Quyên Bố nói: "Đồ ngốc. Không gian trữ vật cũng là một trong những kỹ năng thiên bẩm của yêu tộc."
Hộ Khinh vô cùng kinh ngạc: "Thần kỳ vậy sao? Cái này... thật không thể tin nổi."
Quyên Bố: "Không phải yêu nào cũng có, nhưng đa số đều có thể kích phát. Rõ ràng là Hộ Hoa Hoa đã kích phát được thiên phú này."
Kỹ năng phổ thông ư? Thật là ghê gớm, đây mới chính là không gian tùy thân chân chính.
"Hoa Hoa, con có thể vào không gian của mình không?" Hộ Khinh bế Hộ Hoa Hoa lên, ánh mắt nóng bỏng như muốn nhìn thấu cả lớp da của thằng bé.
Hộ Hoa Hoa đáp: "A? Con có thể vào không gian mà." Thằng bé nhìn chằm chằm vào bụng Hộ Khinh.
Chiếc vòng tay linh sủng đang đeo ở đó.
Hộ Khinh lắc đầu nguầy nguậy: "Không phải cái này, là nơi con giấu đồ trên người ấy."
Ồ, cái đó hả...
Hộ Hoa Hoa lắc đầu: "Không được, trong đó nhỏ quá, con không vào được, chỉ có thể để đồ thôi."
Hộ Khinh không khỏi thất vọng: "Vậy Hỏa Linh Man có vào được không?"
Hộ Hoa Hoa: "Được ạ."
Mắt Hộ Khinh sáng lên.
Chỉ nghe Hộ Hoa Hoa nói tiếp: "Nó chết rồi thì vào được."
"..."
Được rồi, đó chẳng qua là một cái túi trữ vật thôi.
Nhưng cũng là một bất ngờ rất lớn rồi.
Hộ Khinh vui vẻ nói: "Đi, chúng ta đi săn vài con thú, chúc mừng con một bữa thật hoành tráng."
Yêu thú ở Lôi Châu ít và yếu ngoài dự kiến, có lẽ là do quanh năm suốt tháng sấm sét đùng đoàng, yêu thú sợ nhất là sấm sét, ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc sinh sôi nảy nở của chúng. May thay hương vị lại khá ngon, Hộ Khinh và Hộ Hoa Hoa vừa đi săn vừa tìm kiếm linh thực, loanh quanh một hồi cũng thu hoạch được không ít. Phẩm chất tốt nhất là một gốc linh thảo lục phẩm, để hái được nó, Hộ Khinh cầm Bạch Vấn chém chết cả một hang dơi lớn.
Máu tươi từ vách hang chảy xuống đất, đôi chân Hộ Khinh ngập trong vũng máu, xác dơi nát bươm ngâm trong máu, răng và móng vuốt sắc nhọn đều là màu đen. Loại dơi này không chỉ răng và móng có kịch độc, mà ngay cả bề mặt cơ thể cũng không ngừng tiết ra một loại độc khiến người ta rơi vào ảo giác kinh hoàng.
Hộ Khinh chính là trúng loại độc này, những gì nhìn thấy đều là xác sống. Trong cơn hoảng loạn, sát tính bộc phát, cô tiêu diệt hết đám dơi nhưng cũng bị cắn và cào vô số vết thương, trúng độc khá sâu, cả người cứng đờ, đen sạm.
May mà có Hộ Hoa Hoa, cô giữ lại chút tỉnh táo cuối cùng đi theo Hộ Hoa Hoa vào hang, tìm được linh thảo. Linh thảo đó sinh trưởng nhờ sự bảo vệ của dơi độc, vừa vặn giải được độc của chúng. Hộ Hoa Hoa ăn một phiến lá, thuận lợi giải độc.
Cô ngắt linh thảo từ phía trên phiến lá cuối cùng, để lại phần rễ.
Quyên Bố: "Rễ cũng có dược hiệu."
