vào miệng, tâm tình rất tốt.
"Ai, cậu đoán xem tôi đang xử lý thi thể của ai." Lương Thiên nói.
"Mỗi ngày cậu xử lý hơn mười cỗ thi thể, ai mà đoán được?"
"Trời ạ, nếu là của người khác, tôi vội gọi điện cho cậu làm gì?" Lương Thiên nói: "Chính là cái tên tội phạm bị cậu bắn chết đấy!"
"Cao Thừa Dục?" Lý Việt Bạch nhíu mày.
Cao Thừa Dục vừa chết, thi thể đã bị cục pháp y tỉnh khuân đi, vừa khám nghiệm xong trở lại cục pháp y sở cảnh sát, liền bị Lương Thiên đụng phải.
"Lúc cậu lên tòa án, cỗ thi thể này nhất định sẽ là chứng cứ quan trọng." Thanh âm Lương Thiên trở nên nghiêm túc: "Không có ý gì khác, chính là tôi muốn nói, đội trưởng Cố, nhân sinh cậu quá truyền kỳ, tôi..."
"Tôi bắn chết gã là sự thật khách quan, Lương Thiên, cậu xét nghiệm thế nào thì xét, dù sao thì ván đã đóng thuyền." Lý Việt Bạch thở dài.
"Tôi cảm thấy thi thể này có điểm kỳ quái." Chắc là Lương Thiên đem điện thoại đặt lên bàn, mở loa ngoài, mang găng tay cao su khám nghiệm thi thể: "Vết ở đằng sau ót không giống như bị đạn bắn, quá nhỏ."
Lúc ấy, viên đạn của Cố Tây Sa bắn thủng trán Cao Thừa Dục, lại từ ót xuyên ra, tạo nên một cái lỗ lớn ở sau đầu.
"Nhỏ?" Lý Việt Bạch nhíu mày: "Không có khả năng."
"Nếu không tôi chụp ảnh cho cậu xem?" Trong lời nói của Lương Thiên tất cả đều là nghi hoặc: "Tà môn."
"Nhanh chụp đi." Lý Việt Bạch hạ lệnh.
Nhưng mà hắn vừa định cúp điện thoại, ống nghe lại truyền ra tiếng kêu thảm thiết của Lương Thiên.
Ngay sau đó, điện thoại ngắt.
❊ ❊ ❊
Đậu hủ nướng
