc "Linh thực đại toàn", đợi đến khi ngửi thấy mùi cơm mùi thịt thơm phức, cô lại gần mở nắp nhìn thử, vô cùng kinh ngạc: "Hạt gạo đều nở hoa cả rồi," lấy thìa nhỏ vớt hai hạt nếm thử, càng kinh ngạc hơn: "Trời ạ, Lửa nhỏ, ngươi làm cách nào vậy, hạt gạo nở hoa mà không hề nát nhừ, thậm chí còn có chút dai dai. Trời ạ, trời ạ—"
Hộ Khinh bế Hỏa Linh Man từ dưới đáy nồi ra, trân trọng nâng trong lòng bàn tay: "Trời ạ, Lửa nhỏ, ngươi mới là người có thiên phú nhất nhà ta đấy. Là mẹ đã xem thường ngươi rồi—"
Đúng là một đầu bếp thiên bẩm mà!
Cô thật mù quáng, đã bỏ lỡ bao nhiêu thời gian thưởng thức mỹ vị.
Hỏa Linh Man dùng đôi tay nhỏ xíu nắm lấy chòm râu dài: "Hừ."
Hộ Hoa Hoa nhìn chằm chằm đầy sát khí: "Hóa ra ngươi mới là kẻ giấu nghề nhất!"
Hộ Khinh vui mừng khôn xiết, múc cháo ra để nguội, lấy ra một đĩa lớn linh quả, đặt trước mặt Hỏa Linh Man, ân cần: "Lửa nhỏ, ăn đi, ăn cho no vào, sau này linh quả ngon nhất nhà ta đều là của ngươi hết."
Hộ Hoa Hoa: "Có đáng không chứ, chẳng qua chỉ là biết nấu ăn thôi mà."
Hộ Khinh: "Nói thì dễ, con làm thử xem, con với chị con ai là người có tố chất vào bếp?"
Hỏa Linh Man nhờ vào lao động của mình mà giành được bữa đại tiệc, khi đang thưởng thức một cách tao nhã, chỉ nghe thấy Hộ Khinh lẩm bẩm: "Lửa nhỏ trời sinh biết nấu ăn, vậy tương lai Tiểu Thủy, Tiểu Mộc, Tiểu Kim, Tiểu Thổ thì sao... Ồ hô hô hô hô. Lửa nhỏ, ăn nhiều chút, ăn no rồi, chúng ta còn phải đi tìm bốn anh chị em thất lạc của ngươi nữa."
Hỏa Linh Man: "Đột nhiên có tên thì chớ, lại còn bị ép đi tìm đồng loại— bộ mặt của tu sĩ đúng là xấu xí thật."
Tại Triều Hoa Tông, các bạn nhỏ được người lớn thông báo: "Thu dọn hành lý, chuẩn bị xuất phát."
Địa điểm diễn ra đại hội đệ tử cuối cùng cũng được chốt, tại Đào Hoa Ổ.
Nghe thấy địa điểm này, Kim Tín kêu lên đầu tiên: "Đào Hoa Ổ? Đào Hoa Ổ nào? Sau núi có một cái Đào Hoa Ổ, trong Bảo Bình phường có hai cái Đào Hoa Ổ, ra khỏi Bảo Bình phường còn có một bến đò Đào Hoa nữa. Nơi nào mà chẳng thiếu cái Đào Hoa Ổ này."
Lời Kim Tín nói không sai chút nào, phàm là nơi nào có trồng hoa đào và có nước, mọi người đều quen miệng gọi một câu: Đào Hoa Ổ.
Lâm Ẩn nói: "Trên đời có nhiều Đào Hoa Ổ, nhưng nơi giáp với Song Lữ Thành thì chỉ có một."
Song Lữ Thành?
Họ đều biết, trong bảng xếp hạng mười thành phố phồn hoa nhất của Kỳ Dã Thiên đều có tên Song Lữ Thành.
Kim Tín: "Oa, có thể chơi cho đã rồi."
Tiêu Âu: "Song Lữ Thành không thuộc về môn phái nào nhỉ."
Lan Cửu: "Ta từng đến một lần, quả thực rất phồn hoa."
Lãnh Nhược: "Đào Hoa Ổ gần Song Lữ Thành? Có phải là Đào Hoa Ổ nơi có cố cư của Đào Tiên nhân không?"
Hộ Noãn: "Có đào để ăn không ạ?"
Năm đứa trẻ, điểm quan tâm hoàn toàn khác nhau.
Lâm Ẩn đang định giải thích từng người, thì năm đứa đã vây thành một vòng tự giải đáp cho nhau rồi.
"Chắc chắn là vui, mang theo nhiều linh thạch vào."
"Thành phố lớn như thế, cái gì mà không có để ăn."
"Chắc chắn thế lực rất phức tạp."
"Ta từng đến đó cầu y, có một vị thần y sống ở đó."
"Đào Tiên nhân là tiền bối đã phi thăng, có thể đến cố cư của ông ấy thám hiểm tìm cơ duyên."
Lâm Ẩn phất tay áo, trả lời Địch Nguyên: "Đúng, hai người họ sẽ trực tiếp qua đó, lần này chắc chắn phải tham gia đại hội. Văn Tiêu còn phải đợi thêm, Khanh Nhan cần chuẩn bị xung kích Kim Đan."
Nói là chuẩn bị xung kích, nhưng sự chuẩn bị này không biết sẽ mất bao nhiêu thời gian, có thể là ba năm tháng, cũng có thể là ba năm năm. Vận may kém một chút thì ba năm mươi năm. Kém hơn nữa thì là cả đời.
Tuy nhiên với tư chất và ngộ tính của Bạch Khanh Nhan, thời gian này sẽ không kéo dài.
Kiều Du nói: "Song Lữ Thành tuy không thuộc về nhà nào, nhưng lại gần Thái Tiên Cung nhất, ta nhớ hình như thành chủ Song Lữ Thành cưới người của Thái Tiên Cung thì phải?"
Lâm Ẩn liền nói: "Dù sao cũng là lợi thế địa hình, hơn nữa hai bên coi như môn đăng hộ đối, kết thành liên minh cũng là chuyện bình thường."
Sương Hoa: "Địa điểm là do Thái Tiên Cung đề xuất phải không, hừ, tưởng thế là tỏ ra mình công bằng lắm. Có bản lĩnh thì định địa điểm ở Vong Xuyên phía Bắc xem, đừng hòng ai giở trò tiểu xảo."