Nàng kiểm kê lại tài sản tùy thân: hai bộ quần áo vải thô rách rưới của nàng và con gái đã thay ra, một bộ quần áo đang mặc trên người do Thanh Nham tặng, một viên hạ phẩm linh thạch do lão đạo sĩ đưa, và một túi linh châu do Thanh Nham đổi cho.
Ngoài ra không còn gì khác.
Hộ Khanh lấy ngón tay chọc chọc vào túi linh châu, thấy rất cứng. Nàng mở miệng túi, bên trong là những viên đá nhỏ như quân cờ vây, có màu đỏ, vàng, xanh, trắng, trông khá giống mã não, có vân tự nhiên, nếu làm thành khuy bình an chắc chắn sẽ rất đẹp.
Nhìn riêng linh châu thì thấy rất bắt mắt, nhưng khi đặt cạnh linh thạch thì lại chẳng đáng là bao.
Viên linh thạch lão đạo sĩ cho trông giống như một khối mỹ ngọc thượng hạng, vuông vức bằng lòng bàn tay, toàn thân không tạp chất cũng không tạp sắc, màu xanh nhạt tỏa ra ánh dầu ôn nhuận.
Hộ Khanh có một dự đoán rằng loại linh thạch này cao cấp hơn mỹ ngọc ở phàm giới một bậc.
Mặc dù túi linh châu này là do Thanh Nham đổi bằng năm viên linh thạch, nhưng đối với Hộ Khanh, viên linh thạch lão đạo sĩ cho vẫn quý giá hơn nhiều.
Nó đại diện cho tấm lòng đại thiện không cầu báo đáp của lão đạo sĩ.
Hộ Khanh nhìn thấu nhân tình ấm lạnh. Từ nhỏ vì người cha cặn bã mà nàng chịu đủ mọi ánh mắt khinh miệt, người thân cận nhất bên cạnh cũng yêu ghét lẫn lộn, lúc tốt thì cực tốt, lúc xấu thì muốn nàng chết. Sau thời mạt thế, nàng không có dị năng, phải vật lộn suốt ba năm, càng nhìn thấu nhân tính và lòng người.
Lão đạo sĩ là người duy nhất nàng gặp được trong ba thế giới từ trước đến nay, không mưu cầu báo đáp mà chỉ đối tốt với nàng.
Tất nhiên, lão đạo sĩ tu tâm tu thiện, bản thân nàng chỉ là một người bình thường trong những việc thiện của ông. Nhưng đối với nàng, hành động thiện nguyện của lão đạo sĩ là luồng ánh sáng chí thiện sưởi ấm tâm hồn băng giá của nàng.
Hộ Khanh dùng hai tay nâng viên linh thạch. Đầu tiên là ông giữ giúp nàng tiền bạc suốt năm năm, bọc đồ đặt tại chỗ cũ chưa từng xê dịch, sau đó con gái có tiên duyên, lão đạo sĩ lại cầu xin cho nàng cơ hội được đi theo. Rõ ràng thọ nguyên của ông sắp cạn, không đợi được sự báo đáp của nàng, vậy mà ông vẫn tặng cho nàng thứ vốn là bảo vật đối với phàm nhân.
Nếu không có lão đạo sĩ, e rằng nàng đã bị chia cắt khỏi con gái.
Tấm lòng thiện ý này nặng biết bao, viên linh thạch trong tay nàng cũng trở nên nặng trĩu.
Còn về phía Thanh Nham, nàng cũng nợ một ân tình lớn, nhưng đây là món nợ mà họ có thể trả được.
Hộ Khanh mắt sắc, khi con gái đo ra linh căn, sự kinh ngạc của Thanh Nham có kèm theo sự tính toán. Nàng hiểu đó là kiểu kinh ngạc của một giáo viên tìm được hạt giống tốt để nhận tiền thưởng. Trong suốt dọc đường đi, qua những cuộc trò chuyện điềm tĩnh, Hộ Khanh cũng nghe ra được, người tu tiên coi trọng việc thanh tâm quả dục, giúp người làm niềm vui không phải là đức hạnh cơ bản của họ.
