sắc bén đâm thủng người chịu hình đang sống sờ sờ, sau đó thưởng thức cảnh người chịu hình giãy giụa.
Trong một cuộc chiến tranh nọ, để làm cho địch quốc kinh sợ, gã hạ lệnh lấy bình nguyên Wallachia làm pháp trường, lấy cọc gỗ đâm sống 2 vạn tù binh, khắp quốc gia một mảnh tĩnh mịch, khắp nơi đều là máu tươi cùng mùi hư thối, quạ đen cười khanh khách tới mổ thi thể. Quốc vương địch quốc tận mắt chứng kiến cảnh này, sợ tới mức mất hồn mất vía, nói: Ta không sợ bất kỳ kẻ địch nào, ngoại trừ ác ma.
Lý Việt Bạch một trận khó chịu, không khỏi nhớ tới cảnh tượng khi phát hiện thi thể Lương Thiên, đúng là Lương Thiên bị vô số thanh sắt đâm vào người cho tới chết, mấy thanh sắt đó được lấy trên giường của phòng khám thi, không biết bị ngoại lực gì mà tuốt thành một đầu nhọn... Quả thật rất phù hợp với phong cách của Vladislav III Basarab.
Hơn nữa trước khi chết Lương Thiên có nói qua trong điện thoại, vết thương trên gáy thi thể Cao Thừa Dục thu nhỏ lại, hiển nhiên là đang hồi phục.
Rốt cuộc là thể ngủ đông của Vladislav III Basarab bám vào thi thể Cao Thừa Dục khi nào?
Phòng khám thi là cái mới được xây dựng, kết cấu bê tông, từ trong ra ngoài đều sạch sẽ, không nghe nói bên trong có văn vật gì, nếu thực sự có đồ cổ từ 500 năm trở lên thì đã sớm nộp cho quốc gia.
Trong cục cẩn thận kiểm tra đồ trên người của Lương Thiên, chỉ có máy tính chìa khóa mấy thứ đồ linh tinh, tất cả đều là đồ hiện đại, càng không có văn vật.
Xe chở tử thi đương nhiên cũng không thành vấn đề, hoàn toàn mới.
Có lẽ vampire thể ngủ đông này từ nơi khác bay tới.
Xe chở tử thi đem thi thể chuyển đến nơi này, dọc theo đường phải đi qua vô số địa phương, có lẽ lúc đi qua cửa hàng đồ cổ, vampire thể ngủ đông ngửi được mùi thi thể... Liền theo xe chở tử thi mà đến.
Cho tới bây giờ, tìm xem vampire thể ngủ đông rốt cuộc tới như thế nào kỳ thật không quá quan trọng, nhưng Lý Việt Bạch vẫn tìm lịch sử xe chở tử thi tới, cùng xem với Diệp Thanh.
Quãng đường xe đi rất bình thường, đi trên đường lớn, trải qua các phố buôn bán, cầu vượt, đèn đỏ đường giao lộ... Tới 23 giờ 45 phút, màn ảnh không giống như bình thường lóe một chút, tầm nhìn trong góc xuất hiện một cái bóng nhỏ mơ hồ, nhưng chỉ xuất hiện trong một cái chớp mắt, căn bản không thấy rõ.
Đem bóng đen phóng đại, tăng độ rõ ràng, vẫn chỉ có thể nhìn ra hình dáng đại khái.
Dựa vào trực giác, Lý Việt Bạch cho rằng đây có 70% khả năng là thể ngủ đông của Vladislav III Basarab.
"Từ quỹ đạo của bóng đen, có khả năng nó bay ra từ chiếc xe đối diện." Diệp Thanh chỉ chỉ màn hình.
Xe đối diện là một chiếc Lincoln màu đen, trên xe còn dán hình đặc thù, hình dán kia nhìn rất quen mắt —— là hình dán của viện bảo tàng!
Lý Việt Bạch lập tức gọi điện thoại đến viện bảo tàng.
Hóa ra, vào buổi sáng Lương Thiên xảy ra chuyện, viện bảo tàng đã dùng xe Lincoln màu đen kia vận chuyển một đống văn vật quan trọng, trong đó bao gồm đá quý xứ Wallachia thế kỷ 15, kim quan, chủy thủ cùng trân quý vật phẩm, bởi vì thể tích nhỏ nên đều bỏ chung vào rương mật mã, Quán Trường cùng vài vị chuyên gia còn tự mình vận chuyển, cục văn vật thành phố còn tự phái người đi, còn có cảnh sát hộ tống, ngoài ra còn có bảo tiêu, có thể nói độ an toàn bảo hộ được làm rát tốt.
Đầu dây điện thoại bên kia, hình như là Quán Trường tới, ông vừa nghe nói là cục cảnh sát gọi điện tới lập tức tự mình nghe.