Hộ Khinh: "Thôi bỏ đi, đây là mầm độc nhất. Đào cả rễ lên tôi cũng không trồng sống được."
Quyên Bố: "Để lại cũng chưa chắc đã sống."
Hộ Khinh: "Năm mươi năm mươi thôi. Tâm ý của tôi đã tới, còn lại xem nó tự nỗ lực thế nào."
Quyên Bố: "Sự lương thiện khó hiểu thật."
Hộ Khinh: "Thực vật rất đáng yêu mà."
Quyên Bố không nói gì, ông không thấy thực vật đáng yêu ở chỗ nào cả.
Đến lúc rời khỏi Lôi Châu, Hộ Khinh rất may mắn vì lúc đến đã mua vé khứ hồi, bởi vì hiện tại cô thực sự không còn một khối linh thạch nào. Linh thạch thượng phẩm không thể đem ra tiêu xài, quá lãng phí. May là vé hạng cao bao ăn bao ở, lần này cô ngày nào cũng lên boong tàu điểm danh ăn uống, chẳng mấy chốc đã làm quen với các thủy thủ, ngứa tay còn trổ tài nấu nướng một chút.
Sau khi thân thiết, mọi người tiết lộ cho cô một tin tức về Giao nhân.
Dưới biển có Giao tộc, Giao tộc thỉnh thoảng sẽ giao dịch với tu sĩ, vật phẩm giao dịch đều là sản vật dưới đáy biển sâu, trong đó có Giao sa và Giao tiêu. Cả hai đều do Giao nhân dệt nên, sự khác biệt giữa chúng cũng giống như vải bông và lụa mỏng ở phàm giới. Giao sa và Giao tiêu có thể dùng làm quần áo hoặc đồ trang trí, nhẹ nhàng bay bổng, không thấm nước, không sợ lửa, là một trong những loại vải vóc mà các nữ tu yêu thích nhất.
Nói cách khác, không lo không bán được.
Giao sa, Giao tiêu khó tìm, là vì Giao tộc ít khi xuất hiện, hơn nữa hành tung bất định, gặp được hay không hoàn toàn dựa vào vận may.
Tuy nhiên mỗi khi Giao tộc muốn giao dịch, họ sẽ phái người đến báo trước vài ngày cho tu sĩ ở đó để chuẩn bị vật phẩm.
Lần này vận may rất tốt, Giao tộc sẽ xuất hiện ở đảo Trực Lãng.
Hộ Khinh: "Dùng cái gì để đổi với họ? Chẳng lẽ họ cũng dùng linh thạch?"
"Giao tộc không dùng linh thạch, đến lúc đó họ ưng thứ gì thì đổi thứ đó, mọi người dùng vật phẩm để giao dịch." Thủy thủ nói với cô: "Hãng tàu chúng tôi thực lực hùng hậu, bản thân chúng tôi cũng có thể giao dịch với Giao nhân, rất ít khi nói tin này cho người ngoài. Thấy cô thuận mắt mới nói cho cô biết đấy."
Hộ Khinh cười nói lời khách sáo, cảm ơn rối rít.
Trong lòng cô hiểu rõ, hãng tàu là đang muốn nuốt trọn vật phẩm của Giao tộc để độc quyền. Đáng tiếc, người kia nói rất rõ, Giao nhân xuất hiện hoàn toàn dựa vào tâm trạng, hơn nữa mỗi lần chỉ báo trước vài ngày để tu sĩ trên đất liền chuẩn bị. Điều này tuy có yếu tố an toàn của bản thân Giao nhân, nhưng đồng thời cũng khiến các tu sĩ chân tay luống cuống, không kịp chuẩn bị gì. Ví dụ như những kẻ muốn săn giết Giao nhân, hay những kẻ muốn độc chiếm vật phẩm của Giao nhân.