Cho nên, Thanh Nham có mục đích riêng, dù là vì bản thân hay vì tông môn của hắn. Điều này rất bình thường, sự giao thiệp giữa người với người vốn dĩ phải có mục đích mới có động cơ. Chỉ cần không làm hại mẹ con nàng, mà lại thực sự tìm được đường sống cho họ, Hộ Khanh vẫn ghi nhớ ân tình, ngày sau tất báo.
Hộ Khanh vốc một nắm linh châu trong túi, lòng bàn tay nghiêng đi, những viên linh châu va chạm vào nhau kêu lanh lảnh.
Hộ Khanh mỉm cười, đây chính là sự đầu tư, xem ra linh căn của con gái rất tốt. Nhưng, vẫn chưa tốt đến mức khiến Thanh Nham phải tính toán nhiều hơn cho họ.
Trong lòng nàng có chút lo âu, không biết thế giới tu tiên thực sự có giống với những tiểu thuyết tu tiên hay không, mà tất cả tiểu thuyết tu tiên đều nói một điều: Tu tiên tàn khốc.
Nàng nóng lòng muốn biết sự tàn khốc của tu tiên nằm ở đâu.
Bắt đầu từ ngay trước mắt.
Nàng vốc một nắm linh châu đặt lên bàn, đếm từng năm viên một để xem tỷ giá quy đổi tiền tệ.
Đợi đến khi đếm được một trăm viên, nàng đoán chừng một viên linh thạch đổi được một ngàn linh châu, có thể thấy linh châu chẳng đáng giá là bao, chắc là chuyên dùng cho phàm nhân.
Nàng tiếp tục đếm để kiểm chứng dự đoán của mình. Đồng thời, Thanh Nham vẫn chưa truyền tin về, không biết kết quả con gái bái sư thế nào, nàng có chút bồn chồn, đếm linh châu giúp nàng tĩnh tâm.
Bốn ngàn chín trăm chín mươi tám, bốn ngàn chín trăm chín mươi chín, năm ngàn.
Trong sân dường như có tiếng động, tai Hộ Khanh khẽ động, cảnh giác đi ra sân đến sau cánh cửa.
"Ai?"
Không có tiếng đáp lại.
Nàng nhíu mày, nhìn qua khe hở nhỏ giữa hai cánh cửa. Với thị lực cực tốt, nàng nhìn thấy ngay ở độ cao ngang tầm người trước cửa đang bay một con... hạc giấy?
Cái mỏ nhọn nhỏ xíu của hạc giấy cứ mổ liên hồi vào cánh cửa.
Chợt hiểu ra, Thanh Nham đã mở kết giới cho sân, nó không bay vào được nên chỉ có thể mổ cửa.
Có tin tức rồi!
Hộ Khanh kích động mở cửa, hạc giấy bay vào, đậu trên tay nàng, giọng nói của Thanh Nham truyền ra từ đó: "Hộ nương tử, Tiểu Noãn đã bái sư thành công, trở thành thân truyền đệ tử của Kiều Du chân nhân, cô cứ yên tâm. Đợi Tiểu Noãn nghỉ ngơi xong sẽ đi thăm cô."
Truyền tin xong, hạc giấy hoàn thành sứ mệnh liền tự cháy thành tro, làm nàng giật mình.
Hộ Khanh vui mừng khôn xiết, con gái đã qua vòng phỏng vấn, từ nay về sau đã là người có tông môn, bao ăn bao ở bao dạy dỗ, có tiền đồ hơn nhiều so với việc đi theo một phàm nhân như nàng.
Ngay sau đó, mặt nàng đen lại. Thanh Nham tên đàn ông thẳng tính này, ngươi cũng phải nói rõ bên đó nghỉ phép thế nào, lần sau con bé về là khi nào chứ?