"A, xin chào đồng chí cảnh sát." Thanh âm Quán Trường nghe cực kỳ hiền lành nho nhã: "Vừa vặn, tôi còn đang nghĩ xem có nên báo án không, nếu ngài gọi điện thoại tới, tôi thuận tiện đem tình huống nói qua đi, nếu ngài yêu cầu cần ghi chép lại, tôi có thể đi cảnh cục một chuyến."
"Ngài nói đi." Lý Việt Bạch khách sáo cười cười, mong đối phương nhanh chóng vào chuyện.
"Chính là cái ngày tôi tự mình vận chuyển mấy cái văn vật xứ Wallachia, xảy ra một việc lạ, nhưng lại không tổn thất bất cứ thứ gì, tôi không muốn làm phiền đồng chí cảnh sát nên mới không nói ra." Trong thanh âm Quán Trường tất cả đều là nghi hoặc: "Mới ngồi trên xe không lâu, tôi nhìn đồng hồ, là 9 giờ đúng, một giây cũng không sai biệt, tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, quay đầu xem lại đồng hồ, thế nhưng đã là 9 giờ 10 phút!"
Đầu điện thoại bên kia truyền đến âm thanh trêu ghẹo của bí thư: "Quán Trường, ngài đang chuyện bé xé ra to đi, loại chuyện này sao có thể không biết xấu hổ mà làm phiền đồng chí cảnh sát chứ?"
"Mọi chuyện chưa ngừng ở đây, tôi thấy rương mật mã trong tay tôi mở ra!"
"Văn vật bên trong không bị mất?" Lý Việt Bạch hỏi.
Đương nhiên không cần hỏi cũng biết không mất, nếu không đã sớm báo án.
"Không có, lạ là ở chỗ này, văn vật quan trọng bên trong lại không thiếu một thứ gì!" Quán Trường nói: "Lúc ấy tôi vội đến độ thở ngắn than dài, đồng chí bên cục văn vật cũng kiểm tra giúp tôi rồi, kết luận cuối cùng là cái gì cũng không bị thiếu, cũng không bị treo đầu dê bán thịt chó (ý nói giá trị và vật không khớp với nhau)."
"Những ai biết mật mã?" Lý Việt Bạch hỏi.
"Tôi biết ba số đầu tiên, ba số ở sau ba vị chuyên gia kia mỗi người giữ một số." Quán Trường trả lời.
"Chỉ có ngài thấy thời gian thiếu hụt?" Diệp Thanh xen mồm.
"Những người khác cũng thấy từ 9 giờ sang 9 giờ 10 phút trong nháy mắt sao?" Lý Việt Bạch hỏi.
"Tôi có hỏi qua những đồng chí khác, họ nói thời gian trôi nhanh là chuyện bình thường, tài xế cũng bảo không có gì bất thường xảy ra." Quán Trường thở dài: "Một đồng chí cảnh vệ khá tích cực liền hỏi tài xế, trong khoảng 9 giờ đến 9 giờ 10 phút có đi qua kiến trúc nào quan trọng không, tài xế bảo có, 9 giờ 5 phút có đi qua một cái nhà hát lớn, bên đó đang khai trương, có một cái sân khấu, tiếng hát hò nhảy múa điếc hết cả tai, lúc đó mọi người hẳn phải nghe được mới đúng, khi đó tài xế liếc mắt nhìn đồng hồ theo bản năng, lúc đó là 9 giờ 5 phút."
"Vâng."
"Tôi đã cố nhớ lại nhưng không thấy có ấn tượng gì với cái nhà hát đó, hỏi những người khác, mọi người đều trả lời y chang." Ngữ khí của Quán Trường tràn ngập nghi hoặc: "Ai, hiện tại văn vật cũng đã triển lãm xong rồi, cũng về đến Hợp Phố rồi, tôi cũng không mắc phải sai lầm gì mà phải chịu trách nhiệm. Dù sao cũng sắp về hưu rồi, cần gì phải che che giấu giấu, tôi mang chuyện này ra báo cáo cho an tâm chút."
"Đúng, ngài nói đúng, cảm ơn ngài đã thẳng thắn nói cho chúng tôi biết." Lời này của Lý Việt Bạch trăm phần trăm là thật lòng.
Người ở vị trí này thường cẩn thận với mọi chuyện, có thể không nói liền không nói, có thể che đậy liền che đậy, sợ bị hỏi là lộ ra sai lầm, vị Quán Trường sở dĩ dám đem mọi chuyện toàn nói ra, một là bởi vì sắp phải về hưu, hai bởi văn vật không thiếu thứ gì, ba là bởi người trong xe đều thấy rương mật mã được mở ra một cách thần kỳ, ông cũng không có khả năng giấu cả dời, chắc chắn có ngày sẽ nói ra, vậy thì trước tiên nói chuyện này cho cảnh cục, như vậy càng thanh thanh bạch bạch, quang minh lỗi lạc.
----
Vladislav III Basarab: Dracula. Có thể tìm thêm thông tin trên gg.
(*) Trường mâu