Đảo Trực Lãng chỉ là một hòn đảo nhỏ, từ thành Hải Oa đến đảo Trực Lãng không thể ngự không, chỉ có thể đi thuyền, vài ba ngày ngắn ngủi căn bản không tới kịp. Giống như họ sắp cập bến đảo Trực Lãng, khoảng cách kéo gần lại thì người trên tàu mới nhận được tin tức trên đảo, vội vàng chuẩn bị vật phẩm để giao dịch với Giao nhân.
Hãng tàu ra khơi chỉ chở hải sản về, nếu biết sớm Giao nhân xuất hiện, chắc chắn họ đã chuẩn bị nhiều đặc sản đất liền để chờ đợi, giờ chỉ biết hối hận. Ai bảo Giao nhân thần bí khó lường làm chi.
Đến lúc Giao nhân tới, trên hòn đảo nhỏ khó mà giấu được tin tức, chắc chắn ai cũng sẽ biết, chi bằng bán một ân tình cho khách hàng.
Hộ Khinh rất cảm kích, bày tỏ đến lúc đó đổi được đồ từ Giao nhân nhất định sẽ có hậu tạ.
Thủy thủ rất hài lòng, đó chính là điều anh ta muốn.
Nhưng Giao nhân thích thứ gì nhỉ? Thủy thủ nói là những thứ đẹp đẽ, kỳ lạ.
Hộ Khinh về phòng suy nghĩ, trong tay cô cũng chẳng còn gì, chỉ có dược thảo tìm được ở Lôi Châu và vật liệu đào được.
Hộ Hoa Hoa: "Mẹ ơi, Giao nhân trông như thế nào ạ?"
Hộ Khinh ngạc nhiên: "Con không biết sao? Giao tộc cũng coi là yêu tộc mà?"
Hộ Hoa Hoa lắc đầu: "Giao tộc không phải yêu. Giao tộc chính là Giao tộc."
Hộ Khinh: "Đến lúc đó sẽ biết thôi. Thủy thủ nói Giao nhân tính tình thân thiện." Bỗng nhiên cô cười xấu xa: "Nếu Giao nhân nhìn trúng con rồi đòi đổi con thì sao?"
Hộ Hoa Hoa cạn lời: "Mẹ ơi, con không còn ba tuổi nữa đâu, con nói với họ con là hàng họ không mua nổi là được chứ gì?"
Hộ Khinh trêu chọc thằng bé: "Nếu họ dùng Giao nhân nhỏ để đổi với mẹ thì sao?"
Hộ Hoa Hoa kinh ngạc: "Mẹ thích con nhà người ta ạ?"
"Khụ khụ, tất nhiên không, mẹ chỉ nói đùa thôi." Nhìn đôi mắt thằng bé ầng ậc nước, cô vội vàng đổi giọng.
Hộ Hoa Hoa nhìn chằm chằm cô: "Mẹ, con sẽ mách chị đấy."
"Đồ nhóc con này, mẹ chỉ trêu con thôi mà." Hộ Khinh gượng cười, lớn lên một chút là chẳng đáng yêu chút nào, đứa nào cũng vậy.
Hộ Hoa Hoa nói: "Mẹ, mẹ làm đồ ăn ngon để đổi với họ đi. Chắc chắn họ chưa từng được ăn đâu."
Đúng rồi, cái này chi phí thấp mà.
Hộ Khinh xoa xoa tay, lập tức chạy xuống bếp trên tàu đổi nguyên liệu, mọi người đã thân quen nên rất dễ nói chuyện, Hộ Khinh dùng linh thực cấp thấp đổi được rất nhiều bột mì, bột gạo, rau củ quả, thậm chí còn có cả sữa linh thú.
Dụng cụ nấu nướng cô đều có sẵn, về phòng rửa tay bắt tay vào làm.
Đến lúc tàu cập bến đảo Trực Lãng, căn phòng nhỏ đã tràn ngập hương vị ngọt ngào mê người, tất cả nguyên liệu đều được cô chế biến thành bánh ngọt, điểm tâm, món tráng miệng, không tin là Giao nhân không thích.
Ừm, không thích thì mình tự ăn thôi, đằng nào cũng không lãng phí.