Một trái tim vừa hạ xuống lại treo lên. Kiều Du chân nhân? Kiều Du? Là nam hay nữ? Haizz, Thanh Nham, chàng trai này thiếu đào tạo trước khi nhận việc quá. Nhớ trợ lý của mình ghê.
Hộ Khanh vào nhà, cất linh châu vào túi, suy nghĩ một chút rồi lấy hai mươi viên để vào túi bên hông. À, đúng rồi, Tịch Cốc Đan vẫn còn ở chỗ nàng.
Đổ ra đếm thử, trừ số hai người đã ăn trên đường, trong bình còn tám mươi bảy viên. Mỗi viên no mười ngày, vậy là tám trăm bảy mươi ngày.
Hộ Khanh xoa xoa bụng, uống Tịch Cốc Đan đúng là không cảm thấy đói, cơ thể cũng bình thường, nhưng đối với nàng, luôn cảm thấy trong bụng trống rỗng, trong lòng hoảng loạn, giống hệt cảm giác nhịn đói thời mạt thế, miệng và dạ dày của nàng cần phải ăn.
Hộ Khanh đặt cái bình vào nơi kín đáo nhất trên người, tuyệt đối không được để kẻ trộm lấy mất, đây là một khoản phí ăn uống lớn đấy, trong giai đoạn không có thu nhập, tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.
Nàng giấu túi linh châu sau tấm ván giường. Ba gian nhà nội thất đầy đủ nhưng không có nhiều chỗ giấu đồ. Nghĩ ngợi một hồi, nàng lại lấy ra giấu sau giá sách trong thư phòng phía tây. Nhiều người thích giấu đồ ở vị trí giường, chi bằng đổi chỗ khác.
Ra cửa, khóa lại, nhớ đến kết giới Thanh Nham nói, nàng sờ sờ tấm thẻ cửa bên hông, rất muốn tìm ai đó thử xem có phải phá cửa dỡ nhà trèo tường cũng không vào được không.
Nhìn sang nhà hàng xóm hai bên, im ắng không biết có người ở không. Hộ Khanh thu hồi tầm mắt, tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa lớn nhà bên trái mở ra, một người bước ra, rồi ánh mắt hai người chạm nhau.
Đó là một phụ nữ tầm bốn mươi tuổi, ăn mặc như phu nhân nhà giàu. Bà ta nhìn về phía Hộ Khanh, Hộ Khanh nhìn thấu hai chữ trong mắt bà ta: Nghèo, hèn.
Được rồi, bản thân nàng ăn mặc đơn sơ đúng là không bằng người ta châu ngọc đầy đầu phú quý, nhưng bà ta coi nàng là nhà quê sao? Vàng bạc châu báu ở đây căn bản không đáng tiền nhé.
Hộ Khanh lạnh mặt, không nhìn thêm một cái nào nữa, bỏ qua sự sững sờ và đố kỵ của người phụ nữ kia khi ánh mắt bà ta rơi trên bộ quần áo nàng đang mặc.
Thanh Nham là thân truyền đệ tử của nội môn chân nhân, đồ tông môn phân phát cho hắn đương nhiên là loại tốt nhất trong đồng lứa.
Những phàm nhân sống lâu năm ở phường thị này đã luyện được đôi mắt tinh tường, đồ tiên nhân dùng họ cũng miễn cưỡng nhìn ra tốt xấu.
Con nhỏ nhà quê mới đến này là thân phận gì? Đầu tóc bù xù mà sao mặc được quần áo tốt như vậy? Lai lịch thế nào?
Người phụ nữ suy tính, xách giỏ rau đi về một hướng.
Hộ Khanh nhìn thoáng qua giỏ rau của bà ta, trống không. Suy nghĩ một chút, đợi người phụ nữ đó rẽ vào con đường khác, nàng chậm rãi đi theo sau.
Ba năm mạt thế đã luyện cho nàng một thân bản lĩnh, trong đó có kỹ năng theo dõi tầm xa. Theo dõi người phụ nữ này không khó, chỉ cần đi theo mùi dầu hoa quế nồng nặc trong không khí là được.